Truyện Đam Mỹ tại Lão Phật Gia
Nhân Loại Ơi, Bé Con Đến Rồi Đây Tác giả: Bạc Hà Miêu Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Tinh tế, Xuyên không, Ngọt sủng, Thanh mai trúc mã, Sảng văn, Đoàn sủng, Cứu rỗi, HE. Nhân vật chính: Giang Ngộ An (Hựu Hựu) × Hill Văn Án Hựu Hựu vốn là một bé "Thực Bệnh Thú" - loài thú nhỏ thần kỳ chuyên lấy bệnh tật làm món ăn vặt hằng ngày. Trong một lần tình cờ, cậu xuyên không đến thời đại tinh tế của vạn năm sau, hóa thân thành Giang Ngộ An - cậu út nhà Nguyên soái vốn bị thất lạc bấy lâu. Nguyên soái Giang Lệ lừng lẫy chiến công, cả đời tận trung với Liên bang, là vị anh hùng trong mắt muôn người. Thế nhưng, vì quá mải mê chinh chiến, ông đã lơ là gia đình, khiến con trai út bị kẻ thù bắt cóc, vợ vì u sầu mà lâm bệnh qua đời, mối quan hệ giữa ông và các con cũng vì thế mà rạn nứt trầm trọng. Ngày Hựu Hựu được đón về, cả gia đình đều dồn hết tâm tư để bù đắp cho bảo bối nhỏ: Anh cả: Vung tay tặng ngay một hành tinh trị giá trăm tỷ. Chị hai: Tặng robot cơ giáp phiên bản giới hạn toàn vũ trụ. Anh ba: Chất đầy phòng cậu bằng những viên đá quý hiếm người người thèm khát. Thế nhưng, thứ Hựu Hựu "khoái" nhất lại chính là những căn bệnh kỳ quái trên người họ. Cậu chỉ cần "ngoàm ngoàm" một cái, nuốt chửng mầm bệnh của anh cả, giúp anh thoát khỏi cảnh dị năng sụp đổ, đau đớn thấu xương. Cậu lại "chóp chép" mấy cái, ăn sạch vết thương của chị hai, giúp chị khôi phục lại thời kỳ đỉnh cao. Rồi cậu lại "xì xụp" hút hết khiếm khuyết gen của anh ba, giúp anh tự tin bước ra khỏi bóng tối. Hựu Hựu ợ no một cái, rồi bất chợt... nhìn trúng "món quà" mà Đế quốc láng giềng vừa gửi tới làm con tin. Đó là một thiếu niên với ánh mắt u tối, lạnh lẽo, khắp người đầy rẫy thương tích. Hựu Hựu vừa lau nước miếng vừa lẩm bẩm: “Thơm... thơm quá đi mất!” Ở thời đại tinh tế, con người tuy sở hữu dị năng mạnh mẽ nhưng lại phải đối mặt với vô số căn bệnh nan y không thuốc chữa. Công nghệ cao cũng chỉ có thể trì hoãn cơn đau chứ chẳng thể trị tận gốc. Cho đến một ngày nọ, trong buổi livestream toàn tinh tế, một người bỗng dưng phát bệnh nặng, vết thương lở loét trông cực kỳ đáng sợ. Giữa lúc nghìn cân treo sợi tóc, một thiếu niên nhỏ nhắn, đáng yêu đột nhiên lao ra ôm chầm lấy người bệnh. Trước sự ngỡ ngàng của hàng triệu khán giả, những vết thương dữ tợn ấy bỗng chốc biến mất không tì vết. Nhưng kỳ lạ thay, ngay sau đó, trên cơ thể của thiếu niên lại xuất hiện những vết thương y hệt như vậy. Cả tinh tế chấn động: "Trời ơi! Cậu bé ấy đã hy sinh thân mình để cứu người sao?!" Tối hôm đó, Hựu Hựu bị các anh chị đau lòng vây quanh, mặt ai nấy đều đỏ hoe vì xót xa. Giang Ngộ An thì ngơ ngác: "Ủa? Mọi người sao thế? Em chỉ là hơi... khó tiêu một chút thôi mà!" Một câu tóm tắt: Virus hả? Ăn luôn! Vết thương hả? Nuốt sạch! Thông điệp: Tình yêu thương trong gia đình luôn đến từ hai phía.
Thể loại Đam mỹ • Hiện đại • HE • Tình cảm • Ngọt sủng • ABO • Vườn trường • Chủ thụ • Ngôi thứ nhất • Đơn phương yêu thầm • Alpha × Beta Trong nhận thức của tôi, Alpha chưa từng là thứ gì tốt đẹp. Beta và Alpha vốn thuộc về hai thế giới khác nhau. Đây là một câu chuyện nhẹ nhàng, không có nhiều tình tiết kịch tính. Chỉ cần thả lỏng và tận hưởng là đủ. Lưu ý trước khi đọc Truyện thuộc thể loại đổi công. Thụ sạch, từng thích người khác nhưng chưa từng có bất kỳ tiếp xúc thân mật nào. Truyện được kể dưới góc nhìn ngôi thứ nhất. Đây là tác phẩm được tác giả viết từ khá lâu, văn phong còn non tay. Nếu có thiếu sót là do tác giả, không phải do nhân vật. Tag : Mùa hoa niên thiếu • Vườn trường • ABO • Yêu thầm • Chữa lành • Nhẹ nhàng • Ngọt văn Một câu tóm tắt Alpha đều không phải thứ tốt. Nhưng riêng cậu ấy là ngoại lệ. Lập ý :Hãy trung thành với trái tim của chính mình
CP: Long Thần công – ôn nhu sủng nịch, nhưng cũng có thể trong nháy mắt hắc hóa vì ghen tuông, sủng thê cuồng ma × Tiên Tôn nhân loại thụ – trước đây thích giả làm lão nhân, sau khi khôi phục ký ức trở thành mỹ nhân tóc bạc tuyệt sắc Tag: Sinh con | Yêu sâu sắc | Tiên hiệp tu chân | Ngọt văn | HE Dung Chuẩn tỉnh lại, phát hiện bản thân đã mất đi toàn bộ ký ức, chỉ còn nhớ duy nhất tên của mình. Mang khăn che mặt, hắn vô tình bị người khác hiểu lầm là nữ tử. Cùng những mỹ nhân khác bị bắt lên một chiếc thuyền trôi dạt giữa biển, hắn đứng trước số phận trở thành “tân nương” của Long Thần. Nếu không được lựa chọn, kết cục chỉ có thể là vật hiến tế. Nhưng may mắn thay, Dung Chuẩn lại được Long Thần để mắt tới, trở thành Long Phi được hắn sủng ái vô hạn. Sau đó, hai người còn có với nhau ba đứa nhãi con đáng yêu. Dung Chuẩn từng là Cửu Châu đệ nhất tiên môn – Thấy Nguyệt Tiên Tôn, người tu luyện Thái Thượng Vong Tình đạo. Ngày thường, hắn luôn khoác lên mình dáng vẻ tóc bạc, áo trắng, lông mày bạc, mang hình tượng một lão nhân cao lãnh khiến người đời kính sợ. Trong một lần tiến vào bí cảnh, Dung Chuẩn gặp phải biến cố, ngoài ý muốn mất trí nhớ, mất hết tu vi, trở thành một phàm nhân bình thường rồi lưu lạc đến hoang châu. Trong lúc nguy hiểm, hắn được Long Thần lựa chọn, trở thành người bạn đời định mệnh của Long Thần. Chỉ vài năm ngắn ngủi, hắn đã có ba đứa con nhỏ. Sau khi khôi phục ký ức, Dung Chuẩn nhìn thời gian Long Thần bế quan vẫn còn vài tháng, quyết định trở về sư môn trước. Nhưng hắn không ngờ rằng Long Thần vì quá nhớ thương phu nhân mà sớm xuất quan. Khoảnh khắc phát hiện người từng nói sẽ luôn canh giữ trước cửa động phủ, không rời đi nửa bước lại biến mất… Long Thần gần như mất kiểm soát. Góc nhìn nhân vật chính: Dung Chuẩn Nhân vật: Long Huyên × Dung Chuẩn
Nhân vật chính: Du Tuân × Quyền Tông Thể Loại: Đam mỹ, Hiện đại, Tương lai, HE, Ngọt sủng, Sinh con, Chủ thụ, Đoản văn, EABO, Vạn nhân mê, Thẳng nam Du Tuân là một Beta thẳng nam chính hiệu. Cậu luôn vô cùng ngưỡng mộ vóc dáng và chiều cao vượt trội của các Alpha, thỉnh thoảng còn không nhịn được mà lén nhìn họ thêm vài lần. Trong lòng Du Tuân luôn nghĩ: nếu mình cũng có thân hình cao lớn, đẹp trai và tràn đầy sức mạnh như Alpha, chắc chắn sẽ nhanh chóng tìm được một Omega dịu dàng, đáng yêu làm vợ. Cậu cho rằng ánh mắt mình nhìn các Alpha đã đủ kín đáo, nhưng lại không hề biết rằng đôi mắt trong veo, ướt át như chứa nước ấy đã vô tình khiến biết bao Alpha rung động. Những Alpha bị cậu nhìn đến đều cho rằng Du Tuân đang ngầm phát ra tín hiệu mời gọi. Nếu không phải vậy, tại sao cậu lại dùng ánh mắt vừa thẳng thắn vừa mập mờ, khiến người khác không thể không suy nghĩ? Trong số đó có Quyền Tông — Enigma cấp cao hàng đầu, xuất thân danh giá, sở hữu áp lực pheromone mạnh mẽ cùng thân hình cao lớn vượt trội. Và hắn cũng hiểu lầm như thế. Cho đến một ngày, sau khi Du Tuân giả làm Omega phát tình để tiếp cận đối tượng mình thích, cậu tỉnh dậy trong vòng tay của Quyền Tông. Người đàn ông cao lớn ấy ôm trọn cậu vào lòng, mang theo cảm giác áp bức mạnh mẽ không thể trốn tránh. Kể từ đó, Du Tuân thường xuyên bị bắt nạt đến mức nước mắt lưng tròng. Cậu run rẩy ôm lấy gáy mình, hàng mi ướt đẫm, nghẹn ngào nói: — Đừng đánh dấu tôi nữa... Tôi sai rồi... Tôi sẽ không tìm Omega làm vợ nữa... Quyền Tông ôm chặt tiểu Beta đang run rẩy trong lòng, giọng điệu vừa dịu dàng vừa bá đạo: — Ngoan nào, em nên gọi tôi là gì? Du Tuân căn bản không còn sức để trả lời. Enigma khẽ cười, tiếp tục nói: — Beta không thể lưu giữ pheromone lâu dài, vì vậy cần được đánh dấu lặp lại. Nếu không, khoang sinh sản sẽ dần thoái hóa, đứa bé trong bụng cũng sẽ quấy em đấy. Tag: Sinh con, ABO, EABO, Vạn nhân mê, Ngọt sủng, Hiện đại giả tưởng, Chủ thụ.
Lén lấy đồng hồ của đàn anh rồi trốn vào nhà vệ sinh để ngửi nhưng lại cứng đờ người ngay khoảnh khắc ngẩng đầu lên. Trong gương, người đàn ông cao lớn, tuấn tú và nhã nhặn đang lặng lẽ tựa vào khung cửa. Không biết anh đã đứng ở sau lưng mà nhìn tôi được bao lâu rồi.
Tôi đã dòm ngó vị thần minh ưu nhã ấy từ rất lâu rồi. Trời ạ, có ai lại không muốn cùng Hoa thần đại nhân chìm đắm trong mây mưa giữa màn mưa hoa lất phất chứ. Tôi lừa gạt vị Hoa thần đang trúng tình độc đưa về nhà, nhưng ngay giây tiếp theo lại phải mở to hai mắt chấn động. Những ngón tay thon dài của ngài ấy đặt lên sợi dây leo màu đen đang vươn tận trời cao, đôi mắt cong cong đầy mê luyến. "Nó đã đợi rất lâu rồi, em chịu khó một chút nhé."
Vào ngày crush nhảy lầu tự sát, tôi đã trọng sinh về năm mười tám tuổi. Để ngăn cậu ấy tìm đến cái chết, tôi hóa thành sói đói vồ mồi. Cậu ấy chán ghét tôi tột cùng: "Bạn học Hàn, tôi thật sự không có thời gian đùa giỡn với cậu đâu, muốn chơi bời thì đi tìm người khác, được không?" Một tháng sau, cậu ấy vẫn bước lên sân thượng của trường. "Hàn Tiểu Quân, cậu mà dám ở bên người khác, tôi sẽ chết cho cậu xem." "?"
Xuyên thành người anh trai đi theo làm của hồi môn cho nữ chính Tác giả: A Tây Tháp Giới thiệu vắn tắt Liễu Tùy qua đời vì bệnh tật, không ngờ vừa nhắm mắt lại sống lại, xuyên vào một kẻ ốm yếu cùng tên với mình. Kẻ ốm yếu này còn bệnh nặng hơn cả anh, hai chân không thể đi lại, sợ ánh sáng, sợ gió, suốt ngày quấn kín mít như cái bánh tét nằm trên xe lăn. Quan trọng nhất, hắn là một nhân vật phụ định mệnh phải chết sớm trong tiểu thuyết Mary Sue. Nhân vật chính của cuốn sách là em gái hắn, Liễu Diệp, người được ca tụng là đệ nhất mỹ nhân thiên hạ. Theo kịch bản, Liễu Diệp nhà tan cửa nát, bị truy sát nên bất đắc dĩ phải đưa người anh trai bệnh tật đi nương nhờ hôn phu Cố Diệc Khuynh ở Tuyệt Kiếm Sơn Trang. Tại đó, cô sẽ quen biết và nên duyên với một loạt anh hùng hào kiệt võ lâm, nếm trải đủ hương vị ái tình rồi cuối cùng đạt được hạnh phúc. Trong cuốn sách này, Liễu Tùy có thể coi là công cụ hỗ trợ hoàn hảo nhất. Biết bao tai họa đều bắt nguồn từ hắn, em gái vì hắn mà vô cớ chịu tội, ngoại trừ Liễu Diệp ra thì chẳng ai ưa hắn cả. Liễu Tùy tự biết mình sống chẳng bao lâu nữa, sau khi biết được nội dung cốt truyện, anh dứt khoát buông xuôi, sống theo tinh thần phật hệ mỗi ngày, trân trọng những người có duyên. "Khụ khụ... ta chỉ là người định mệnh phải chết, không cần phải vì ta mà phiền lòng." Anh mỉm cười yếu ớt. Không ngờ nam chính Cố Diệc Khuynh nắm lấy tay anh, đôi mắt đẫm lệ: "Ngươi không được chết, ngươi không thể chết." Tất cả mọi người đều khóc lóc cầu xin anh đừng chết. Thụ có nhan sắc đỉnh cao, có rất nhiều người đơn phương theo đuổi (tôi nói thẳng luôn, chính là Mary Sue không não), công không phải là nam chính nguyên tác. Thẻ nội dung: Tình hữu độc chung, ngọt văn, xuyên thư. Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Liễu Tùy | Nhân vật phụ: Thẩm Dung Tuyết | Khác: Giới thiệu một câu: Tưởng là vạn người ghét, hóa ra lại là vạn người mê. Chủ đề: Hướng tới ánh sáng, sự sống vô giá.
================= Tên truyện: Tổng tài cố chấp luôn hiểu lầm tôi thầm yêu anh ta [Mạt thế] Tác giả: Dấu Chấm Lửng Na Na Văn án Lâm Thịnh Du đã đọc một bộ tiểu thuyết nam tần hậu cung mạt thế. Trong truyện, nam chính giết chóc quyết đoán, lạnh lùng vô tình, giẫm lên xác của hàng vạn kẻ phản diện để đứng trên đỉnh vinh quang trong ngày tận thế. Đêm đó, Lâm Thịnh Du xuyên không vào sách. Xuyên thành một nhân vật pháo hôi vừa đâm nam chính một nhát vào thời điểm bắt đầu mạt thế. Nguyên chủ vừa đánh lén xong thì Lâm Thịnh Du đã bị ép tiếp quản cơ thể. Cậu cầm dao găm, bốn mắt nhìn nhau với nam chính đang bị thương... Cúi đầu nhìn xuống, bàn tay còn lại vẫn đang nắm chặt kim thủ chỉ vừa cướp được từ chỗ nam chính. Lâm Thịnh Du: ...... Bây giờ rút dao ra liệu còn kịp không? ---- Mạt thế quá nguy hiểm, pháo hôi không dễ làm, tìm đúng đại gia mới là cách hay để tự bảo vệ mình. Lâm Thịnh Du quyết định cần cù chăm chỉ làm tiểu đệ. Hậu cung, kim thủ chỉ ư? Cầm lấy đi. Dao nhọn, bẫy rập ư? Tránh ra. Cố Nam Thất: ...... Không. Về sau, Lâm Thịnh Du bị mắc kẹt trong Tu La tràng, cốt truyện không hề dịu dàng, số phận vô cùng nghiệt ngã với cậu. Cố Nam Thất vốn luôn trân trọng mạng sống, mang đầy vết thương trên người, ôm cậu nói: Kim thủ chỉ cho em, cơ hội cho em. Tất cả đều cho em, cùng với cả mạng sống của tôi nữa. Từ khóa: Niên hạ, mạt thế, ngọt văn, xuyên sách Tìm kiếm từ khóa: Nhân vật chính: ┃ Nhân vật phụ: ┃ Khác: Cố chấp, mạt thế, niên hạ Tóm tắt một câu: Bây giờ rút dao ra liệu còn kịp không Chủ đề: Hành trình sinh tồn của pháo hôi thời mạt thế ==================
Đích nữ của Trấn Bắc Hầu phủ Thẩm Tri Vi, gả cho Tam hoàng tử đương triều làm chính phi. Mối hôn sự này, là phụ thân ta dùng ba mươi vạn binh quyền đổi lấy.
Tôi và Thẩm Dục là một cặp sinh đôi, nhưng tôi phân hóa thành Beta, còn Thẩm Dục là Omega. Tôi ra đời muộn hơn một phút, định sẵn việc tôi sẽ luôn thua kém Thẩm Dục trong mọi chuyện. Tôi chỉ là một Beta bình thường chẳng có gì nổi bật, còn tất cả mọi người lại chỉ yêu thích những Omega xinh đẹp. Ngay cả người bạn trai mà tôi cứ ngỡ là yêu mình sâu đậm, cũng lộ ra bộ mặt thật sau khi Thẩm Dục gặp tai nạn. "Nếu tay của Thẩm Dục không lành lại được, thì tay của em cũng phải trả một cái giá tương đương." Hóa ra tôi chỉ là một vật thay thế cho Thẩm Dục. Tôi đau đớn tột cùng, trong lúc lái xe đã gặp tai nạn giao thông. Lúc tỉnh lại lần nữa, tôi đã trọng sinh quay về năm hai mươi tuổi...
Lục Yến Châu bao nuôi một cậu sinh viên ở bên ngoài. Cậu ta trẻ trung, lại mơn mởn sức sống. Bản thân Lục Yến Châu vốn bị bệnh dạ dày kinh niên, thế mà dạo này lại thường xuyên đỡ rượu thay người tình: "Nhóc con tửu lượng kém, tôi uống thay em ấy." Ngay cả lúc công việc ngập đầu ngập cổ, hắn vẫn dung túng cho đối phương ngồi chơi game ngay bên cạnh: "Lại bị hành rồi à? Đưa điện thoại đây cho anh." Lục Yến Châu luôn đinh ninh rằng tôi sẽ cam chịu đi theo hắn cả đời mà chẳng cần danh phận, ngay cả khi hắn cưới vợ sinh con hay thỏa sức làm càn ở bên ngoài. Thế nhưng, hắn có ngờ đâu... Mẹ kiếp, tôi sắp c/h/ế/t rồi. Sau này, khi vô tình nhìn thấy danh sách tâm nguyện trong hai tháng cuối cùng của cuộc đời tôi, Lục Yến Châu ghen tị đến phát điên: "Lâm Hoài, tâm nguyện cuối cùng của cậu chỉ có bấy nhiêu đây thôi sao? Tại sao mỗi một việc... đều không liên quan gì đến tôi?"
Sau khi xuyên không đến Đại Chu, Vu Kiều kết hôn với thư sinh nghèo Dương Hoa và cùng hắn gây dựng gia nghiệp từ hai bàn tay trắng. Một người kinh doanh điểm tâm làm giàu, một người đèn sách khoa cử, cả hai luôn đồng hành vượt qua khó khăn. Cuối cùng, Dương Hoa đỗ Bảng Nhãn vào Hàn Lâm Viện, Vu Kiều trở thành ông chủ nổi tiếng ở kinh thành, cùng nhau sống cuộc đời hạnh phúc viên mãn.
Thẩm Dạ là át chủ bài chuyên sắm vai nam phụ ác độc của Cục Xuyên Nhanh, thế nhưng ở những thế giới sau này, cậu bỗng dưng chẳng thiết tha làm vậy nữa. Nhìn những đóa hoa cao lãnh, ngoài mặt thì tỏ vẻ thanh cao, cấm dục lạnh lùng, cậu chỉ chực chờ làm một việc duy nhất: Kéo tất thảy bọn họ ngã khỏi thần đàn. Hệ thống chấn động dữ dội: [Ký chủ! Đừng có tự tiện nêm nếm thêm đất diễn cho mình nữa, ngài đang ooc rồi kìa!!!] [Ký chủ ơi là ký chủ, ngài đang làm cái quái gì vậy? Cốt truyện đâu có đi theo hướng này đâu hả ký chủ!] Thẩm Dạ: "Thì sao, có hình phạt à?" Hệ thống: [...Cái này thì không có.] Cậu nhướng mày, lại hỏi: "Thế ta chỉ hỏi ngươi, nhiệm vụ rốt cuộc đã hoàn thành hay chưa?" Hệ thống: [Ờm... hoàn thành rồi.] Cuối cùng, cậu chốt hạ: "Thế chẳng phải là xong rồi sao." Hệ thống: [...] Về sau... Thẩm Dạ ôm khoản lương hưu khổng lồ, ung dung trở về thế giới thực, nào ngờ các thế giới lại dung hợp với nhau. Toàn bộ các vị công đều đuổi theo tới tận cửa, thậm chí còn vì cậu mà đánh nhau sứt đầu mẻ trán. Thẩm Dạ ôm mông co giò bỏ chạy: "Ông đây nghỉ hưu rồi mà, cái kịch bản quái quỷ gì đang diễn ra vậy?!" Hệ thống tỏ vẻ: [Đáng đời.]
UỐN LƯỠI BẢY LẦN TRƯỚC KHI ƯỚC Tác giả: Miz Watson Thể loại: Đam Mỹ, Phương Tây, Đoản Văn Văn án: “Ê, con trên kia! Ta đã tới để tiêu diệt mi đây! Lê cặp mông sần sùi của mi xuống mau!” “Vui lòng chờ một chút.” “Ta, Yêu tinh Pulk, hôm nay xin tuyên bố sẽ tiêu diệt mi, Rồng Nicor, dưới sự chấp thuận của Hội Đồng Tối Cao.” “Có lý do gì đặc biệt khiến cậu phải tìm đến cái chết của tôi không?” “Ta cần viên ngọc rồng của mi. Với lại, ta cũng khoái có được dòng ‘dũng sĩ diệt rồng’ trong đơn xin việc.” “Ô. Vậy đơn giản thôi. Cậu ước gì?” “Mi không thể nào cứ quẳng nó cho ta như vậy!” Bên trên là cuộc trò chuyện thân mật giữa một con rồng và một cậu yêu tinh.
[YÊU QUÁI KỲ ĐÀM] CHI YÊU HOA THƯỜNG PHI Thể loại:Cường cường, ma quái, chút ngược, 1×1, HE tác giả: Quái Đạo Hồng Văn án: Cuộc gặp gỡ giữa hoa yêu và Hồ ly cùng Ngôn Thâm vô cùng khác biệt. Chính mắt nhìn thấy sự lựa chọn của nhóm hoa yêu. Khi thời khắc chia ly tiến đến, Là lựa chọn cắn nuốt tình yêu, Hay là bản thân hủy diệt để mặc tâm gắn bó?
Giữa cơn mưa lạnh lẽo trên đường chạy nạn, Thẩm An Niên tỉnh lại sau cơn bạo bệnh, nhưng thứ đón chờ hắn không phải sự chăm sóc của người thân, mà là một khoảng không vắng lặng. Phu lang dịu dàng, hài nhi nhỏ bé – tất cả đã biến mất. Hóa ra, chính người đệ đệ ruột thịt và mẫu thân kính yêu đã vì vài thúng lương thực mà nhẫn tâm bán đi máu mủ của hắn. Thế đạo loạn lạc, kẻ thù bặt vô âm tín, Thẩm An Niên mang theo nỗi hận thấu xương mà kết thúc một đời cay đắng. Nào ngờ, ông trời mở mắt. Tỉnh lại lần nữa, hắn thấy mình đang đứng ở thời điểm vài năm trước khi thảm kịch xảy ra. Lần này, với đôi bàn tay mang theo sức mạnh thần kỳ, Thẩm An Niên thề sẽ bảo vệ gia đình nhỏ của mình, kẻ nào nợ hắn, nhất định phải trả đủ!
Rắn đẹp luôn mang theo sự lừa dối và cám dỗ để tiếp cận. Thực tập sinh trẻ tuổi bề ngoài trắng trẻo bên trong đen tối 1 X Luật sư tinh anh điềm tĩnh vì tình yêu mà làm 0. Tề Diễn Trạch X Tạ Thành Vẫn. Tạ Thành Vẫn trên con đường chính thức bước sang tuổi 30 chỉ muốn tìm được một người bạn đời tốt để có một cuộc sống ổn định, nhưng dường như ông trời không như ý anh. Văn phòng luật sư mới có một thực tập sinh, thực tập sinh này táo bạo, phô trương, mục đích rõ ràng, trong mắt tràn đầy dục vọng và cám dỗ như một con rắn, tiếc là Tạ Thành Vẫn không ăn thua. "Xin lỗi, cậu không phải mẫu người của tôi." Đây là lời từ chối ban đầu của Tạ Thành Vẫn. "Thật sao, luật sư Tạ?" Tề Diễn Trạch không mấy bận tâm nhướng mày, dưới bàn, dùng mũi giày da cọ xát một cách mờ ám vào mắt cá chân của Tạ Thành Vẫn đang được bọc trong tất công sở dưới chiếc quần tây đen. .......... Sau này, Tạ Thành Vẫn bị cuốn vào tấm lưới khổng lồ do hormone tuổi trẻ dệt nên, bị cám dỗ, sa ngã, cuối cùng lại phát hiện ra đó chỉ là một màn trả thù. "Anh em đủ nghĩa khí chứ, đã điều tra rõ ràng cho cậu rồi, tôi đã nói đàn ông lớn tuổi là mê cái kiểu của cậu mà." "Cũng được, chỉ là bây giờ chơi ra trò rồi." Tề Diễn Trạch vẩy vẩy bàn tay ướt sũng, quay người lại thì thấy Tạ Thành Vẫn đang đứng ở cửa. Ghi chú: 1. Nhân vật trong 1 bộ truyện của tác giả trước đây. 2. Không phải song khiết, người thích sạch sẽ chú ý. 3. Công rất giỏi giả vờ, nuôi rắn. 4. Có thể rất cẩu huyết. 5. Không phải chuyên ngành luật, liên quan đến luật đều hỏi và tìm kiếm, xem cho vui, không chiếm phần lớn. Niên hạ/HE
📖 Văn án Dụ Hữu, một ngôi sao hạng A thuộc giới Omega, bất ngờ xuyên không đến một thế giới bình thường, nơi không có khái niệm ABO. Tin vui là cậu không còn phải lo lắng về định kiến xã hội, nhưng tin buồn là thể chất Omega và kỳ phát tình của cậu vẫn đi theo. Trong lần phát tình đầu tiên ở thế giới mới, Dụ Hữu đã gặp gỡ Giang Tuân Chu, tổng tài một công ty giải trí, người đang bị kẻ xấu hãm hại bằng thuốc kích thích. Cả hai đã có một đêm cuồng nhiệt như củi khô bén lửa. Sáng hôm sau, Giang Tuân Chu khoác áo choàng tắm, kiêu ngạo ném ra một tấm chi phiếu: "Loại tiểu minh tinh như cậu tôi gặp nhiều rồi, vì muốn đi đường tắt mà chẳng từ thủ đoạn nào. Ở chỗ tôi thì đừng hòng. Cầm tiền rồi cút đi cho khuất mắt." "Giờ anh đã muốn tôi đi rồi sao?" Dụ Hữu nghiêng đầu, chân thành hỏi: "Mới có một đêm, chẳng lẽ anh đã 'không được' rồi?" Ánh mắt cậu lộ rõ vẻ thương hại, khiến Giang Tuân Chu tức đến bật cười. "Được, tôi sẽ cho cái tiểu minh tinh không biết điều này biết, thế nào là 'thực hành'!" Chuyện cả hai trải qua ba ngày ba đêm trong khách sạn vô tình bị lộ ra, khiến họ phải ký một hợp đồng "cần gì lấy nấy". Từ đó, Giang Tuân Chu dần nhận ra Dụ Hữu là một người cực kỳ đặc biệt. Có lúc, cậu lạnh lùng, kiêu ngạo như một chú mèo Ba Tư, chẳng thèm để ý đến ai. Nhưng có lúc, Dụ Hữu lại trở nên mềm mại, nũng nịu và bám người, khiến anh không thể nào chống cự được. Hơn nữa, cậu còn có một thói quen kỳ lạ là luôn đòi anh anh vào gáy, nói rằng muốn "tin tức tố" của hắn. "Sao anh không đánh dấu tôi? Anh không muốn... chiếm hữu tôi sao?" Giọng nói ấm ức, đôi mắt hơi ửng đỏ của thiếu niên khiến Giang Tuân Chu như bị sét đánh, lý trí hoàn toàn tan vỡ. Khi Dụ Hữu nổi tiếng sau vai diễn trong một bộ phim học đường, ngày càng có nhiều người công khai theo đuổi và bày tỏ tình cảm với cậu. Ban đầu, Giang Tuân Chu dửng dưng, nhưng sau đó dần dần không thể ngồi yên được nữa. Tức tối, Giang Tuân Chu uống rượu giải sầu và than vãn với bạn thân: "Rõ ràng là cậu ta thích tôi, là người tiếp cận tôi trước, thế mà giờ lại chỉ muốn 'vui chơi' chứ không chịu trách nhiệm! Vừa xuống giường là trở mặt không quen biết!" Anh bức xúc: "Cứ phải hầu hạ cậu ta thoải mái, cậu ta nói bắt đầu lúc nào thì phải bắt đầu lúc đó, cậu ta không nói dừng là tôi không thể dừng! Tôi đang làm việc trong thư phòng, cậu ta đẩy cửa vào rồi ngồi lên người tôi. Cậu ta coi tôi là cái gì?" Giang Tuân Chu đập mạnh ly rượu xuống bàn: "Tôi tuyệt đối sẽ không để cậu ta lộng hành nữa!" Đúng lúc đó, nhạc chuông điện thoại vang lên. Anh lập tức ngồi thẳng người, giọng nói đầy lo lắng: "Bảo bối cá nhỏ, sao thế? Em vẫn còn khó chịu à?" Dụ Hữu khẽ "ừm" một tiếng, giọng yếu ớt: "Sao anh lại ra ngoài, không ở lại với em?" "Ở với em đây," Giang Tuân Chu vội vàng cầm áo khoác, "anh có chút việc, giờ về ngay đây." Anh dỗ dành: "Em chờ anh mười phút thôi nhé, bảo bối, anh về ngay!" Nhìn thấy Giang Tuân Chu hối hả rời đi, người bạn thân chậm rãi lắc ly rượu, khẽ nói: "Vậy mà còn nói... làm 'thanh sung sướng' không vui." Lời Tác Giả * Hướng dẫn đọc truyện: 1v1, cả hai đều là mối tình đầu của nhau. * Lưu ý: Phần chính văn không có sinh con, nhưng có tình tiết này ở phần ngoại truyện. * Xuyên không: Là xuyên thực sự, thân xác gốc đã có lời giải thích ở chương 25. * Ý nghĩa: Tình yêu và sự gắn kết cần sự chân thành và kiên định.
Truyện được đăng ở kênh Boylove Audio, vui lòng không reup Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , Tương lai , HE , Tình cảm , Khoa học viễn tưởng , Mạt thế , Dị năng , Trọng sinh , Tùy thân không gian , Cường cường , Chủ thụ Văn án: Một người kiếp trước chịu đủ mọi trắc trở, cuối cùng chết thảm trong miệng tang thi, lại ngoài ý muốn trọng sinh về làm chàng công tử bột của 5 năm trước. Một kẻ mang danh quan tam đại, vừa bước vào mạt thế đã bị tang thi cắn thương, cuối cùng chịu cảnh bị chính cha ruột bắn chết. Sống lại một đời, Cố Phi Cẩn tự nhủ: Trọng sinh trở về, chiếm trọn tiên cơ, tích trữ vật tư, tay nắm giữ lôi hệ dị năng. Nhịp điệu của người chiến thắng này quả thực quá mức sảng khoái! Thế nhưng, tại sao cái nhóc con kiếp trước rõ ràng đã chết sớm kia, nay lại vẫn còn sống sờ sờ? Đã thế lại còn từng bước chèn ép anh, chuyện này thật không khoa học! Nhóc con Thẩm Mạt: Ha hả… Âm mưu, dương mưu, trọng sinh, tang thi… Dấu chân thời gian từng bước đẩy đưa, tháo gỡ bức màn đêm đen tối, để những bí mật giấu kín kiếp trước dần nổi lên mặt nước. Từ các phòng nghiên cứu, những đại thế gia cho đến các thế lực thần bí… Nguyên nhân thực sự dẫn đến mạt thế rốt cuộc là gì? Cố Phi Cẩn: Cái gì? Đời trước em không chết ư? Chuyện này không khoa học! Thẩm Mạt: Ha hả… Hai người từ mối quan hệ hợp tác vì lợi ích, dần chuyển sang kề vai sát cánh, rồi đến lúc sống chết có nhau, không rời không bỏ… Cố Phi Cẩn: Nhóc con, anh đây đối với em thật sự rất tốt! Thẩm Mạt: Anh á? Cố Phi Cẩn: Khụ khụ… Anh chưa nói gì cả! =============================== Tag: Trọng sinh, mạt thế, tùy thân không gian.
Truyện được edit bởi Boylove Audio Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Huyền học , NP , Vị diện , Bạch nguyệt quang Bổn văn lấy nhân vật chính là Chu Hạo (nam) cùng tuyến tình cảm với ba vị Tinh Quân làm cốt lõi. Mượn bối cảnh dị thế, câu chuyện khắc họa lại quá trình trung hưng của một vương triều. Trong đó, hai vị Văn - Võ Tinh Quân mang hình tượng chính diện, là rường cột thúc đẩy công cuộc phục quốc. Mặt khác, vị Mục Đức Tinh Quân với dã tâm thống nhất các bộ tộc du mục phương nam lại sắm vai phản diện, tạo nên thế đối trọng cạnh tranh gay gắt, đan xen vào bức tranh trung hưng vương triều. Võ Viên Tinh Quân lưng đeo nợ nước thù nhà, mang trong mình thứ tình cảm mâu thuẫn và phức tạp dành cho nhân vật chính, rốt cuộc hai người sẽ bước đi trên con đường nào? Về phần Văn Kỳ Tinh Quân - vị quan cực phẩm mang cốt cách thanh cao, cũng là "tác phẩm" mà nhân vật chính ưng ý nhất, lại ẩn chứa những bước ngoặt cốt truyện đầy bất ngờ ra sao? Tác phẩm điểm xuyết những triết lý Phật giáo, Đạo giáo dễ hiểu, đan cài kiến thức về phong thủy, quân sự, hệ thống quan chế sơ lược cùng các điển tích thi thư, mong muốn mang lại cho độc giả những giây phút giải trí thư thái, đồng thời khơi dậy niềm hứng thú với văn hóa truyền thống phương Đông. Thẻ (Tag): Cổ đại ảo tưởng, Huyền học, Trung khuyển, Bạch nguyệt quang, Biết trước, Vị diện. Lập ý: Kỳ ảo.
Văn án: Sáng sớm, nắng ấm áp. Việc đầu tiên Tưởng Chính Lâm làm sau khi tỉnh dậy là nhẹ nhàng hôn lên trán Phàn Dật Thanh, nhưng không ngờ người trong lòng lại dịu dàng cong khóe môi. Tưởng Chính Lâm: "Chào buổi sáng, người đẹp ngủ trong rừng." Phàn Dật Thanh: "Anh quả nhiên là hung thủ." Thấy Tưởng Chính Lâm ngây người, Phàn Dật Thanh rúc vào lòng y, nghiêng tai lắng nghe tiếng tim đập của y. Một lúc lâu sau, Tưởng Chính Lâm nghe thấy anh nói: "Anh chính là kẻ đốt cháy trái tim em." Một vụ án oan, mười mấy năm ràng buộc. May mắn thay, khi sự thật được phơi bày, mọi thứ vẫn chưa quá muộn. "Chào buổi sáng, Tưởng tiên sinh của em!" Công tử nhà giàu trung thành si tình kiêu ngạo công VS Công tử nhà giàu bạc tình phúc hắc thụ (1v1 HE) Cảnh báo "thơm thật"! Sau khi bẻ thẳng thành cong, người đàn ông ngọt ngào chết tiệt này! PS: 1. Bối cảnh thời đại trong truyện là hư cấu, vì vậy xin đừng quá xét nét về một số địa danh. 2. Cả hai nhân vật chính đều vô tội. Tags: Cường cường, hào môn thế gia, tình hữu độc chung, gương vỡ lại lành Nhân vật chính: Phàn Dật Thanh, Tưởng Chính Lâm Nhân vật phụ: Trình Hoa, Lệ Chân Đông, Kha Bắc Khác: Các nhân vật phụ khác tùy duyên thôi.
GIỚI THIỆU : Thế gian có ngàn vạn nam phụ. Họ độc ác, họ tàn nhẫn, họ ngu ngốc. Họ chính là "túi kinh nghiệm" để nhân vật chính thăng cấp, là đá lót đường cho sự nghiệp, và là chất xúc tác cho tình yêu của kẻ khác. Nhưng luôn có một người, giống như chiếc dằm đâm sâu vào trái tim của nhân vật chính. (Khuyến nghị thứ tự đọc: Thế giới 2 -> 3 -> 1. Ngoại truyện đang viết. Giá toàn văn khoảng 10 tệ.) CÁC THẾ GIỚI TRONG TRUYỆN 01. Nam phụ người qua đường x Học thần cao lãnh Khi cơn mưa xối xả đập vào cửa kính lớp học, những "thiên chi kiêu tử" trong lớp quý tộc đang quây quanh chế giễu Tô Trừng Quang. Cậu thiếu niên co rùm dưới bảng đen, đôi mắt ướt át như thú nhỏ, mặc kệ đồ đạc trên bàn bị gạt xuống đất. Cho đến khi Cố Bất Võng trở về đạp văng bàn học, giữa đống đổ nát, cậu thiếu niên vốn yếu đuối như dây tầm gửi bỗng ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt vừa oán hận vừa hờn dỗi. Cả trường đều nghĩ Tô Trừng Quang là đóa hoa yếu ớt, không ai biết dưới lớp áo sơ mi của cậu là những vòng băng nịt chặt để kiềm chế cơn đói khát và dục vọng thỉnh thoảng lại mất kiểm soát. Khi Cố Bất Võng giấu quần áo cũ của cậu trong phòng thay đồ, Tô Trừng Quang đang giẫm lên lưng kẻ khiêu khích, quay đầu cười khẽ: "Xem đủ chưa?" (Lưu ý: Thế giới 1 tác giả chưa ưng ý và định viết lại). 02. Ngôi sao hết thời (Thật thiếu gia) x Ảnh đế giải nghệ (Nam mama) [Hoàn] Hệ thống nam phụ bắt nhầm ký chủ, trói buộc nhầm Ảnh đế Vu Cảnh. Hệ thống định dùng kế "giả chết" để cắt lỗ kịp thời, nhưng ai ngờ... cốt truyện chệch đường ray. Theo kịch bản, Vu Cảnh cứu một người đàn ông bị thương về nhà, hắn là sát thủ đang trốn chạy, tỉnh dậy sẽ giết chết Vu Cảnh vì lỡ thấy mặt mình. Vu Cảnh: ... Đàn ông ven đường, chó cũng không nhặt. Kết quả Vu Cảnh nhặt nhầm người thành đỉnh lưu Tạ Minh đang lẩn trốn. Tạ Minh vì không có gì trong tay nên bám lỳ ở nhà Vu Cảnh không chịu đi. Thấy Tạ Minh nấu ăn ngon, Vu Cảnh đồng ý cho ở lại, bình thản chờ "sát thủ" tới giết mình. Kết quả một tháng trôi qua, anh không những không chết mà còn béo lên một vòng. (Công không yếu). 03. Pháo hôi Hùng trùng x Đại lão cố chấp [Hoàn] "Bạch nguyệt quang" của Ngân Nguyệt đã thối rữa rồi. Cậu đi ngang qua con hẻm đối diện trường, nghe thấy "bạch nguyệt quang" cùng gã bạn trai đang tán dóc về chuyện giường chiếu của mình. Cậu đứng ra chỉ trích gã bạn trai đạo đức giả, suýt thì bị gã cưỡng bức vì quá tức giận. Cảm thấy quá ghê tởm gã bạn trai, cậu quay đầu... ngủ luôn với bố của gã (chồng cũ tương lai). Sau đó, cậu trở thành "mẹ kế" của gã. Tại hôn lễ, gã bạn trai cũ mắt đỏ ngầu, tin tức tố bạo phát đến mức sắp làm hỏng đèn chùm. Gã khàn giọng cầu xin: "Tôi sai rồi... tha thứ cho tôi được không, tôi sẽ không ép buộc em nữa..." Ngân Nguyệt: "Hừ." Vị đại lão bên cạnh liếc mắt một cái lạnh như dao cạo. Gã bạn trai cũ chỉ đành nghiến răng đổi miệng: "Chúc Hùng phụ và Thư phụ tân hôn vui vẻ." (Công yếu, "giường chiếu" cũng yếu). DANH SÁCH TIỂU THẾ GIỚI DỰ KIẾN (VIP) Lối qua đường Thuần dục Công x Cao lãnh Thụ: "Ngân hà của tôi, vỡ vụn trong lòng tôi." Thật giả thiếu gia: Ngôi sao hết thời (Thật thiếu gia) Công x Trung khuyển Đại lão Thụ. Du côn chán đời Công x Tổng tài Nam mama Thụ: - "Giờ không học thì sau này ra xã hội làm gì?" "Tôi có thể ăn bám anh không?" Hắc nguyệt quang Công x Điên phê giả ngoan Thụ: - "Chào cậu, tôi là Dư Cô, trong 'tội đáng muôn chết' (tử hữu dư cô)." "Trùng hợp quá, tôi là Trương Hoạt Lai, trong 'chết đi sống lại' (tử khứ hoạt lai)." LƯU Ý CẦN TRÁNH (GỠ LÔI) Về Công/Thụ: Thế giới 1, 2 không phải nhược công (công yếu). Thế giới 3 có tình tiết ngược công nhẹ do yêu cầu cốt truyện. Chương 103 có yếu tố "chơi chữ/ngôn ngữ" hơi nặng đô (xp của tác giả), không hợp với người thích 1v1 thuần túy. Sủng Công: Tác giả khống chế nhân vật chính (Công). Nếu có ngược thì chỉ ngược Thụ, không ngược Công. Tình cảm: Có người nhận xét tình cảm thụ dành cho công nhiều hơn công dành cho thụ. Song khiết: Cả hai đều sạch. Cảnh báo: Đây là tác phẩm viết theo sở thích riêng (xp), nếu không hợp gu xin hãy dừng lại đúng lúc. Đừng mắng chửi tác giả.
Truyện được edit bởi Boylove Audio Văn án: Tiêu Lam là một tên nghèo rớt mồng tơi, phàm là chuyện gì cần đến tiền thì cậu đều bó tay chịu chết. Trên đường tan làm về nhà, cậu bị bóng tối nuốt chửng, mở mắt ra lần nữa đã thấy mình ở trong một trò chơi sinh tồn kinh dị đầy nguy hiểm. . Một cái APP không thể gỡ cài đặt, người bị khóa mục tiêu trừ khi chết thì không thể nào thoát khỏi. Người chơi bình thường: Cứu mạng, tôi không muốn chết!!! Tiêu Lam: Ngại quá, điện thoại cùi bắp quá bị lag rồi, hay là mi đợi thêm chút nữa nhé? Một bàn tay vươn ra từ chiếc tivi kiểu cũ, người bị bắt được sẽ bị lôi vào thế giới của nó. Người chơi bình thường: Aaaaa! Làm sao bây giờ! Tiêu Lam: Theo kinh nghiệm sửa đồ điện gia dụng cũ nhiều năm của tôi, cái mẫu này hình như tháo ra như thế này nè... . Cuối cùng có một ngày, các boss vây quanh Tiêu Lam, chuẩn bị giải quyết cái "bug" này. Lại thấy cậu xắn tay áo lên, bước đôi chân dài tiến lên phía trước, đánh cho đám boss phải hoài nghi nhân sinh (quỷ sinh). Tiêu Lam: Mấy người tưởng dân làm công ăn lương hay tăng ca đi đường đêm là đi cho vui chắc? Lạc: Tiên sinh lúc nào cũng đáng yêu như vậy. Người qua đường (run lẩy bẩy): Định nghĩa "đáng yêu" trong mắt anh có phải là hơi lệch lạc rồi không... 【Trai đẹp chân dài nghèo rớt mồng tơi nhưng toàn năng X Sói xám bại hoại nhã nhặn】 Ghi chú (Ps): Truyện đi giữa ranh giới hài hước (sa điêu) và kinh dị. Nhân vật chính biến sự nghèo khó thành bàn tay vàng. CP là Quý ngài Phong Bì, 1v1, HE (Happy Ending). Bạn có quyền tự do ngôn luận ác độc, người khác cũng có quyền bật lại bạn, tự do ngôn luận không phải là quyền tự do của riêng mình bạn. Trước khi bình luận về người khác hãy thử nói câu đó với chính mình xem? Xem thử bạn có bình tĩnh nổi không. Nhãn nội dung: Cường cường, Linh dị thần quái, Vô hạn lưu, Thăng cấp lưu. Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Tiêu Lam, Lạc ┃ Vai phụ: ... Một câu giới thiệu vắn tắt: Nghèo đến mức này rồi thì tôi chẳng còn biết sợ là gì nữa.