[1v2] Rơi Vào Tu La Tràng Của Đám Quỷ Quái Điên Phê

Chương 52: Cao Ốc Chọc Trời (20) Hoặc Là Chọn Một Trong Hai, Hoặc Là Cùng Chết

"Em biết là anh sao?" Lộ Tân cười, cúi người lại gần, rút dải lụa trên mắt cô ra, "Sao em đoán ra được?"

"Trùng hợp quá nhiều." Nhan Tân Nguyệt ngước mắt, hàng mi dài màu đen nhánh khẽ run, trong mắt vương một lớp nước mờ ảo.

"Thực ra, em đã sớm biết cậu của anh là Trần Hiển Minh lén lút tráo đổi thiết bị phòng cháy của tập đoàn Giang thị, còn thay đổi cả đường ống nước chữa cháy."

Lộ Tân cũng không ngạc nhiên: "Cho nên em chuyển đến bộ phận của lão là để giám sát lão."

"Và điều tra người đứng sau lão nữa."

Nhan Tân Nguyệt bổ sung: "Hai ngày trước, em nhận được tin tức, Trần Hiển Minh là em trai của phu nhân chủ tịch Hâm Hải, và lão còn một đứa cháu ngoại, chính là con trai của chủ tịch Hâm Hải và phu nhân."

"Anh bắt cóc em, có lẽ một phần vì thích em, nhưng phần nhiều hơn chắc là vì em đã ngáng đường các anh đúng không."

Cô nhướn đôi mày thanh mảnh như trăng khuyết, khóe môi ngậm cười, tinh nghịch và xinh đẹp, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo vô cùng.

"Phải." Lộ Tân vẫn cười, ánh đèn mờ ảo hắt lên mặt anh ta, đôi mắt có độ cong mềm mại ấy trở nên u ám khó đoán, "Em đã làm trì hoãn kế hoạch hủy diệt tập đoàn Giang thị của anh và cậu, nhưng—"

Anh ta đột nhiên chuyển giọng: "Anh đưa em đến đây, là vì anh muốn... được ở bên em."

Anh ta khom lưng, để mắt mình ngang tầm với mắt cô, cố chấp và bướng bỉnh muốn chiếm trọn tầm nhìn của cô.

"Tân Nguyệt."

Anh ta muốn chạm vào mặt cô nhưng bị cô né tránh. Anh ta cũng không giận, lùi lại một bước, nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc cô.

"Đừng đi theo Giang Úc có được không? Anh sẽ yêu em hơn anh ta, cưng chiều em hơn anh ta, tất cả những gì em muốn, anh đều sẽ cho em."

"Không muốn." Nhan Tân Nguyệt quay mặt đi, từ chối rất kiên định.

"Quả nhiên, em vẫn đứng về phía Giang Úc." Lộ Tân tự giễu cười một tiếng, "So với Giang Úc, anh ta vẫn tốt hơn anh sao?"

"Đây không phải là vấn đề của anh, cũng không phải vấn đề so sánh giữa anh và Giang Úc."

Nhan Tân Nguyệt nhìn anh ta, chậm rãi nói: "Mà là, em chỉ thích Giang Úc, em không thích anh."

"Thích, đặc biệt là chân thành thích một người, là thứ hư ảo không xác định, không phải thứ có thể đem ra so sánh, cũng không thể vì ai tốt hơn mà thay đổi."

"Trong lòng em, anh ấy chính là tốt nhất."

"Em thích Giang Úc, em tin tưởng Giang Úc, sẽ không vì anh mà thay đổi, cũng không vì vài câu nói của anh mà nghi ngờ anh ấy. Em chỉ tin vào đôi mắt mình, tin vào sự thật mà tự em điều tra ra được..."

Biểu cảm của thiếu nữ cực kỳ nghiêm túc, nhưng cô càng nghiêm túc, tim Lộ Tân càng đau. Giống như có hàng ngàn mũi d.a.o cùng lúc đ.â.m vào tim, đ.â.m sâu, khuấy đảo, khiến trái tim anh ta nát bấy như bùn.

Im lặng, một sự im lặng như c.h.ế.t ch.óc.

Một lát sau, Lộ Tân thì thào: "Anh biết rồi."

Nhan Tân Nguyệt thấy thần sắc anh ta cô độc, chân mày bị vẻ thương cảm bao phủ, tưởng anh ta đã hối hận, liền dịu giọng: "Lộ Tân, bây giờ nếu anh hối hận, mọi chuyện vẫn còn kịp."

Mỗi tối 7 giờ, tòa nhà bốc cháy, điều này giống như một cơ chế tái thiết (reset), đưa mọi thứ trở lại đêm cao ốc Giang thị bị hủy diệt. Nhưng ban ngày trong tòa nhà vẫn bình thường, và thời gian vẫn không ngừng trôi đi, không hề bị reset. Trần Tiếu vẫn bình thường, những người khác cũng vậy.

Nhan Tân Nguyệt có một suy đoán táo bạo và điên rồ:

Nếu cô ngăn cản được người đó kích nổ b.o.m vào ban ngày, liệu có thể giúp tập đoàn Giang thị thoát khỏi kiếp nạn này, và giúp mọi người đều được sống sót hay không?

Đây không phải là ý tưởng cô mới có tối nay, trước đây cô đã thử vài lần, nhưng dù cô nỗ lực thế nào, khống chế gã đàn ông cướp bóc kia ra sao, kết cục vẫn y hệt như cũ.

Vì vậy, nếu thực sự muốn ngăn chặn tất cả, phải c.h.ặ.t đứt từ nguồn cơn.

Nguồn cơn chính là Lộ Tân.

Cô dùng hai bàn tay đang bị trói túm lấy cánh tay anh ta, ánh mắt khẩn cầu: "Lộ Tân, đừng để bi kịch xảy ra rồi mới hối hận được không, dừng tay đi..."

Đôi mắt hạnh của thiếu nữ mọng nước đa tình, phản chiếu hình bóng anh ta, chỉ có mình anh ta. Cô thực sự rất xinh đẹp, dù đang cau mày lo lắng, thần thái gấp gáp, cũng mang một vẻ đẹp riêng biệt.

Lời khẩn cầu dịu dàng của cô lẽ ra anh ta phải đồng ý, nhưng Lộ Tân biết rõ cô làm vậy là vì một người đàn ông khác, cảm xúc mang tên đố kỵ đã nuốt chửng anh ta.

Anh ta bóp lấy cằm cô, khiến cô phải ngửa đầu cao hơn, chiếc cổ thiên nga thon dài lộ ra hoàn hảo, và bên dưới cổ áo, những dấu vết đỏ mờ ám thấp thoáng hiện lên.

Bộ não là thứ chỉ cần nhận được một vài chi tiết nhỏ nhặt là có thể điên cuồng nảy sinh ra đủ thứ liên tưởng. Anh ta rõ ràng không muốn nghĩ nhiều, nhưng lại không thể không liên tưởng đến việc kẻ anh ta căm thù nhất đã thưởng thức cô gái anh ta yêu quý nhất như thế nào.

Từ cánh môi đỏ mọng đầy đặn, kéo dài xuống dưới...

Thực sự đố kỵ đến mức muốn g.i.ế.c c.h.ế.t anh ta ngay lập tức.

Lộ Tân cố gắng đè nén sự bạo ngược trong lòng, duy trì nụ cười: "Được, anh đồng ý."

Nhan Tân Nguyệt vui mừng, ánh mắt d.a.o động, nhưng lại nghe anh ta chuyển lời: "Tuy nhiên, em phải đồng ý một chuyện."

Niềm vui của cô thu lại, hỏi: "Chuyện gì?"

"Giang Úc chắc sắp đến rồi." Anh ta cười, nhưng giống như lời thì thầm của ác quỷ, "Anh muốn em đích thân chọn một trong hai người bọn anh, và chỉ được chọn anh."

Cứ ngỡ anh ta đã tỉnh ngộ, không ngờ lại là vì một điều kiện đi kèm.

Nhan Tân Nguyệt nhíu mày: "Sao anh vẫn cứ như vậy—" Cố chấp không thông.

Bốn chữ sau đã bị nuốt ngược vào trong khi anh ta lôi ra chiếc điều khiển chỉ có duy nhất một nút bấm màu đỏ.

Cô không thể tin được mà trợn to mắt, tuy không nói gì nhưng cả gương mặt đều viết rõ chữ "Anh điên rồi!".

"Nếu em không lựa chọn, vậy thì chúng ta cùng c.h.ế.t."

Lộ Tân cười, đôi mắt cong thành hình vòng cung mềm mại vô hại, lúm đồng tiền bên môi hiện ra, đúng là một chàng thanh niên tuấn tú môi đỏ răng trắng. Ai có thể ngờ được, ẩn dưới vẻ ngoài thanh tú đẹp đẽ ấy lại là một trái tim bốc mùi đen ngòm.

Đúng là, không thể trông mặt mà bắt hình dong!

Thực tế đã chứng minh, không phải phụ nữ đẹp biết lừa người, mà đàn ông đẹp rõ ràng còn cao tay hơn một bậc.

Nhan Tân Nguyệt cạn lời và bất lực: "Cần gì chứ? Còn phải đ.á.n.h đổi cả mạng sống của chính mình."

"Năm năm trước anh đã c.h.ế.t rồi, thứ còn sống hiện tại chẳng qua chỉ là một cái xác không hồn mà thôi." Anh ta chậm rãi nói, "Nếu cơ thể này có thể cùng c.h.ế.t với em, anh c.h.ế.t cũng không hối tiếc."

"Nhưng em không muốn c.h.ế.t." Nhan Tân Nguyệt cực kỳ thiếu nhã nhặn mà đảo mắt trắng một cái, "Em muốn sống, em không muốn c.h.ế.t cùng anh, cũng không muốn c.h.ế.t cùng Giang Úc."

"Em—" Lộ Tân có chút kinh ngạc, "Anh còn tưởng em sẽ muốn tuẫn tiết cùng Giang Úc."

"Anh có biết điều quan trọng nhất khi yêu đương là gì không?" Cô hỏi.

Lộ Tân suy nghĩ một chút, trả lời: "Là yêu, là tình yêu sâu đậm sẵn sàng vì đối phương mà hy sinh."

"Sai! Là vui vẻ." Nhan Tân Nguyệt cười hì hì, "Yêu đương thôi mà, suốt ngày cứ đòi sống đòi c.h.ế.t, không thấy mệt sao?"

"Em ở bên Giang Úc là vì em thích anh ấy, em thích hôn anh ấy, cũng thích lên giường với anh ấy, em ở bên anh ấy rất vui vẻ, anh ấy ở bên em cũng vậy."

"Nếu nói ở bên nhau chỉ để vì đối phương mà c.h.ế.t, vì đối phương mà sống, cùng đối phương tuẫn tiết, thì đó là chuyện ngôn tình m.á.u ch.ó hạng ba, không phải yêu. Hiểu chưa?"

Lộ Tân chớp mắt, hơi bị nói đến ngẩn người.

Nhan Tân Nguyệt hít sâu một hơi, nói ra câu cuối cùng:

"Còn nữa, anh bảo anh muốn cùng em tuẫn tiết, nhưng mà em còn chẳng muốn c.h.ế.t, anh không thấy anh vô cùng— tự mình đa tình sao?!"

=

Tân Nguyệt: Tuy đối tượng tôi yêu không phải con người, nhưng giá trị quan yêu đương phải chuẩn chỉnh, sống c.h.ế.t có nhau là không nên. Tính mạng là trên hết!

Chương 52: Cao Ốc Chọc Trời (20) Hoặc Là Chọn Một Trong Hai, Hoặc Là Cùng Chết - [1v2] Rơi Vào Tu La Tràng Của Đám Quỷ Quái Điên Phê - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia