Bà lại tát Thúy Cúc thêm một cái, ngay trong đêm đã sai người bán nàng ta vào thanh lâu.
Sau khi Thúy Cúc bị kéo đi, mẫu thân liền nhìn ta, giọng điệu có phần bênh vực:
"Hoan Nhi tuy có chút nghịch ngợm, nhưng tuyệt đối không đến mức làm ra những chuyện như vậy. Chắc chắn là nha hoàn kia ghi hận Hoan Nhi nên mới cố ý hãm hại."
Thấy ta không có phản ứng, bà lại tiếp tục cầu tình:
"Hoan Nhi từ nhỏ được nuôi dưỡng trong nhung lụa, tâm địa lương thiện, không thể có suy nghĩ độc ác như thế được. Nó còn nhỏ, con là trưởng tỷ, nên nhường nhịn nó một chút."
Ta bật cười tự giễu, giọng nói lạnh đến mức khiến bà phải giật mình:
“Con còn chưa nhường nhịn nàng ta sao? Mười năm làm đích nữ phủ tướng quân chưa đủ sao? ”
" Vị hôn phu chưa đủ sao? Tình thương của phụ thân và mẫu thân cũng chưa đủ sao? Còn muốn con nhường điều gì nữa?"
Mẫu thân im lặng, sắc mặt nặng nề:
"A Thanh, mẫu thân biết con tủi thân, nhưng chuyện năm đó không ai mong muốn cả... nói cho cùng cũng là do con quá ham chơi, nếu không thì đã không bị bỏ lại."
Hóa ra trong thâm tâm bọn họ, lỗi lầm lại thuộc về một đứa trẻ sáu tuổi bị lạc.
Năm đó, khi ta không lên thuyền, hai người bọn họ thậm chí còn không phát hiện ra, sau đó cũng chẳng tích cực tìm kiếm mà vội vàng nhận nuôi một nữ nhi ngoan ngoãn hiểu chuyện, rồi dần dần quên mất sự tồn tại của ta.
Không lâu sau, mẫu thân mua cho ta một nha hoàn khác để bù đắp, nhưng bà không hề trách phạt Tô Hoan mà chỉ cắt một tháng tiền tiêu vặt của nàng ta.
Sợ Tô Hoan cảm thấy bị đối xử khác biệt, ngay cả phần tiền thưởng của ta cũng bị cắt bỏ luôn, vì sợ ta suy nghĩ nhiều.
Bà còn đặc biệt tới giải thích với ta, nhưng ta chỉ mỉm cười:
"Mẫu thân, nữ nhi hiểu mà."
Bàn tay đang định vỗ về ta của bà lập tức cứng đờ, cuối cùng cũng không nói thêm được lời nào.
Trường An lại tới mùa Bách Hoa Yến thường niên.
Ta và Tô Hoan đều nhận được thiệp mời.
Mẫu thân chuẩn bị y phục và trang sức cho cả hai, buổi tối còn đưa cho ta một bộ trang sức lộng lẫy tinh xảo và quý giá vô cùng.
Ta chưa từng thấy cây châm cài hay bộ trang sức nào đẹp đến vậy, cầm trong tay mà không nỡ buông xuống.
Mẫu thân mỉm cười nói:
"Đây là đồ hồi môn năm đó của mẫu thân, sau này cũng sẽ là một phần đồ hồi môn của con."
Ta vui mừng nhận lấy, còn định tự tay làm món bánh hoa quế sở trường để hiếu kính bà.
Ngoài trời mưa phùn lất phất, nhưng chẳng ảnh hưởng chút nào tới tâm trạng vui vẻ của ta.
Nào ngờ, vừa đi tới ngoài cửa phòng, ta đã nghe thấy tiếng trò chuyện bên trong:
"Phu nhân, người thật sự muốn đem bộ châm cài khảm ngọc viền vàng mà lão phu nhân để lại cho người tặng nhị tiểu thư sao?"
Mẫu thân không trả lời, chỉ khẽ thở dài. Nhũ mẫu bất bình nói:
"Nhưng đại tiểu thư mới là nữ nhi ruột của người, hơn nữa còn lưu lạc bên ngoài suốt mười năm, sống những ngày đói khổ bữa nay lo bữa mai, khó khăn lắm mới trở về được. Sao người có thể đối xử khác biệt như thế?"
Giọng mẫu thân run run, mang theo vài phần tức giận và bất lực:
“Ngươi cho rằng ta không muốn cho A Thanh sao? Nó mới là cốt nhục ruột thịt của ta.”
“ Nhưng Hoan Nhi từ nhỏ đã quen dùng những thứ tốt nhất, nếu chỉ vì A Thanh trở về mà hạ thấp mọi thứ của nó, nó sẽ nghĩ thế nào về người mẫu thân này? ”
" Hoan nhi vốn yếu đuối, không thể chịu ấm ức. Còn A Thanh... sau này ta sẽ bù đắp cho nó vậy."
Tay ta bỗng run lên, chiếc đĩa sứ rơi xuống đất vỡ tan tành, những chiếc bánh hoa quế lăn lóc đầy bụi bặm.
Ta khẽ thở dài, tự giễu rằng thật đáng tiếc cho đĩa bánh hoa quế ấy.
Tiếng động đã kinh động tới người trong phòng.
Hai người vội vàng chạy ra ngoài, nhìn thấy ta đang cúi xuống nhặt những chiếc bánh rơi vãi trên đất, cả hai lập tức cứng đờ, c.h.ế.t lặng.
Những lời muốn nói đều mắc nghẹn nơi cổ họng.
Ta lặng lẽ thu dọn hết số bánh ấy, rồi đem toàn bộ đổ vào chuồng lợn.
Mẫu thân đứng phía sau, từ đầu đến cuối không nói lấy một lời.
Chuyện này nhanh ch.óng truyền khắp phủ tướng quân.
Tô Hoan khóc lóc mang cây châm cài tới trước mặt ta:
"Trưởng tỷ, cây châm này trả lại cho tỷ, muội không cần nữa đâu. Xin tỷ đừng trách mẫu thân, người chỉ là quá thương muội mà thôi."
Nước mắt nàng ta rơi xuống tay ta nóng hổi, nhưng ta chỉ ghét bỏ dùng khăn tay lau đi.
Sắc mặt Tô Hoan lập tức trắng bệch, bàn tay cầm châm cũng run theo.
Đại ca thấy vậy liền bất bình thay nàng ta, lớn tiếng quát:
"Tô Thanh, Hoan Nhi đã trả lại châm cho muội rồi, muội đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu!"
Tô Hoan lập tức tủi thân nức nở, cả người yếu ớt như cành liễu trước gió, tựa hồ sắp ngất tới nơi.
Đại ca vội vàng vươn tay đỡ lấy nàng ta. Ta lạnh nhạt nhìn hai kẻ đang ôm ấp trước mặt:
"Cây châm này mẫu thân đã cho nàng ấy, vậy nó là của nàng ấy, liên quan gì tới ta? Thứ thuộc về ta thì mãi mãi là của ta, không ai cướp được. Nhưng nếu vốn không thuộc về ta, ta không cần cũng chẳng sao."
Cả đại sảnh lập tức chìm vào yên lặng. Mẫu thân bước tới, vừa khóc vừa trách cứ:
“A Thanh, con đang trách mẫu thân sao? Hoa Nhi sắp gả vào phủ Quốc công rồi, nếu lúc này lại mất đi chỗ dựa là phủ tướng quân, sau này nó phải đứng vững thế nào ở phủ Quốc công đây? ”
" Con là đích nữ, thân phận ấy không ai cướp được của con, như vậy còn chưa đủ sao?"
Ta mỉm cười, rút tay về rồi lễ phép đáp:
“Có thể trở về đã là điều con mãn nguyện nhất rồi.”
" Dù gì bao nhiêu năm chịu khổ ở ngoài, phụ thân mẫu thân đã có đứa con khác thay thế, nay còn nhớ tới mà đón con về cũng đã là phúc phần lắm rồi, những thứ khác con không dám mong cầu."
Vừa dứt lời, mẫu thân bỗng loạng choạng, phải vịn vào bàn mới miễn cưỡng đứng vững.
Cuối cùng, ta vẫn không nhận cây châm ấy mà đặt lại nó trên chiếc bàn trong đại sảnh.
Ai muốn lấy thì lấy, từ nay chẳng còn liên quan gì tới ta nữa.
Đến ngày Bách Hoa Yến, ta ăn mặc rất giản dị, không hề đeo cây châm mẫu thân đưa mà chỉ tùy ý cài một chiếc trâm gỗ đơn sơ. Đại ca thấy vậy liền buông lời châm chọc:
"Ăn mặc đơn sơ như thế là muốn cho ai xem? Muốn đám quý tộc ở Bách Hoa Yến cười nhạo phủ tướng quân ngược đãi đích nữ chắc?"
Ta bình thản đáp:
"Đại ca lo xa rồi, muội chỉ quen ăn mặc giản dị mà thôi. Bao nhiêu xa hoa quyền lợi vốn dĩ là của muội, từ ngày muội thất lạc và cha nương nhận nuôi người khác thì những thứ đó đâu còn thuộc về muội nữa."
Bách Hoa Yến quả thật mỹ nhân như mây, nhìn mãi không chán.
Tô Hoan nhờ danh nghĩa bằng hữu cũ của An Bình huyện chủ nên được vô số quý nữ Trường An vây quanh lấy lòng.
Nàng ta đứng ở vị trí trung tâm, trở thành nhân vật nổi bật nhất yến tiệc, còn ta chỉ tìm một góc yên tĩnh ngồi xuống thưởng trà.
Tô Hoan trò chuyện với mọi người, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía ta với ánh mắt đắc ý, có lẽ muốn khoe khoang nhân duyên của mình.
Ta quay đầu đi thẳng, lười nhém bận tâm.
Đến lúc yến tiệc sắp tàn, nàng ta đột nhiên đi về phía ta, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười quỷ dị.