Một vụ cướp đã xảy ra tại cửa hàng trang sức ở tầng ba.
Khi Nhan Tân Nguyệt và Giang Úc đến nơi, cửa hàng đã bị đập phá hỗn loạn, vàng bạc châu báu và mảnh kính vỡ vương vãi khắp sàn nhà. Các nhân viên an ninh cầm gậy điện bao vây c.h.ặ.t chẽ cửa hàng, nhưng không ai dám tiến lên.
Bởi vì người bên trong có s.ú.n.g.
"Các người đừng qua đây, bước tới nữa là tao b.ắ.n nát đầu nó!" Kẻ cướp là một gã đàn ông cao lớn vạm vỡ, mặt bị che kín bởi một tấm vải đen, chỉ để lộ hai con mắt đục ngầu và hung hiểm.
Hắn đang khống chế một người đàn ông gầy yếu thấp hơn hắn nửa cái đầu, họng s.ú.n.g lục gí c.h.ặ.t vào thái dương người đó. Con tin run rẩy như cầy sấy, mặt cắt không còn giọt m.á.u, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, môi lẩm bẩm: "Đừng... đừng g.i.ế.c tôi..."
Người phụ trách an ninh cầm loa cảnh báo: "Cảnh sát sắp đến rồi, yêu cầu thả con tin! Thả con tin ngay lập tức!"
"Ha ha ha..." Gã đó cười cuồng vọng, gần như là gào lên: "Các người thử xem, là cảnh sát đến nhanh hơn hay là tao g.i.ế.c nó nhanh hơn!"
Nơi đây tụ tập khá đông người, bàn tán xôn xao, tiếng ồn ào ngày càng lớn. Nhan Tân Nguyệt và Giang Úc đứng ở phía ngoài, không chen vào được, tiếng của tên cướp bên trong cũng nghe hơi mập mờ.
Cho đến khi một tiếng "Đoàng" vang lên, chấn động cả không gian.
Xung quanh lập tức im phăng phắc, những người nhát gan như chim sợ cành cong chạy tán loạn, chỉ còn lại tiếng gào thét của tên cướp:
"Gọi Giang Úc ra đây! Giang Úc, tao chỉ cần Giang Úc! Thiếu gia của tập đoàn Giang thị!"
Nghe thấy cái tên quen thuộc, Nhan Tân Nguyệt theo bản năng nhìn sang người đàn ông bên cạnh. Khác với đám đông đang căng thẳng hoảng loạn, anh lại đặc biệt điềm tĩnh, thậm chí khóe môi còn vương một nụ cười nhạt.
Chỉ là khuôn mặt anh lạnh lùng, đường nét xương cốt sắc sảo, đôi mắt đen sâu không thấy đáy, vẻ bệnh nhược nhợt nhạt khiến anh thêm phần u ám đáng sợ.
Nhan Tân Nguyệt nhận ra khí trường của người đàn ông đã đột ngột thay đổi. So với lúc giả vờ giả vịt trước đó, hiện tại anh mang đến cảm giác lạnh lẽo như rơi vào hầm băng, chỉ khi ánh mắt lướt qua cô, mới thoáng hiện chút dịu dàng.
Nhưng cũng chỉ là thoáng qua.
"Tôi chính là Giang Úc." Giọng anh không lớn, nhưng đủ để mọi người nghe thấy. Đám đông tự động dạt ra một lối đi, để anh bước lên phía trước nhất.
Người đàn ông cao ráo thanh tú đứng đó, tự mình tạo nên một phong cảnh riêng biệt. Ngay cả khi đối đầu với tên cướp, anh vẫn mang phong thái ung dung như một nhành trúc thanh lãnh.
"Giang Úc, cuối cùng mày cũng đến rồi." Tên cướp nói giọng u uất, nhìn chằm chằm vào mặt anh, ánh mắt nóng rực pha lẫn sự điên cuồng.
"Nói đi, kẻ đứng sau mày là ai?" Giang Úc bình thản hỏi.
"Kẻ đứng sau gì chứ? Mày đang nói gì thế, tao không hiểu." Tên cướp cười lớn, "Bọn tư bản các người cứ tự cho mình là thông minh, chỉ giỏi nghĩ ngợi lung tung."
Thấy hắn vẫn đang giả ngây giả ngô, Giang Úc khẽ nhếch môi: "Mày không phải đến để cướp. Làm ra những chuyện này chỉ để dẫn dụ tôi xuất hiện. Mục đích thực sự của mày là gì?"
Ánh mắt tên cướp lóe lên vài tia d.a.o động, rồi cứng giọng: "Đừng có nói lăng nhăng, tao đến cướp đấy, vì tiền thôi, còn vì cái gì nữa?"
"Vì tiền?" Giang Úc cười, nhướng mày nhìn về phía sau hắn, "Nhưng đống trang sức kia mày lại vứt bỏ như giày rách vậy."
Tên cướp liếc nhìn ra sau, ánh mắt càng thêm lảng tránh, nhưng nhanh ch.óng lấy lại vẻ hung tợn: "Tao chẳng qua là chưa kịp lấy... Mày qua đây đổi cho nó làm con tin, nếu không tao g.i.ế.c nó ngay."
Họng s.ú.n.g gí mạnh hơn vào con tin, khiến người nọ liên tục cầu xin: "Đừng g.i.ế.c tôi, đừng g.i.ế.c tôi."
Anh ta lại nhìn sang Giang Úc, đôi mắt ngân ngấn nước cầu khẩn: "Cứu tôi với, tôi không muốn c.h.ế.t..."
Giang Úc trầm mặc không nói.
"Quả nhiên... Ha ha ha ha." Tên cướp cười càng điên cuồng hơn, "Đại thiếu gia của tập đoàn Giang thị lừng lẫy hóa ra lại là kẻ tham sống sợ c.h.ế.t, mọi người đều thấy rồi chứ!"
"Mọi người đóng góp bao nhiêu tiền cho nhà họ Giang, đưa họ lên vị trí giàu nhất Giang Châu, kết quả thì sao!"
"Hắn ta vẫn muốn dẫm lên m.á.u thịt của các người mà leo lên, chẳng có chút lòng trắc ẩn nào!"
Giang Úc vẫn im lặng, nhưng một giọng nữ thanh thúy đột ngột chen vào: "Chuyện này thì liên quan gì đến lòng trắc ẩn?"
Thiếu nữ đi giày cao gót bước tới, mỗi bước chân như mang theo gió. Bộ váy đỏ lộng lẫy động lòng người, như cánh hoa hồng từ từ nở rộ, mái tóc xoăn bồng bềnh xõa sau lưng tỏa sáng dưới ánh đèn.
Nhan Tân Nguyệt đứng chắn trước mặt Giang Úc, đối mặt trực diện với tên cướp.
Nhìn người vừa đột ngột xuất hiện, tên cướp nhíu mày: "Mày là ai?"
"Tôi là ai không quan trọng." Nhan Tân Nguyệt mỉm cười, "Quan trọng là, tôi đến đây để vạch trần ông."
"Vạch trần?"
"Đúng vậy." Đầu ngón tay Nhan Tân Nguyệt tùy ý nghịch một lọn tóc dài, "Mục đích của ông từ đầu đến cuối chỉ có Giang Úc. Ông muốn bắt cóc anh ấy, muốn làm hại anh ấy, hoặc đơn giản là ông muốn bôi nhọ danh tiếng của anh ấy."
"Tôi nói có đúng không?" Cô nháy mắt tinh nghịch với hắn, nhưng lại khiến hắn lập tức mất kiểm soát.
"Mày nói cái gì đó?" Bị nói trúng tim đen, tên cướp tâm thái không tốt lắm bắt đầu nhảy dựng lên, "Tao chỉ là, tao chỉ là... Đúng thế! Tao chính là vì một mình Giang Úc!"
Hắn dứt khoát thừa nhận, trừng mắt nhìn họ hung hãn: "Tao chính là chướng mắt tập đoàn Giang thị một mình độc chiếm, chèn ép các công ty khác, còn lừa dối người tiêu dùng."
Hắn nhìn về phía đám đông đang đứng xem: "Mọi người đều bị Giang thị lừa rồi, nhà họ Giang là lũ tư bản đạo đức giả, chúng đang hút m.á.u các người! Đừng ủng hộ Giang thị nữa!"
"Những gì ông nói có bằng chứng không?"
Nhan Tân Nguyệt mỉm cười chất vấn, thong thả nói tiếp: "Theo tôi được biết, tập đoàn Giang thị là một doanh nghiệp rất tốt, kinh doanh uy tín, chưa bao giờ gian lận, cũng chưa bao giờ độc quyền ngang ngược. Họ đối đãi tốt với nhân viên, phúc lợi cực cao, còn hợp tác và hỗ trợ các doanh nghiệp vừa và nhỏ phát triển."
"Không chỉ vậy, tập đoàn Giang thị còn có trách nhiệm xã hội rất cao, làm từ thiện, lập quỹ hỗ trợ rất nhiều người."
"Những điều tôi nói đều có bằng chứng rõ ràng, còn của ông thì sao?"
Lời của cô gái rõ ràng rành mạch, thái độ cũng ung dung tự tại, vô cùng thuyết phục, nhanh ch.óng nhận được sự đồng tình của nhiều người.
"Đúng thế, tập đoàn Giang thị luôn rất tốt, ông đang vu khống!" Một người lên tiếng.
"Vu khống! Vu khống!" Những người còn lại đồng thanh hô lớn.
Không nhận được sự ủng hộ, tên cướp lập tức cuống cuồng, "Không, cô ta nói—"
Hắn nói trong sự kích động tột độ, thậm chí còn vung tay múa chân. Trong lúc sơ hở, họng s.ú.n.g đã rời khỏi đầu con tin.
Các nhân viên an ninh đang âm thầm quan sát nhanh như chớp chộp lấy cánh tay cầm s.ú.n.g của hắn, một cú quật ngã ấn gã xuống đất, khống chế hoàn toàn.
Một nhân viên khác tiến lên tước lấy khẩu s.ú.n.g trong tay hắn, đến trước mặt Giang Úc báo cáo: "Sếp, đã khống chế được người rồi. Cảnh sát cũng sắp đến, lát nữa tôi sẽ bàn giao hắn cho cảnh sát."
Giang Úc gật đầu.
"Ha ha ha ha ha..." Tên cướp bị đè dưới đất bỗng bật cười lớn.
Nhân viên an ninh không khách khí dẫm mạnh một cái lên người hắn.
Nhưng tên cướp chỉ hừ một tiếng, rồi lại tiếp tục cười lớn như phát điên. Tấm che mặt của hắn đã bị lột ra, hắn từ từ ngẩng đầu lộ ra khuôn mặt đầy điên dại, khuôn miệng ngoác ra thật rộng, răng dính đầy m.á.u.
"Tao muốn tập đoàn Giang thị... hủy diệt!" Hắn gào lên khản đặc, cổ nổi đầy gân xanh, vô cùng dữ tợn.
Trong lòng Nhan Tân Nguyệt dâng lên một cảm giác bất an cực độ, cô khẽ nhíu mày. Quả nhiên, khoảnh khắc tiếp theo, cô thấy hắn rút ra một chiếc điều khiển chỉ có một nút bấm màu đỏ, và ấn xuống.
"Bùm bùm bùm ——"
Những tiếng nổ liên tiếp vang dội đất trời, dường như giữa thế gian chỉ còn lại âm thanh này, sau đó là tiếng ù tai vô tận.
U u —— tiếng rít nhọn hoắt như muốn x.é to.ạc đại não con người.
Biển lửa ngập trời, tiếng khóc than t.h.ả.m thiết. Đập vào mắt là những vũng m.á.u và xác thịt tan nát. Kính tủ kính vỡ tung như hoa rơi, phản chiếu ánh đèn lạnh lẽo giữa không trung, soi rõ những khuôn mặt kinh hoàng trắng bệch.
Và trong không gian này, người duy nhất còn nguyên vẹn chính là Nhan Tân Nguyệt, vì cô được Giang Úc che chở c.h.ặ.t chẽ trong lòng.
Còn người đàn ông ấy...
Nhan Tân Nguyệt ngẩng đầu lên từ l.ồ.ng n.g.ự.c anh.
Xương hàm anh đanh lại, khuôn mặt lạnh lùng có vài vết thương nhỏ, mang một vẻ đẹp tàn khuyết đầy mê hoặc. Lớp vải áo trên người anh đã bị lửa thiêu rách nát, vết m.á.u và vết cháy xém đan xen trên làn da trắng lạnh, trông thật hãi hùng.
Và một đôi cánh bằng xương trắng khổng lồ mọc ra từ sau lưng anh. Những hoa văn đen phức tạp uốn lượn trên xương trắng, lạnh lẽo, âm u, bao bọc lấy họ với một tư thế đầy chiếm hữu và bá đạo.
Anh rũ mắt, đôi đồng t.ử một màu đen kịt đặc quánh.
Đọa thiên sứ.
Trong đầu Nhan Tân Nguyệt hiện lên từ này.