Ngồi ngay phía dưới đại điện là Công chúa Tây Vực, Na Nhã, người diện một bộ hồng y rực lửa như chim phượng hoàng, dung mạo diễm lệ nhưng ánh mắt nhìn Thanh Mai lại tràn ngập sát khí, hận không thể thiên đao vạn quả nàng.
Sứ thần Tây Vực đứng bên cạnh, sắc mặt cũng vô cùng khó coi, dường như đang chờ một lời giải thích thỏa đáng từ vương phủ.
"Tần đại nhân, trẫm ban hôn sự này là vì đại kế bang giao, vì sự bình yên của bách tính hai vùng biên cương."
Hoàng đế chậm rãi lên tiếng, giọng nói uy nghiêm chứa đựng nội lực thâm hậu, vang vọng khắp vòm cây ngự viên.
"Ngươi vì một nữ t.ử dân dã không rõ lai lịch, thân thế hèn kém này, mà muốn kháng chỉ của trẫm sao?"
Lời vừa dứt, hàng loạt cấm vệ quân xung quanh đồng loạt siết c.h.ặ.t chuôi đao, sát khí vô hình đè nặng lên vạn vật.
Tần Lục Chi tiến lên một bước, vạt áo hắc y khẽ lay động trong gió, hắn chắp tay hành lễ nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp như ngọn thái sơn, không chút nao núng.
"Bệ hạ, thần là thần t.ử của Quân vương, tuyệt đối không có lòng kháng chỉ."
Hắn đột ngột quay sang, bàn tay thon dài, thô ráp chủ động nắm lấy bàn tay đang lạnh ngắt vì căng thẳng của Chu Thanh Mai.
Hắn kéo nàng sát lại gần mình, giọng nói trầm ổn, dứt khoát vang lên trước sự ngỡ ngàng của tất cả bá quan:
"Nhưng Thanh Mai đã mang trong mình cốt nhục của thần, long t.h.a.i đã được hai tháng. Thần là nam t.ử đại trượng phu, dù c hết cũng không thể phụ thê t.ử và nhi t.ử của mình."
Đầu óc Chu Thanh Mai ong một tiếng kinh hoàng, suýt chút nữa là nàng đã đ.á.n.h rơi mũi tiễn gãy trong ống tay áo xuống nền đất.
Nàng điếng người, đại não hoàn toàn đóng băng trước lời nói dối trắng trợn của hắn.
Cái gì mà cốt nhục? Cái gì mà m.a.n.g t.h.a.i hai tháng? Bản thân nàng vẫn còn là một xử nữ cơ mà!
Tên mặt lạnh này tự tiện thêm thắt kịch bản động trời như vậy, hoàn toàn làm đảo lộn mọi tính toán hành thích mà nàng vạch ra đêm qua.
Bên ngoài, để giữ cho màn kịch không bị lộ tẩy, Chu Thanh Mai lập tức thu lại vẻ bàng hoàng, nặn ra giọt nước mắt sợ hãi.
Nàng vùi đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của hắn, bờ vai nhỏ nhắn khẽ run lên bần bật làm vẻ thẹn thùng, yếu đuối của một t.h.a.i phụ.
Nhưng trong lòng nàng, nỗi hận thù và sát cơ đối với Tần Lục Chi đã dâng lên đến đỉnh điểm, chỉ chờ thời cơ đ.â.m ch ết gã l.ừ.a đ.ả.o này.
"Xoảng!"
Công chúa Na Nhã tức giận đập mạnh chén rượu ngọc thạch xuống bàn, mảnh vỡ b.ắ.n tung tóe trước mặt Hoàng đế.
Nàng ta đứng phắt dậy, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội vì nhục nhã, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cái bụng bằng phẳng của Chu Thanh Mai.
"Tần Lục Chi! Ngươi thà lấy một con điếm rẻ rúng có t.h.a.i trước khi cưới, để sỉ nhục bổn công chúa sao?!"
Không khí Ngự hoa viên rực lửa hận, một trận huyết chiến sắp sửa nổ ra.
08.
Tiếng thét của Na Nhã công chúa xé rách bầu không khí căng như dây đàn của Ngự hoa viên.
Hoàng đế trên cao sa sầm mặt mũi, đôi mắt rồng nheo lại đầy nguy hiểm.
Sứ thần Tây Vực hoàng hốt đứng bật dậy, định đưa tay cản công chúa của mình lại nhưng đã quá muộn.
Na Nhã đã hoàn toàn mất đi lý trí dưới sự nhục nhã tột cùng này.
Nàng ta là hòn ngọc trên tay vương thất Tây Vực, từ nhỏ đến lớn muốn gì có đó, chưa từng bị ai từ chối t.h.ả.m hại thế này.
"Vút!"
Một tiếng xé gió sắc lẹm vang lên.
Từ trong ống tay áo rộng màu hồng rực của Na Nhã, một thanh đoản đao nạm hồng ngọc sáng loáng được rút ra.
Lưỡi đao phản chiếu ánh mặt trời mùa thu, rạch một đường lạnh buốt trong không gian.
Nàng ta không lao về phía Tần Lục Chi, kẻ vừa từ chối mình.
Nàng ta dùng bộ bộ khinh công Tây Vực, lao thẳng về phía Chu Thanh Mai đang đứng nép bên cạnh.
"Ả tiện nhân này! Ngươi dám phá hỏng đại kế của ta, dám cướp nam nhân của ta, ta phải rạch nát mặt ngươi, m.ó.c t.i.m đứa nhỏ trong bụng ngươi ra!"
Na Nhã hét lên điên cuồng, lưỡi đao nhắm thẳng vào n.g.ự.c Chu Thanh Mai mà đ.â.m tới.
Tốc độ của thanh đoản đao cực nhanh, chớp mắt đã đến trước mặt.
Chu Thanh Mai đứng ch ết trân tại chỗ.
Đôi mắt nàng co rụt lại, nhìn chằm chằm vào mũi đao đang lao tới.
Trong thâm tâm nàng, bản năng sát thủ được rèn luyện suốt mười năm qua lập tức trỗi dậy mạnh mẽ.
Nàng nhìn ra được ba sơ hở chí mạng trên bộ pháp của Na Nhã.
Chỉ cần nàng nghiêng người ba tấc, gạt tay áo rộng ra là có thể dùng mũi tiễn gãy đ.â.m ngược vào cổ họng của nàng công chúa này.
Nhưng, lý trí của nàng hét lên một tiếng cảnh báo ch.ói tai.
Nếu nàng ra tay, nàng sẽ lộ võ công tuyệt đỉnh.
Một nữ t.ử dân dã, một thiên kim t.ửu lầu làm sao biết g.i.ế.c người bằng một chiêu?
Thân phận sát thủ của nàng sẽ bại lộ ngay trước mặt Hoàng đế và cấm vệ quân.
Tần Lục Chi đứng bên cạnh chắc chắn sẽ nhận ra nàng chính là kẻ đến đòi mạng hắn.
Mối thù gi ết cha của Chu gia sẽ vạn kiếp bất phục.
Nàng chọn đ.á.n.h cược mạng sống.
Chu Thanh Mai nhắm c.h.ặ.t mắt lại, hai tay buông thõng, bờ vai run lên bần bật như một nữ t.ử yếu đuối đang chờ chế t.
"Phu nhân!"
Tiếng hét thất thanh của cấm vệ quân vang lên, nhưng khoảng cách quá xa, không ai cứu kịp.
"Phập!"
Một âm thanh trầm đục, ghê rợn vang lên, kèm theo đó là tiếng m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe.
Chu Thanh Mai không cảm thấy đau đớn.
Nàng mở trừng mắt ra.
Một bóng lưng cao lớn, vững chãi như ngọn núi hắc thạch đang chắn ngay trước mặt nàng.