Truyện Đam Mỹ tại Lão Phật Gia
Giữa cơn mưa lạnh lẽo trên đường chạy nạn, Thẩm An Niên tỉnh lại sau cơn bạo bệnh, nhưng thứ đón chờ hắn không phải sự chăm sóc của người thân, mà là một khoảng không vắng lặng. Phu lang dịu dàng, hài nhi nhỏ bé – tất cả đã biến mất. Hóa ra, chính người đệ đệ ruột thịt và mẫu thân kính yêu đã vì vài thúng lương thực mà nhẫn tâm bán đi máu mủ của hắn. Thế đạo loạn lạc, kẻ thù bặt vô âm tín, Thẩm An Niên mang theo nỗi hận thấu xương mà kết thúc một đời cay đắng. Nào ngờ, ông trời mở mắt. Tỉnh lại lần nữa, hắn thấy mình đang đứng ở thời điểm vài năm trước khi thảm kịch xảy ra. Lần này, với đôi bàn tay mang theo sức mạnh thần kỳ, Thẩm An Niên thề sẽ bảo vệ gia đình nhỏ của mình, kẻ nào nợ hắn, nhất định phải trả đủ!
Rắn đẹp luôn mang theo sự lừa dối và cám dỗ để tiếp cận. Thực tập sinh trẻ tuổi bề ngoài trắng trẻo bên trong đen tối 1 X Luật sư tinh anh điềm tĩnh vì tình yêu mà làm 0. Tề Diễn Trạch X Tạ Thành Vẫn. Tạ Thành Vẫn trên con đường chính thức bước sang tuổi 30 chỉ muốn tìm được một người bạn đời tốt để có một cuộc sống ổn định, nhưng dường như ông trời không như ý anh. Văn phòng luật sư mới có một thực tập sinh, thực tập sinh này táo bạo, phô trương, mục đích rõ ràng, trong mắt tràn đầy dục vọng và cám dỗ như một con rắn, tiếc là Tạ Thành Vẫn không ăn thua. "Xin lỗi, cậu không phải mẫu người của tôi." Đây là lời từ chối ban đầu của Tạ Thành Vẫn. "Thật sao, luật sư Tạ?" Tề Diễn Trạch không mấy bận tâm nhướng mày, dưới bàn, dùng mũi giày da cọ xát một cách mờ ám vào mắt cá chân của Tạ Thành Vẫn đang được bọc trong tất công sở dưới chiếc quần tây đen. .......... Sau này, Tạ Thành Vẫn bị cuốn vào tấm lưới khổng lồ do hormone tuổi trẻ dệt nên, bị cám dỗ, sa ngã, cuối cùng lại phát hiện ra đó chỉ là một màn trả thù. "Anh em đủ nghĩa khí chứ, đã điều tra rõ ràng cho cậu rồi, tôi đã nói đàn ông lớn tuổi là mê cái kiểu của cậu mà." "Cũng được, chỉ là bây giờ chơi ra trò rồi." Tề Diễn Trạch vẩy vẩy bàn tay ướt sũng, quay người lại thì thấy Tạ Thành Vẫn đang đứng ở cửa. Ghi chú: 1. Nhân vật trong 1 bộ truyện của tác giả trước đây. 2. Không phải song khiết, người thích sạch sẽ chú ý. 3. Công rất giỏi giả vờ, nuôi rắn. 4. Có thể rất cẩu huyết. 5. Không phải chuyên ngành luật, liên quan đến luật đều hỏi và tìm kiếm, xem cho vui, không chiếm phần lớn. Niên hạ/HE
📖 Văn án Dụ Hữu, một ngôi sao hạng A thuộc giới Omega, bất ngờ xuyên không đến một thế giới bình thường, nơi không có khái niệm ABO. Tin vui là cậu không còn phải lo lắng về định kiến xã hội, nhưng tin buồn là thể chất Omega và kỳ phát tình của cậu vẫn đi theo. Trong lần phát tình đầu tiên ở thế giới mới, Dụ Hữu đã gặp gỡ Giang Tuân Chu, tổng tài một công ty giải trí, người đang bị kẻ xấu hãm hại bằng thuốc kích thích. Cả hai đã có một đêm cuồng nhiệt như củi khô bén lửa. Sáng hôm sau, Giang Tuân Chu khoác áo choàng tắm, kiêu ngạo ném ra một tấm chi phiếu: "Loại tiểu minh tinh như cậu tôi gặp nhiều rồi, vì muốn đi đường tắt mà chẳng từ thủ đoạn nào. Ở chỗ tôi thì đừng hòng. Cầm tiền rồi cút đi cho khuất mắt." "Giờ anh đã muốn tôi đi rồi sao?" Dụ Hữu nghiêng đầu, chân thành hỏi: "Mới có một đêm, chẳng lẽ anh đã 'không được' rồi?" Ánh mắt cậu lộ rõ vẻ thương hại, khiến Giang Tuân Chu tức đến bật cười. "Được, tôi sẽ cho cái tiểu minh tinh không biết điều này biết, thế nào là 'thực hành'!" Chuyện cả hai trải qua ba ngày ba đêm trong khách sạn vô tình bị lộ ra, khiến họ phải ký một hợp đồng "cần gì lấy nấy". Từ đó, Giang Tuân Chu dần nhận ra Dụ Hữu là một người cực kỳ đặc biệt. Có lúc, cậu lạnh lùng, kiêu ngạo như một chú mèo Ba Tư, chẳng thèm để ý đến ai. Nhưng có lúc, Dụ Hữu lại trở nên mềm mại, nũng nịu và bám người, khiến anh không thể nào chống cự được. Hơn nữa, cậu còn có một thói quen kỳ lạ là luôn đòi anh anh vào gáy, nói rằng muốn "tin tức tố" của hắn. "Sao anh không đánh dấu tôi? Anh không muốn... chiếm hữu tôi sao?" Giọng nói ấm ức, đôi mắt hơi ửng đỏ của thiếu niên khiến Giang Tuân Chu như bị sét đánh, lý trí hoàn toàn tan vỡ. Khi Dụ Hữu nổi tiếng sau vai diễn trong một bộ phim học đường, ngày càng có nhiều người công khai theo đuổi và bày tỏ tình cảm với cậu. Ban đầu, Giang Tuân Chu dửng dưng, nhưng sau đó dần dần không thể ngồi yên được nữa. Tức tối, Giang Tuân Chu uống rượu giải sầu và than vãn với bạn thân: "Rõ ràng là cậu ta thích tôi, là người tiếp cận tôi trước, thế mà giờ lại chỉ muốn 'vui chơi' chứ không chịu trách nhiệm! Vừa xuống giường là trở mặt không quen biết!" Anh bức xúc: "Cứ phải hầu hạ cậu ta thoải mái, cậu ta nói bắt đầu lúc nào thì phải bắt đầu lúc đó, cậu ta không nói dừng là tôi không thể dừng! Tôi đang làm việc trong thư phòng, cậu ta đẩy cửa vào rồi ngồi lên người tôi. Cậu ta coi tôi là cái gì?" Giang Tuân Chu đập mạnh ly rượu xuống bàn: "Tôi tuyệt đối sẽ không để cậu ta lộng hành nữa!" Đúng lúc đó, nhạc chuông điện thoại vang lên. Anh lập tức ngồi thẳng người, giọng nói đầy lo lắng: "Bảo bối cá nhỏ, sao thế? Em vẫn còn khó chịu à?" Dụ Hữu khẽ "ừm" một tiếng, giọng yếu ớt: "Sao anh lại ra ngoài, không ở lại với em?" "Ở với em đây," Giang Tuân Chu vội vàng cầm áo khoác, "anh có chút việc, giờ về ngay đây." Anh dỗ dành: "Em chờ anh mười phút thôi nhé, bảo bối, anh về ngay!" Nhìn thấy Giang Tuân Chu hối hả rời đi, người bạn thân chậm rãi lắc ly rượu, khẽ nói: "Vậy mà còn nói... làm 'thanh sung sướng' không vui." Lời Tác Giả * Hướng dẫn đọc truyện: 1v1, cả hai đều là mối tình đầu của nhau. * Lưu ý: Phần chính văn không có sinh con, nhưng có tình tiết này ở phần ngoại truyện. * Xuyên không: Là xuyên thực sự, thân xác gốc đã có lời giải thích ở chương 25. * Ý nghĩa: Tình yêu và sự gắn kết cần sự chân thành và kiên định.
Truyện được đăng ở kênh Boylove Audio, vui lòng không reup Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , Tương lai , HE , Tình cảm , Khoa học viễn tưởng , Mạt thế , Dị năng , Trọng sinh , Tùy thân không gian , Cường cường , Chủ thụ Văn án: Một người kiếp trước chịu đủ mọi trắc trở, cuối cùng chết thảm trong miệng tang thi, lại ngoài ý muốn trọng sinh về làm chàng công tử bột của 5 năm trước. Một kẻ mang danh quan tam đại, vừa bước vào mạt thế đã bị tang thi cắn thương, cuối cùng chịu cảnh bị chính cha ruột bắn chết. Sống lại một đời, Cố Phi Cẩn tự nhủ: Trọng sinh trở về, chiếm trọn tiên cơ, tích trữ vật tư, tay nắm giữ lôi hệ dị năng. Nhịp điệu của người chiến thắng này quả thực quá mức sảng khoái! Thế nhưng, tại sao cái nhóc con kiếp trước rõ ràng đã chết sớm kia, nay lại vẫn còn sống sờ sờ? Đã thế lại còn từng bước chèn ép anh, chuyện này thật không khoa học! Nhóc con Thẩm Mạt: Ha hả… Âm mưu, dương mưu, trọng sinh, tang thi… Dấu chân thời gian từng bước đẩy đưa, tháo gỡ bức màn đêm đen tối, để những bí mật giấu kín kiếp trước dần nổi lên mặt nước. Từ các phòng nghiên cứu, những đại thế gia cho đến các thế lực thần bí… Nguyên nhân thực sự dẫn đến mạt thế rốt cuộc là gì? Cố Phi Cẩn: Cái gì? Đời trước em không chết ư? Chuyện này không khoa học! Thẩm Mạt: Ha hả… Hai người từ mối quan hệ hợp tác vì lợi ích, dần chuyển sang kề vai sát cánh, rồi đến lúc sống chết có nhau, không rời không bỏ… Cố Phi Cẩn: Nhóc con, anh đây đối với em thật sự rất tốt! Thẩm Mạt: Anh á? Cố Phi Cẩn: Khụ khụ… Anh chưa nói gì cả! =============================== Tag: Trọng sinh, mạt thế, tùy thân không gian.
Truyện được edit bởi Boylove Audio Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Huyền học , NP , Vị diện , Bạch nguyệt quang Bổn văn lấy nhân vật chính là Chu Hạo (nam) cùng tuyến tình cảm với ba vị Tinh Quân làm cốt lõi. Mượn bối cảnh dị thế, câu chuyện khắc họa lại quá trình trung hưng của một vương triều. Trong đó, hai vị Văn - Võ Tinh Quân mang hình tượng chính diện, là rường cột thúc đẩy công cuộc phục quốc. Mặt khác, vị Mục Đức Tinh Quân với dã tâm thống nhất các bộ tộc du mục phương nam lại sắm vai phản diện, tạo nên thế đối trọng cạnh tranh gay gắt, đan xen vào bức tranh trung hưng vương triều. Võ Viên Tinh Quân lưng đeo nợ nước thù nhà, mang trong mình thứ tình cảm mâu thuẫn và phức tạp dành cho nhân vật chính, rốt cuộc hai người sẽ bước đi trên con đường nào? Về phần Văn Kỳ Tinh Quân - vị quan cực phẩm mang cốt cách thanh cao, cũng là "tác phẩm" mà nhân vật chính ưng ý nhất, lại ẩn chứa những bước ngoặt cốt truyện đầy bất ngờ ra sao? Tác phẩm điểm xuyết những triết lý Phật giáo, Đạo giáo dễ hiểu, đan cài kiến thức về phong thủy, quân sự, hệ thống quan chế sơ lược cùng các điển tích thi thư, mong muốn mang lại cho độc giả những giây phút giải trí thư thái, đồng thời khơi dậy niềm hứng thú với văn hóa truyền thống phương Đông. Thẻ (Tag): Cổ đại ảo tưởng, Huyền học, Trung khuyển, Bạch nguyệt quang, Biết trước, Vị diện. Lập ý: Kỳ ảo.
Văn án: Sáng sớm, nắng ấm áp. Việc đầu tiên Tưởng Chính Lâm làm sau khi tỉnh dậy là nhẹ nhàng hôn lên trán Phàn Dật Thanh, nhưng không ngờ người trong lòng lại dịu dàng cong khóe môi. Tưởng Chính Lâm: "Chào buổi sáng, người đẹp ngủ trong rừng." Phàn Dật Thanh: "Anh quả nhiên là hung thủ." Thấy Tưởng Chính Lâm ngây người, Phàn Dật Thanh rúc vào lòng y, nghiêng tai lắng nghe tiếng tim đập của y. Một lúc lâu sau, Tưởng Chính Lâm nghe thấy anh nói: "Anh chính là kẻ đốt cháy trái tim em." Một vụ án oan, mười mấy năm ràng buộc. May mắn thay, khi sự thật được phơi bày, mọi thứ vẫn chưa quá muộn. "Chào buổi sáng, Tưởng tiên sinh của em!" Công tử nhà giàu trung thành si tình kiêu ngạo công VS Công tử nhà giàu bạc tình phúc hắc thụ (1v1 HE) Cảnh báo "thơm thật"! Sau khi bẻ thẳng thành cong, người đàn ông ngọt ngào chết tiệt này! PS: 1. Bối cảnh thời đại trong truyện là hư cấu, vì vậy xin đừng quá xét nét về một số địa danh. 2. Cả hai nhân vật chính đều vô tội. Tags: Cường cường, hào môn thế gia, tình hữu độc chung, gương vỡ lại lành Nhân vật chính: Phàn Dật Thanh, Tưởng Chính Lâm Nhân vật phụ: Trình Hoa, Lệ Chân Đông, Kha Bắc Khác: Các nhân vật phụ khác tùy duyên thôi.
GIỚI THIỆU : Thế gian có ngàn vạn nam phụ. Họ độc ác, họ tàn nhẫn, họ ngu ngốc. Họ chính là "túi kinh nghiệm" để nhân vật chính thăng cấp, là đá lót đường cho sự nghiệp, và là chất xúc tác cho tình yêu của kẻ khác. Nhưng luôn có một người, giống như chiếc dằm đâm sâu vào trái tim của nhân vật chính. (Khuyến nghị thứ tự đọc: Thế giới 2 -> 3 -> 1. Ngoại truyện đang viết. Giá toàn văn khoảng 10 tệ.) CÁC THẾ GIỚI TRONG TRUYỆN 01. Nam phụ người qua đường x Học thần cao lãnh Khi cơn mưa xối xả đập vào cửa kính lớp học, những "thiên chi kiêu tử" trong lớp quý tộc đang quây quanh chế giễu Tô Trừng Quang. Cậu thiếu niên co rùm dưới bảng đen, đôi mắt ướt át như thú nhỏ, mặc kệ đồ đạc trên bàn bị gạt xuống đất. Cho đến khi Cố Bất Võng trở về đạp văng bàn học, giữa đống đổ nát, cậu thiếu niên vốn yếu đuối như dây tầm gửi bỗng ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt vừa oán hận vừa hờn dỗi. Cả trường đều nghĩ Tô Trừng Quang là đóa hoa yếu ớt, không ai biết dưới lớp áo sơ mi của cậu là những vòng băng nịt chặt để kiềm chế cơn đói khát và dục vọng thỉnh thoảng lại mất kiểm soát. Khi Cố Bất Võng giấu quần áo cũ của cậu trong phòng thay đồ, Tô Trừng Quang đang giẫm lên lưng kẻ khiêu khích, quay đầu cười khẽ: "Xem đủ chưa?" (Lưu ý: Thế giới 1 tác giả chưa ưng ý và định viết lại). 02. Ngôi sao hết thời (Thật thiếu gia) x Ảnh đế giải nghệ (Nam mama) [Hoàn] Hệ thống nam phụ bắt nhầm ký chủ, trói buộc nhầm Ảnh đế Vu Cảnh. Hệ thống định dùng kế "giả chết" để cắt lỗ kịp thời, nhưng ai ngờ... cốt truyện chệch đường ray. Theo kịch bản, Vu Cảnh cứu một người đàn ông bị thương về nhà, hắn là sát thủ đang trốn chạy, tỉnh dậy sẽ giết chết Vu Cảnh vì lỡ thấy mặt mình. Vu Cảnh: ... Đàn ông ven đường, chó cũng không nhặt. Kết quả Vu Cảnh nhặt nhầm người thành đỉnh lưu Tạ Minh đang lẩn trốn. Tạ Minh vì không có gì trong tay nên bám lỳ ở nhà Vu Cảnh không chịu đi. Thấy Tạ Minh nấu ăn ngon, Vu Cảnh đồng ý cho ở lại, bình thản chờ "sát thủ" tới giết mình. Kết quả một tháng trôi qua, anh không những không chết mà còn béo lên một vòng. (Công không yếu). 03. Pháo hôi Hùng trùng x Đại lão cố chấp [Hoàn] "Bạch nguyệt quang" của Ngân Nguyệt đã thối rữa rồi. Cậu đi ngang qua con hẻm đối diện trường, nghe thấy "bạch nguyệt quang" cùng gã bạn trai đang tán dóc về chuyện giường chiếu của mình. Cậu đứng ra chỉ trích gã bạn trai đạo đức giả, suýt thì bị gã cưỡng bức vì quá tức giận. Cảm thấy quá ghê tởm gã bạn trai, cậu quay đầu... ngủ luôn với bố của gã (chồng cũ tương lai). Sau đó, cậu trở thành "mẹ kế" của gã. Tại hôn lễ, gã bạn trai cũ mắt đỏ ngầu, tin tức tố bạo phát đến mức sắp làm hỏng đèn chùm. Gã khàn giọng cầu xin: "Tôi sai rồi... tha thứ cho tôi được không, tôi sẽ không ép buộc em nữa..." Ngân Nguyệt: "Hừ." Vị đại lão bên cạnh liếc mắt một cái lạnh như dao cạo. Gã bạn trai cũ chỉ đành nghiến răng đổi miệng: "Chúc Hùng phụ và Thư phụ tân hôn vui vẻ." (Công yếu, "giường chiếu" cũng yếu). DANH SÁCH TIỂU THẾ GIỚI DỰ KIẾN (VIP) Lối qua đường Thuần dục Công x Cao lãnh Thụ: "Ngân hà của tôi, vỡ vụn trong lòng tôi." Thật giả thiếu gia: Ngôi sao hết thời (Thật thiếu gia) Công x Trung khuyển Đại lão Thụ. Du côn chán đời Công x Tổng tài Nam mama Thụ: - "Giờ không học thì sau này ra xã hội làm gì?" "Tôi có thể ăn bám anh không?" Hắc nguyệt quang Công x Điên phê giả ngoan Thụ: - "Chào cậu, tôi là Dư Cô, trong 'tội đáng muôn chết' (tử hữu dư cô)." "Trùng hợp quá, tôi là Trương Hoạt Lai, trong 'chết đi sống lại' (tử khứ hoạt lai)." LƯU Ý CẦN TRÁNH (GỠ LÔI) Về Công/Thụ: Thế giới 1, 2 không phải nhược công (công yếu). Thế giới 3 có tình tiết ngược công nhẹ do yêu cầu cốt truyện. Chương 103 có yếu tố "chơi chữ/ngôn ngữ" hơi nặng đô (xp của tác giả), không hợp với người thích 1v1 thuần túy. Sủng Công: Tác giả khống chế nhân vật chính (Công). Nếu có ngược thì chỉ ngược Thụ, không ngược Công. Tình cảm: Có người nhận xét tình cảm thụ dành cho công nhiều hơn công dành cho thụ. Song khiết: Cả hai đều sạch. Cảnh báo: Đây là tác phẩm viết theo sở thích riêng (xp), nếu không hợp gu xin hãy dừng lại đúng lúc. Đừng mắng chửi tác giả.
Truyện được edit bởi Boylove Audio Văn án: Tiêu Lam là một tên nghèo rớt mồng tơi, phàm là chuyện gì cần đến tiền thì cậu đều bó tay chịu chết. Trên đường tan làm về nhà, cậu bị bóng tối nuốt chửng, mở mắt ra lần nữa đã thấy mình ở trong một trò chơi sinh tồn kinh dị đầy nguy hiểm. . Một cái APP không thể gỡ cài đặt, người bị khóa mục tiêu trừ khi chết thì không thể nào thoát khỏi. Người chơi bình thường: Cứu mạng, tôi không muốn chết!!! Tiêu Lam: Ngại quá, điện thoại cùi bắp quá bị lag rồi, hay là mi đợi thêm chút nữa nhé? Một bàn tay vươn ra từ chiếc tivi kiểu cũ, người bị bắt được sẽ bị lôi vào thế giới của nó. Người chơi bình thường: Aaaaa! Làm sao bây giờ! Tiêu Lam: Theo kinh nghiệm sửa đồ điện gia dụng cũ nhiều năm của tôi, cái mẫu này hình như tháo ra như thế này nè... . Cuối cùng có một ngày, các boss vây quanh Tiêu Lam, chuẩn bị giải quyết cái "bug" này. Lại thấy cậu xắn tay áo lên, bước đôi chân dài tiến lên phía trước, đánh cho đám boss phải hoài nghi nhân sinh (quỷ sinh). Tiêu Lam: Mấy người tưởng dân làm công ăn lương hay tăng ca đi đường đêm là đi cho vui chắc? Lạc: Tiên sinh lúc nào cũng đáng yêu như vậy. Người qua đường (run lẩy bẩy): Định nghĩa "đáng yêu" trong mắt anh có phải là hơi lệch lạc rồi không... 【Trai đẹp chân dài nghèo rớt mồng tơi nhưng toàn năng X Sói xám bại hoại nhã nhặn】 Ghi chú (Ps): Truyện đi giữa ranh giới hài hước (sa điêu) và kinh dị. Nhân vật chính biến sự nghèo khó thành bàn tay vàng. CP là Quý ngài Phong Bì, 1v1, HE (Happy Ending). Bạn có quyền tự do ngôn luận ác độc, người khác cũng có quyền bật lại bạn, tự do ngôn luận không phải là quyền tự do của riêng mình bạn. Trước khi bình luận về người khác hãy thử nói câu đó với chính mình xem? Xem thử bạn có bình tĩnh nổi không. Nhãn nội dung: Cường cường, Linh dị thần quái, Vô hạn lưu, Thăng cấp lưu. Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Tiêu Lam, Lạc ┃ Vai phụ: ... Một câu giới thiệu vắn tắt: Nghèo đến mức này rồi thì tôi chẳng còn biết sợ là gì nữa.
Văn án: Diệp Mãn là một pháo hôi ác độc, thiếu gia thật trong một cuốn tiểu thuyết về thiếu gia giả được mọi người cưng chiều. Cậu ta u ám, tự ti, đầy bụng ý xấu, cậu ta… Hệ thống: Không đúng, sao cậu ta lại là một người mù! Hệ thống bảo Diệp Mãn đi cướp đồ của nhân vật chính Trì Giác. Diệp Mãn hùng hổ đi “wall-dong” đối phương, nói ra một tràng lời lẽ cay nghiệt. Giọng nói phức tạp và bất lực của nhân vật chính vang lên phía sau: “Tiểu Mãn, em buông Từ tiên sinh ra trước đi.” Diệp Mãn cứng đờ sờ vào lồng ngực cứng rắn trước mặt. Xong, xong đời rồi. Hệ thống bảo Diệp Mãn đi bỏ thuốc vị hôn phu của nhân vật chính để leo lên giường, tạo mâu thuẫn cho hai người. Khó khăn lắm mới tìm được phòng, bỏ thuốc xong, lại bị người ta từ phía sau tóm lấy. Giọng nói quen thuộc của người đàn ông nửa cười nửa không: “Ngay trước mặt tôi mà bỏ thuốc, em coi tôi đã chết rồi sao?” Diệp Mãn rụt cổ lại: “Anh, anh vào từ lúc nào?” Từ Hòe Đình: “Ngay từ đầu đã ở đây.” Hệ thống: ) Diệp Mãn biết mình đẹp, lại còn rất đáng thương. Cậu quen dùng hai thứ này để bán thảm, không gì là không thắng. Từ Hòe Đình lần đầu tiên gặp cậu, cậu đang diễn một màn trà xanh, yếu ớt ngã xuống đất, ôm tay trái, khóc lóc thật đáng thương. Từ Hòe Đình nhìn thấu trò lừa của cậu ngay lập tức, dừng lại trước mặt cậu. “Vết thương ở tay phải.” Diệp Mãn ngây người sờ vào tay phải, trên đó có một vết cắt rất lớn, máu đang chảy xuống. Sau này rất nhiều năm, Từ Hòe Đình hết lần này đến lần khác bảo vệ cậu.“Muốn gì thì nói thẳng, đừng tự làm mình bị thương nữa.” Sự thật chứng minh, tiểu mỹ nhân mù xinh đẹp không thể làm pháo hôi độc ác. Cậu chỉ thích hợp được người khác nâng niu trong lòng bàn tay, cẩn thận che chở.
Dạo này Tưởng Càn đang có chút nỗi niềm. Cậu ta bỗng phát hiện ra cậu bạn cùng phòng ngày nào cũng chịu thương chịu khó chạy vặt cho mình thế mà lại là gay. Tưởng Càn: "Buồn cười vãi, nãy dưới lầu ký túc xá có người tỏ tình, mà là hai thằng con trai mới ghê chứ, trường mình có gay thật đấy." Hề Phong: "Ừ." Tưởng Càn: "Cái cậu mặc áo trắng nhìn giống cậu phết." Hề Phong: "Là tôi đấy." Tưởng Càn: "Số cậu đen thế người anh em, tự dưng bị con trai tỏ tình." Hề Phong: "..." Tưởng Càn: "..." Tưởng Càn: "Người anh em, cậu không phải là gay đấy chứ." Hề Phong: "Tôi là gay." Tưởng Càn: "Ngại quá, câu vừa nãy coi như tôi chưa nói gì nhé." Dạo này Tưởng Càn đang có chút nỗi niềm. Hình như cậu ta bắt đầu để ý hơi quá đà đến cậu bạn cùng phòng ngày nào cũng chịu thương chịu khó chạy vặt cho mình rồi.
1. Phương Tri Nhiên mong chờ mãi mới đến ngày diễn viên lồng tiếng mình mê nhất mở buổi gặp mặt fan. Thế mà đúng lúc ấy cậu lại phải đi dự hội thảo khoa học, thế là lỡ mất lượt săn vé. Phương Tri Nhiên tức điên người, cứ thế mà gào thét, vật vã, nhảy dựng cả lên. Anh khóa trên đang học tiến sĩ vốn cực kỳ nghiêm khắc là Quý Hành Xuyên, đứng lạnh lùng nhìn cậu gào khóc cho chán chê, rồi kéo cậu vào phòng học nhỏ. Anh đổi sang một tông giọng cực kỳ trong trẻo, cuốn hút rồi bảo: “Thích nghe giọng kiểu gì, chọn đi.” “Bộp”, tay Phương Tri Nhiên run bắn lên, xấp luận văn dày cộp rơi thẳng xuống đất. 2. Đại thần lồng tiếng tên “Mùa Đông” có vô số tác phẩm để đời, nhưng chưa bao giờ lộ mặt. Thật ra, ở ngoài đời, anh là nghiên cứu sinh tiến sĩ tại Đại học A. Năm nay thầy hướng dẫn đi nước ngoài, nhờ anh dắt dẫn hộ cậu lính mới vừa vào cao học là Phương Tri Nhiên. Sau khi gặp mặt được một thời gian, có ngày Quý Hành Xuyên lấy điện thoại ra, cứ thế nhìn đi nhìn lại mà so sánh: Cậu em khoá dưới này nhìn cứ giống giống cái cậu chuyên hoá trang nhân vật (coser) mà cân được cả vai nam lẫn vai nữ thế nhỉ. 3. Lúc đã yêu nhau rồi, có một buổi tối nọ. Phương Tri Nhiên bị Quý Hành Xuyên bịt mắt lại rồi đè nghiến xuống ghế sofa. “Định hung hăng với ai đấy?” Đây là giọng kiểu đàn anh mạnh mẽ, lấn lướt. “Run cái gì? Ngồi cho hẳn hoi vào.” Đây là giọng kiểu thanh niên lạnh lùng. “Nhiên Nhiên chỉ được chụp ảnh chung với fan thôi, không được ôm đâu.” Đây là giọng kiểu thiếu niên yêu đương mù quáng, chiếm hữu. “Hay là phải nhốt lại thì em mới ngoan được hả?” Phương Tri Nhiên: ... Cứu mạng với! Chuyện nhỏ bên lề: ① Có lần đi hội chợ truyện tranh, toàn các ông lớn tụ họp, từ coser nổi tiếng, diễn viên lồng tiếng có tên tuổi đến tác giả lừng danh đều có mặt đông đủ. Ba người mà mới hôm qua còn cãi nhau chí tử trong phòng thí nghiệm, giờ lại nhìn nhau trân trân ở giữa hội chợ. Phương Tri Nhiên: Cái gì đây? Định họp nhóm ngay tại chỗ này luôn à? ② Có đứa nhỏ đi hội chợ truyện tranh. Phụ huynh đi cùng chỉ tay vào một coser chỉ trang điểm nhẹ đang ngồi ở hàng ghế khách mời rồi bảo: “Mấy cái loại người này mà cũng nên trò trống gì thì bố gọi con bằng bố.” Vài ngày sau, tại giải vô địch vật lý toàn cầu, nhóm Đại học A giành giải nhất, và chàng trai coser hôm nọ lại chình ình trong danh sách chiến thắng. Đứa nhỏ: “Bố của bố thì gọi là gì hả bố?” — Quý Hành Xuyên VS Phương Tri Nhiên Công kiểu giả vờ nghiêm túc nhưng thật ra rất hay đùa ngầm VS Thụ lúc bình thường thì ngọt ngào như thỏ trắng, lúc có chuyện thì hóa thành “đóa hồng dại” vừa nóng tính vừa quậy tưng bừng Giới thiệu tóm tắt trong một câu: Đừng có lấy cái giọng mà tui mê nhất để họp nhóm nữa mà! QAQ Ý nghĩa: Dù ở thế giới nào, bạn và tôi cũng đều tỏa sáng theo cách riêng.
Thế giới của tôi sụp đổ rồi! Cuốn nhật ký viết đầy những lời yêu thầm của Mạch Đông đã bị chính người cậu thích nhặt được. Vậy thì chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây... Hình như kết quả quá rõ ràng rồi còn gì! Một mẩu chuyện ngọt ngào cực kỳ đơn giản, mau vào đọc cho vui nào!
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Trinh thám , Hệ thống , Giới giải trí , Chủ thụ , Nhẹ nhàng , 1v1 Từ khi ảnh đế Giang Nhiên chuyển nhà, những chuyện kỳ lạ liên tiếp xảy ra. Cậu luôn tỉnh dậy ở những nơi xa lạ một cách khó hiểu. Lần đầu tiên, cậu tỉnh dậy cạnh thùng rác ở tiểu khu bên cạnh. Giang Nhiên, trong chiếc quần cộc hoa, ngơ ngác nhìn những người qua đường đang chụp ảnh mình, ngỡ rằng mình đang mơ. Mãi đến khi một bác gái đi chợ sớm véo mặt cậu và nói: “Đừng nói nữa, trông giống hệt minh tinh, da dẻ mịn màng thật.” Tít báo ngày hôm đó: Ảnh đế cũng mê quần cộc hoa. Lần thứ hai là trên đường cái. Bị ám ảnh bởi hot search lần trước, cậu đã đổi sang chiếc quần cộc màu lam trông chững chạc hơn. Lúc đó, cậu đang ngủ say, còn mơ thấy mọi người đang chúc mừng sinh nhật mình. Mãi đến khi công nhân vệ sinh bật vòi xe tưới nước, cùng với bài hát "Chúc mừng sinh nhật", tưới thẳng vào người cậu. Tít báo ngày hôm đó: Ảnh đế say xỉn ngoài đường. Lần thứ ba là ở công viên… Tít báo ngày hôm đó: Ảnh đế cũng thích tập thể dục buổi sáng, hình tượng cán bộ lão thành… Và cả mấy lần này, không ngoại lệ, trong phạm vi mười mét đều xuất hiện thi thể. Vị ảnh đế thường xuyên lên tít báo và luôn xuất hiện tại hiện trường vụ án lập tức bị tổ trọng án đưa vào tầm ngắm. Tổ trưởng tổ trọng án Lâm Khiêm nhìn người nào đó đang cười ngốc nghếch trên màn hình, nhíu mày nghĩ thầm: Có tên sát thủ liên hoàn nào trông ngu ngốc như vậy sao? Câu chuyện này hoàn toàn là hư cấu. Ảnh đế thụ vs Tổ trưởng công Tag: Giới giải trí, hệ thống, huyền nghi trinh thám, đô thị dị văn Vai chính: Giang Nhiên ┃ Vai phụ: Lâm Khiêm ┃ Cái khác:
Văn án Sự trưởng thành của người bình thường, tình yêu đến một cách tự nhiên. Thanh mai trúc mã Công năng động, hướng ngoại × Thụ mắc chứng sợ xã hội nghiêm trọng Cp chính: Thích Hà x Cố Duy Tinh Cp phụ: Du Thiên x Đàm Tưởng Câu chuyện ngọt ngào về tuổi học trò. Hiện đại, Thanh xuân vườn trường, Tâm đầu ý hợp, Thanh mai trúc mã, HE
Văn án: [Song nam chủ + Điền văn hằng ngày + Chuyện vụn vặt gia đình] Thạch Bạch Ngư bị cửa kẹp đầu, không ngờ lại xuyên không vào người một tiểu ca nhi vừa nhảy sông tự vẫn sau khi đào hôn thất bại. Tiểu ca nhi này trùng tên trùng họ với cậu, số phận vô cùng bi thảm: Cha mẹ mất sớm từ nhỏ, phải sống nhờ nhà người khác, cuối cùng bị gia đình bác cả bán cho tên thôn bá thợ săn ở làng bên với giá 20 lượng bạc để làm phu lang. Tên thôn bá này quả nhiên danh bất hư truyền: Một vết sẹo dài chạy dọc mặt, trông hung thần ác sát, vừa mở miệng đã phun ra toàn lời bạo lực. Tống Ký: "Chỉ cần sau này em tử tế sống với tôi, đừng nghĩ chuyện bỏ trốn, thì đây chính là nhà của em." Tống Ký: "Dám trốn, tôi đánh gãy chân!" Nói xong liền quay đầu lấy dây thừng trói chân cậu lại. Thạch Bạch Ngư: "..." Trói chân mà không trói tay thì giữ được ai chứ? Tên này không phải bị ngốc đấy chứ? Tống Ký: "Dám cởi ra, tôi chặt luôn cả hai tay!" Thạch Bạch Ngư: "..." Máu S (điên phê) quá, mình thích! Một vài điểm thú vị về bộ này: Thiết lập nhân vật: Công (Tống Ký) nhìn bề ngoài thì hung dữ, lời nói dọa người nhưng thực tế lại có chút "ngây ngô" trong cách giữ người. Thụ (Thạch Bạch Ngư) thì không phải kiểu yếu đuối, tính cách khá thú vị và "hợp gu" với sự bá đạo của công. Thể loại: Điền văn nên nhịp truyện sẽ chậm rãi, tập trung vào việc làm giàu, nấu ăn và đối phó với những cực phẩm hàng xóm (nếu có).
Sư Ấu Thanh từ nhỏ thể chất đã không tốt, sau một trận ốm nặng, ngay cả việc ra khỏi nhà cũng trở thành một điều xa xỉ. Mẹ bắt đầu chơi cờ với anh. Khi quân cờ đầu tiên được đặt xuống, mọi thứ đều trở nên bất thường. Mỗi khi kết thúc một ván cờ, bàn cờ lại thay đổi, cho đến ngày anh thắng, bàn cờ đã biến thành màu đỏ máu. Đôi mắt trắng dã của mẹ nhìn anh: “Ấu Thanh thích đen, hay trắng?” … Thế giới xảy ra biến dị, một vụ nổ kỳ lạ đã sinh ra thế giới đen và thế giới trắng. Thế giới đen quỷ dị đáng sợ, những con quái vật vô hình luôn rình rập mọi lúc. Thế giới trắng không có bất kỳ hiện tượng siêu nhiên nào, nhưng lại ẩn chứa vô số cạm bẫy và ác ý. Những người chơi được chọn bị cuốn vào các trò chơi tàn khốc, sức cùng lực kiệt, từng bước đi đều phải cẩn thận… Cho đến một ngày, họ gặp một người đẹp yếu ớt, bệnh nặng, luôn mang theo bình giữ nhiệt. Ban đầu có sự khinh thường, chán ghét, cũng có sự thương xót và đồng cảm… cho đến khi có người nhận ra anh. “Vãi chưởng cái quái gì vậy! Người này là đồng đội lần trước của tôi, rõ ràng đã bị nữ quỷ kéo đi ngay tại chỗ rồi mà!” “Tôi, tôi đã gặp cậu ta! Ở phó bản thứ hai của thế giới trắng, vì chọn nhầm thức ăn nên cậu ta đã bị trúng độc biến thành một vũng nước! Chắc chắn không sai đâu!” “Cái đó… người trước đây rơi vào dung nham không phải là cậu sao?” “Aaaa tôi tận mắt nhìn thấy cậu ta bị zombie ăn thịt ở thế giới đen…” “Là cậu ta— Sư! Ấu! Thanh!” … Sư Ấu Thanh hoang mang co rúm trong góc: “Đây là đâu? Sao các người lại biết tôi?” Mọi người: “…” * Mỹ nhân ốm yếu Tà Thần x Tà Thần thế hệ hai chỉ biết yêu đương mà không đạt được, cố gắng vòng vo làm đàn em hoặc thậm chí là công cụ của vợ. Sư Ấu Thanh (thụ) x Bạc Hòe (công) * Chủ thụ, bản thể của thụ rất đáng sợ, nhưng công yêu chết mê chết mệt, HE, không có livestream, có bàn tay vàng. * Thụ có nhóm bạn thân, nhưng không phải có ngay từ đầu, mà thu thập dần dần, sau này sẽ có vai phụ đơn phương thích thụ. * Công xuất hiện ở cuối phó bản đầu tiên.
Văn án: Dù không còn niềm vui nào nữa cũng cam tâm tình nguyện chia sẻ tất cả may mắn cho anh ấy Tần Tự X Trình Lạc Tuyên (Công trầm ổn X Thụ yếu đuối ngốc nghếch) Để che giấu tình yêu bất thường của mình, Trình Lạc Tuyên đã bịa ra một đối tượng thầm yêu, từ tên đến giới tính, không có gì trùng khớp với Tần Tự. Cậu nói với Tần Tự rằng đối tượng thầm yêu rất tốt, cũng tốt với cậu, là người tốt nhất trên thế giới này. Tần Tự hỏi: “Tốt như vậy, tại sao lại không cần cậu?”
Văn án Quen biết Du Khâm tám năm, làm "bạn giường" suốt hai năm, bọn họ nhân danh bạn bè nhưng lại làm hết thảy những chuyện mà tình nhân vẫn làm. Tô Nam vốn chẳng bận tâm. Chuyện này là thuận mua vừa bán, anh tình tôi nguyện, cậu thậm chí còn coi đó là một "món hời". Cho đến ngày Tô Nam không còn muốn tiếp tục cái món hời này nữa, thì Du Khâm lại đột nhiên hào phóng lạ thường. Quan hệ yêu đương ư? Danh phận bạn trai à? Hắn nói, hắn đều có thể cho cậu. Thế nhưng, Tô Nam là thật sự không cần nữa. Đêm đó, bên ngoài khách sạn mưa gió mịt mù. Tô Nam đơn độc bước vào làn mưa lạnh lẽo, để rồi vô tình chạm mặt vị quý tử nức tiếng trong giới thượng lưu — Hoắc Văn Thanh. Người đàn ông ấy khoác trên mình bộ âu phục đắt đỏ, phong thái ôn hòa mà cao sang, cách biệt hoàn toàn với một Tô Nam đang chật vật giữa màn mưa. Ánh mắt hắn hờ hững lướt qua, rồi chiếc ô đen trong tay Hoắc Văn Thanh khẽ nghiêng sang, hảo tâm che chắn cho cậu khỏi những phong ba bão táp. Hắn khẽ hỏi: “Cậu có nguyện ý đi theo tôi không?” Tô Nam nhìn chăm chú vào mắt hắn hai giây, chậm rãi lấy từ trong túi ra một điếu thuốc rồi châm lửa, thản nhiên hỏi ngược lại: “Là đi theo anh, hay là lên giường cùng anh?” “Tình yêu không phải là sự cưỡng cầu từ một phía, mà là anh tới tôi lui, là sự hướng về nhau từ cả hai phía.”
Văn án: Ghét Trần Ký - Một ngày nọ khi Lâm Tư Huyền mười lăm tuổi, ủy viên văn nghệ yêu cầu mỗi người trong lớp làm một bức tranh đơn giản, chủ đề là "Hướng tới tương lai". Lâm Tư Huyền không làm, cậu cảm thấy thứ này hoàn toàn vô nghĩa. Có lẽ là báo ứng, cậu đã sống một cuộc đời thảm hại mà bản thân mười lăm tuổi không thể tưởng tượng được. Một ngày nọ khi Lâm Tư Huyền hai mươi lăm tuổi, anh lướt thấy một bài đăng nói rằng nếu không chia sẻ sẽ gặp xui xẻo. Lâm Tư Huyền không chia sẻ, anh không quá quan tâm đến những thứ mê tín này. Có lẽ là báo ứng, không lâu sau anh liền gặp vận rủi lớn, gặp phải người mà anh không muốn gặp nhất. Không may là, bây giờ người này lại thành công quá. Càng không may hơn là, trước đây anh đã đối xử với cậu ta quá tệ. Nhớ lại những gì mình đã làm, Lâm Tư Huyền khó lòng đối mặt, cậu thông minh quyết định dùng cách mình giỏi nhất để giải quyết: "Thật sự xin lỗi, tôi đã gặp tai nạn, nhiều chuyện trước đây không nhớ rõ lắm." Trần Ký x Lâm Tư Huyền Câu chuyện về một kẻ nói dối chuyên nghiệp Tags: Gặp lại sau thời gian dài, gương vỡ lại lành giả, HE
Trình Đình Nghị gặp tai nạn giao thông. May mắn là mặt mũi anh không bị biến dạng, vẫn là một trai đẹp ngời ngời. Bất hạnh là anh bị mất trí nhớ. Trợ lý nói anh có một người bạn trai khá bí ẩn. Trình Đình Nghị không tin lắm, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy Lâm Phong, anh đã tin. Đối phương có dáng người cao ráo, vai rộng, mặc bộ vest tối màu, khí chất vừa lịch thiệp lại không kém phần sắc sảo. Đúng gu anh! Nhưng mà, tại sao người này vừa mở miệng lại nói rằng hắn là "kim chủ" của anh? Anh là một người đàn ông mạnh mẽ như thế, sao lại đi làm "chim hoàng yến"? Đi bán thân à?! Không thể nào! Nhưng khi "kim chủ" hào phóng mua thiết bị kiểm tra sức khỏe và bảo anh về nhà, vào giây phút đó, anh như nhìn thấy ánh sáng vàng rực rỡ phát ra từ Lâm Phong, Trình Đình Nghị đáng xấu hổ cảm thấy việc làm "chim hoàng yến" cũng không đến nỗi quá tệ. Tiếc rằng Lâm Phong lại thừa nhận thân phận của anh. Anh là bạn trai thật sự của hắn. Khi về đến nhà, nhìn căn biệt thự vắng lặng, sắc mặt Trình Đình Nghị trở nên u ám. Sau màn tra hỏi dồn dập, anh phát hiện tình cảm của hai người sắp rạn nứt. Không được phép! Trình Đình Nghị kiên quyết không cho phép điều đó xảy ra! Cuối cùng Trình Đình Nghị dùng tay ôm gáy Lâm Phong, một nụ hôn nhẹ nhàng đã thành công dập tắt ý định đòi chia tay của hắn. Sau này... một ngày nọ, Trình Đình Nghị đè kim chủ của mình. Đèn sáng cả đêm, anh tới một lần lại một lần . Sáng hôm sau, ký ức của anh phục hồi. "Kim chủ" bên cạnh anh đầy rẫy vết hôn, gương mặt mệt mỏi, khóe mắt đỏ hoe... Tất cả đều tố cáo "hành vi phạm tội" của anh. Anh, một "chim hoàng yến", lại "đè" kim chủ! Khiến kim chủ mềm nhũn ra! Tội lối, tội lỗi quá... Xách đồ lên, chuồn thôi! Tag: Đô thị, hỗ công, ngọt văn, ngạo kiều, HE Từ khóa tìm kiếm: Trình Đình Nghị, Lâm Phong. Tóm tắt một câu: Ngày nào cũng nung nấu ý định "đè" kim chủ. Ý nghĩa: Cuộc sống rất kỳ lạ, chúng ta muốn có một tình yêu nồng cháy
Văn án Là một Beta kiểu học bá dự định sẽ cống hiến phần đời còn lại cho sự nghiệp nghiên cứu khoa học, Hạ Thời Nguyễn từng từ chối một đứa bé “sữa” chỉ vì lý do giới tính không phù hợp khi còn trẻ dại. Đứa bé sữa tổn thương bỏ đi, nhiều năm sau trở lại C thành đầy khí thế, đã từ một tên trẻ trâu cao 1m4 biến thành Alpha trưởng thành cao 1m88 với lượng pheromone đứng đầu. Hạ Thời Nguyễn tự nhận nên giữ khoảng cách với người đó nhưng không ngăn được việc người này cứ cố tình gây sự với mình. Tạ Tích cười nhạo anh: Hạ Thời Nguyễn, lâu không gặp, sao anh vẫn thấp vậy? Hạ Thời Nguyễn: Bình thường mà, vì tôi là Beta mà. Tạ Tích nói với giọng lạnh lùng: Hạ Thời Nguyễn, anh ngốc thế, cẩn thận sau này không tìm được vợ đấy. Hạ Thời Nguyễn: Tôi là Beta, không gấp tìm vợ. Hạ Thời Nguyễn không sợ dao kiếm, không bị mềm yếu làm cho lay động, không nhận bất kỳ sự chế nhạo nào, chỉ trả lời “Tôi là Beta, không cảm xúc”. Cho đến một ngày, Hạ Thời Nguyễn phân hóa thành Omega trước mặt Tạ Tích. Vì phân hóa quá muộn, trạng thái tuyến tiết rất không ổn định, mũi nhạy gấp trăm lần Omega bình thường, khiến anh ngửi thấy mùi pheromone của hầu hết Alpha đều muốn nôn, chỉ thích mùi caramel ngọt nhẹ trên người Tạ Tích. Hạ Thời Nguyễn giống như con mèo ngửi được cỏ mèo, Tạ Tích vừa xuất hiện thì không thể không tiến gần, hình tượng lạnh lùng hoàn toàn không giữ được. Ban đầu nghĩ Tạ Tích sẽ ghét bỏ đẩy anh ra. Không ngờ người đó vui vẻ như cuối cùng cũng bắt được điểm yếu của anh, nói dò hỏi: Hạ Thời Nguyễn, anh không phải Beta sao, sao lại ngửi tôi? Hạ Thời Nguyễn: … * Một đêm rất lâu sau đó, Hạ Thời Nguyễn ôm cổ Tạ Tích, mềm mại nói: Mùi pheromone của em là vị đường, ngọt ngào, tôi rất thích. Tạ Tích cười: Thật ra là caramel latte, nhưng người khác hầu như chỉ ngửi được mùi latte. Tạ Tích hôn anh: Người khác đều thấy đắng, chỉ có anh nói ngọt. Nhân vật chính: Hạ Thời Nguyễn, Tạ Tích
Quỷ công người thụ – Tuyển tập truyện ngắn Nội dung chính: Trần Dương năm mười tám tuổi vì âm khí trong người quá nặng, để giữ mạng nên phải kết âm thân với quỷ. Đến năm hai mươi hai tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, cậu nhận được quyết định phân công công tác từ cơ quan địa phương. Vì thế, Trần Dương mang theo linh vị của “chồng” và ở lại đế đô làm việc. Lúc đầu, khi biết công việc của mình phải tiếp xúc với quỷ quái, đồng nghiệp lại toàn là thiên sư, Trần Dương đã từ chối. Nhưng sau đó cậu phát hiện mức lương rất cao, đãi ngộ lại rất tốt. Nghĩ đến chuyện phải nuôi gia đình và lo cho cuộc sống sau này, Trần Dương vui vẻ nhận việc. Lưu ý trước khi đọc: - “Đại phúc” trong truyện thực ra là chỉ địa phủ. - Nhân vật thụ có âm khí quá nặng nên để sống sót mới phải kết âm thân. - Nhân vật công là đại lão của Quỷ giới! Đại lão thật sự! Ngay cả Thập Điện Diêm Vương cũng là thuộc hạ của anh ấy. - Trong truyện có nhắc đến một số địa danh có thật như vùng Việt Tây…, xin đừng liên hệ với thực tế. - Toàn bộ nội dung truyện đều là hư cấu. ---------------------------------- Thể loại: Linh dị, thần quái, tình cảm sâu đậm, ngọt ngào. Nhân vật chính: Trần Dương, Độ Sóc.
Trẫm Rốt Cuộc Mang Thai Con Của Ai? Tác giả: Bỉ Tạp Bỉ Bản gốc: 87 chương + 2 phiên ngoại Thể loại: Xuyên không, Cung đình, Hài hước, Sinh con. VĂN ÁN Triệu Thê không may xuyên không, nhập xác vào một gã hôn quân tàn bạo trong tiểu thuyết. Gã vua này không chỉ độc ác vang danh thiên hạ mà còn mắc chứng "bất lực" - tóm lại là một gã liệt dương chính hiệu. Nhưng kể từ khi Triệu Thê tiếp quản cơ thể này, "hàng họ" bỗng dưng sống dậy, khí thế hừng hực. Dù vậy, cậu vẫn quyết tâm giữ mình trong sạch, nói không với hậu cung ba ngàn giai lệ để theo đuổi lý tưởng "một vợ một chồng" cho lành mạnh. Nào ngờ trong một buổi yến tiệc linh đình, Triệu Thê bị kẻ gian hạ thuốc. Giữa lúc thần trí mơ hồ, cậu vớ đại được một người, rồi thì... chuyện gì đến cũng đã đến. Sáng hôm sau tỉnh dậy, cậu gào thét nhận ra mình đã chịu lỗ nặng nề! Triệu Thê nổi lôi đình: "Khốn kiếp! Kẻ nào gan to bằng trời dám chiếm tiện nghi của trẫm? Nếu trẫm tìm ra được, nhất định sẽ đem thiến sạch cho đi làm thái giám hết!" Cậu lập tức lệnh cho công công tổng quản trình danh sách khách mời yến tiệc và khoanh vùng được bốn kẻ tình nghi số một: Nghi phạm số 1: Thừa tướng tính tình lãnh đạm, gương mặt lạnh như tiền. Nghi phạm số 2: Vương gia phong lưu phóng khoáng, nổi danh đào hoa nhất mực. Nghi phạm số 3: Tướng quân võ nghệ cao cường, danh tiếng lừng lẫy thiên hạ. Nghi phạm số 4: Thám hoa năm xưa bị nguyên chủ cưỡng ép vào cung nên ôm hận thấu xương. Hai tháng trôi qua, thủ phạm vẫn bặt vô âm tín, nhưng Triệu Thê lại thấy cơ thể có những biểu hiện lạ: thường xuyên nôn nao, thèm chua, lại còn lăn ra ngủ ngày. Cậu vội vã triệu thái y vào bắt mạch. Lão thái y run cầm cập, mặt cắt không còn giọt máu: "Hoàng... Hoàng thượng... Ngài đây là... có hỉ mạch rồi ạ!" CẨM NANG ĐỌC TRUYỆN Chế độ: 1V1, HE (Kết thúc có hậu), tu la tràng cực gắt, độ bựa không giới hạn. Trong bốn anh nghi phạm, ai có thời lượng xuất hiện nhiều nhất thì đó chính là cha của đứa trẻ. Lưu ý: Truyện viết với mục đích giải trí, logic coi như để cá ăn, mọi tình tiết đều phục vụ cho những màn tranh sủng dở khóc dở cười. Từ khóa: Sinh con, Cung đình hầu tước, Ngọt sủng, Xuyên thư. Tóm tắt trong một câu: Nhật ký rồng con đi tìm cha. ĐÁNH GIÁ NGẮN GỌN Triệu Thê xuyên thành một gã hôn quân có "bệnh thầm kín", người đáng lẽ sẽ chịu kết cục bị chúng bạn xa lánh và tống cổ khỏi ngai vàng. Không chấp nhận số phận hẩm hiu, cậu quyết chí cải tà quy chính để làm một người tử tế. Thế nhưng người tính không bằng trời tính, sau đêm "đánh mất đời trai" tại yến tiệc, bụng cậu lù lù hiện ra một tiểu bảo bối mà không rõ cha đứa trẻ là ai. Từ đó, vị hoàng đế tội nghiệp bị ép dấn thân vào hành trình tìm cha cho con đầy gian truân. Truyện có văn phong hóm hỉnh, xây dựng nhân vật với cá tính rõ nét. Nam chính là một kẻ lạc quan, tính tình hài hước; dàn nhân vật phụ cũng thú vị không kém. Những mẩu chuyện thường ngày nơi cung đình, những màn ghen tuông nảy lửa cùng sự trưởng thành của nhân vật hứa hẹn sẽ khiến độc giả bị cuốn hút, để lại dư vị ngọt ngào khó quên.
Thiết lập nhân vật: Công: Lạnh lùng • Sức mạnh phi thường • Cực kỳ trung khuyển (Da đen/rám nắng). Thụ: Dịu dàng • Tao nhã • Hơi phúc hắc (Da trắng). Văn án: 1. Lạc Nam Thư: Nhà vô địch MotoGP ba lần liên tiếp, tay đua thiên tài hàng đầu khu vực Châu Á - Thái Bình Dương, ứng cử viên sáng giá nhất cho tấm huy chương vàng Olympic. Sự nghiệp của anh là một chuỗi vinh quang rực rỡ. Một vụ tai nạn thảm khốc đã khiến Lạc Nam Thư bị phế một chân. Người bạn trai gắn bó nhiều năm đã bỏ mặc anh trên đường đua để tự mình lao về đích đoạt lấy vinh quang. Khó khăn lắm mới giữ lại được mạng sống, nhưng anh lại trở thành kẻ thất bại trong mắt mọi người — bạn trai bỏ chạy, cả đời này không thể chạm vào xe được nữa. Từ đó, vinh quang chỉ còn là quá khứ. "Nghe nói gì chưa? Lạc Nam Thư lập đội đua mới đấy." "Anh ta muốn tự mình đào tạo tay đua." "Bản thân hết hy vọng rồi nên định đào tạo người mới sao?" 2. Tại khu vực Trung Phi, có một nhóm thanh niên mưu sinh bằng nghề giao chuối. Một chiếc xe đạp, trăm ký chuối, lao vun vút xuống dốc. Họ phải giao hàng đến tay người mua trong thời gian giới hạn — những chàng trai ấy vừa lạc quan vừa táo bạo, tìm kiếm tốc độ và đam mê ngay trong công việc của mình. Ngày nọ, Sean Balman (19 tuổi, con lai Trung - Phi) gặp một người đàn ông châu Á ngay trước cửa nhà mình. "Đã lâu không gặp." Người đàn ông tao nhã, ôn hòa lên tiếng mời gọi: "Cậu có hứng thú gia nhập đội đua của tôi không?" Sean đỏ mặt, nửa ngày trời mới nặn ra được một chữ: "... Có." 3. "Nghe nói gì chưa? Đội trưởng Lạc mang về một cậu con lai đấy." "Cậu ta trông cao to lực lưỡng, mỗi tội không biết nói chuyện." "Đội trưởng Lạc đi đâu cậu ta theo đó, nửa bước không rời." "Chết tiệt! Cậu ta dám bế bổng Đội trưởng Lạc lên kìa!" Lạc Nam Thư bất lực vòng tay qua cổ Sean: "Ngoan, thả tôi xuống." Sean không giỏi tiếng Trung, nhưng cậu biết dùng hành động thực tế để chứng minh suy nghĩ của mình, cậu lại ôm chặt thêm một chút. Lạc Nam Thư: "..." 4. Trong phòng nghỉ. Tên tra nam (người yêu cũ) lập mưu dồn Lạc Nam Thư vào phòng, đè anh xuống dưới thân. Tra nam: "Chúng ta làm hòa có được không?" Lạc Nam Thư lạnh lùng nhìn hắn. Tra nam: "Cậu ta chẳng qua chỉ là kẻ thay thế của tôi thôi đúng không?" Lạc Nam Thư nhìn hắn đầy chán ghét. Hắn càng nhìn càng thấy ngứa ngáy trong lòng, đặt tay lên trái tim Lạc Nam Thư. Giây tiếp theo, cửa phòng bị tông cửa xông vào. "Buông tay ra." Sean nhìn tên tra nam, ánh mắt hung bạo: "Ngươi không thấy anh ấy không tình nguyện sao?!" Hướng dẫn đọc truyện: Thiết lập nhiều chi tiết hư cấu, không có nguyên mẫu đời thực, đừng quá khắt khe về logic. Tác giả thích hình tượng công da đen nên tự viết để thỏa mãn sở thích. Công không bị câm, chỉ là nói tiếng Trung hơi... "bỏng lưỡi" (nói không thạo). Thụ từng có bạn trai cũ nhưng chưa từng xảy ra quan hệ xác thịt. Chân trái của thụ là chân giả, ai không thích chi tiết này xin cân nhắc kỹ. Kiến thức về đường đua trong truyện là do tác giả tự chế, xin đừng đi sâu nghiên cứu. Nhân vật chính: Lạc Nam Thư, Sean Balman (quốc tịch Trung Quốc). Thể loại: Đam mỹ, Niên hạ, Ngọt sủng, Nghịch tập, Cứu rỗi. Tóm tắt một câu: Truyện ngọt ngào về chàng trung khuyển da đen kém tuổi!!! Thông điệp: Tôn trọng mỗi người có đủ dũng khí để bước ra khỏi nghịch cảnh.