Buổi chiều, tại cao ốc chọc trời của tập đoàn Giang thị, Lộ Tân đến đúng hẹn.
Anh ta tìm gặp Trần Hiển Minh trước. Sự xuất hiện phô trương, rầm rộ này đã làm lão ta một phen khiếp vía.
"Cháu điên rồi sao?" Trần Hiển Minh túm lấy cánh tay cháu ngoại kéo vào góc không người, dáo dác nhìn quanh, vẻ hoảng loạn khiến sắc mặt trắng bệch thêm mấy phần: "Nếu bị Giang Úc biết được—"
"Chính anh ta là người mời cháu đến." Lộ Tân bình thản ngắt lời.
Trần Hiển Minh kinh ngạc, đồng t.ử giãn ra.
"Cậu à, không cần trốn tránh nữa đâu." Lộ Tân nhếch môi, "Bây giờ sự tranh đấu giữa cháu và anh ta đã hoàn toàn phơi bày ra ngoài ánh sáng rồi."
Trần Hiển Minh nhíu mày, lặng đi hồi lâu, mãi một lúc sau mới tìm lại được giọng nói của mình: "Vậy hôm nay cháu đến là—"
"Tìm Giang Úc."
Một giọng nói khác xen vào, ngọt ngào thanh thúy. Tiếp đó là một mỹ nhân dáng vẻ thướt tha đi tới. Làn da trắng như tuyết, môi đỏ mọng, bộ váy yếm denim thắt eo màu hồng anh đào toát lên vẻ thanh xuân đầy sức sống. Làn da mịn màng như sữa của cô trắng đến phát sáng.
Ánh mắt Lộ Tân khóa c.h.ặ.t lấy thiếu nữ, vừa nóng bỏng vừa khắc chế, lại mang theo vài phần u sầu.
Nhan Tân Nguyệt chỉ tay về phía thang máy: "Đi thôi, phía Giang Úc đã chuẩn bị xong xuôi rồi."
"Được." Lộ Tân mím môi.
"Không phải chứ..." Trần Hiển Minh đầy bụng nghi hoặc, ngơ ngác nhìn cháu ngoại mình.
Lộ Tân dành cho lão một nụ cười an ủi, giọng điệu hờ hững: "Giang Úc nói sẽ cho cháu biết sự thật và bằng chứng năm đó. Cậu, cậu cũng đi cùng luôn đi."
Trần Hiển Minh đã hoàn toàn hỗn loạn, nhưng lão chỉ có thể gật đầu, cùng Nhan Tân Nguyệt và Lộ Tân đi đến văn phòng của Giang Úc.
Tại đây, ngoài họ ra còn có bốn người khác, chính xác là nhóm của Cố Tư Lâm.
"Những người này là ai?" Lộ Tân thắc mắc.
"À, bạn tôi, đến để chứng kiến sự thật." Nhan Tân Nguyệt cười gượng gạo, "Tôi nghĩ có nhiều người làm chứng sẽ công bằng hơn. Nếu anh thấy phiền, tôi có thể bảo họ rời đi."
Thực ra Nhan Tân Nguyệt vốn không muốn để các người chơi đến, nhưng sau khi kể cho họ về âm mưu của Lộ Tân và Trần Hiển Minh, nhiệm vụ vẫn chưa hiển thị hoàn thành. Họ đều cho rằng phải vạch trần toàn bộ sự thật mới có thể hoàn thành nhiệm vụ, mà hôm nay là thời điểm mấu chốt, tuyệt đối không thể vắng mặt.
"Không sao." Lộ Tân mỉm cười, "Là bạn của em thì không vấn đề gì."
Lời này vừa thốt ra, bầu không khí bỗng trở nên im lặng lạ kỳ.
Cái giọng điệu dung túng quái dị này là sao đây?
Dù là Trần Hiển Minh hay các người chơi đều có chút ngẩn ngơ, nghi ngờ mình nghe nhầm. Đặc biệt là các người chơi, họ đến để chứng kiến cuộc quyết đấu của hai đại BOSS phó bản, sao tự dưng cảm thấy bị nhồi một họng "cơm ch.ó", mà lại là cơm ch.ó giữa người chơi và NPC phó bản thế này.
Ngoại trừ Đoạn Tri Hủ có vẻ suy tư, những người khác đều kinh hãi sững sờ, cho đến khi sự im lặng bị phá vỡ bởi một tiếng cười khẩy của người đàn ông thanh quý nhã nhặn ngồi sau bàn làm việc.
Anh đứng dậy, đôi môi mỏng ngậm lấy nụ cười lạnh lẽo. Bộ vest màu xám xanh tôn lên vóc dáng cao ráo ưu việt. Khi chậm rãi bước tới, anh tự mang theo khí trường sắc lẹm. Cho đến khi anh vòng tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của thiếu nữ, khí thế ấy mới thu liễm lại vài phần.
Giang Úc lạnh lùng nói: "Ở trên địa bàn của người khác mà còn dám nhòm ngó..."
Nhan Tân Nguyệt thoát khỏi cánh tay anh, điên cuồng nháy mắt. Quan hệ của hai người có thể lộ, nhưng tuyệt đối không thể lộ trước mặt các người chơi. Trước đó vì chuyện này cô đã nói với Giang Úc rất lâu, dỗ dành mãi anh mới chịu đồng ý, không thể đổi ý giữa chừng được!
Cô tức giận lườm anh.
Giang Úc bất lực, lời đến cửa miệng liền đổi thành: "Nhòm ngó trợ lý của người khác."
"Trợ lý?" Lộ Tân không hiểu họ đang diễn kịch gì, có chút bối rối.
Nhan Tân Nguyệt vội vàng hòa giải: "Được rồi, tôi biết mình xinh đẹp động lòng người, nhưng bây giờ là lúc nào rồi, hai người có thể đừng tập trung vào tôi được không! Đến đây, nhanh lên, công bố sự thật đi!"
Cô làm một động tác "mời", có thể nói là cung kính hết mức.
Giang Úc mỉm cười bất lực, quay lại ngồi xuống, chỉ vào chiếc ghế đối diện ra hiệu cho Lộ Tân.
Lộ Tân mỉm cười, bình thản bước tới ngồi xuống.
Giang Úc đẩy tập tài liệu trước mặt qua: "Cậu có thể tự xem. Đây là số liệu của Hâm Hải trong 5 năm trước khi phá sản: lợi nhuận thua lỗ, đ.á.n.h giá trên mạng, và bằng chứng về việc cha cậu nhập khẩu lượng lớn phế liệu nước ngoài chứa chất phóng xạ dẫn đến bị ngành công nghiệp trừng phạt."
Lộ Tân lật mở tài liệu, từng trang giấy lướt qua, ngón tay anh ta bắt đầu run rẩy.
Giang Úc nhìn về phía Trần Hiển Minh, cười chế nhạo: "Trần chủ quản, ông cũng lại đây xem thử đi."
"Vâng, thưa Giang tổng." Trần Hiển Minh chậm chạp di chuyển lại gần, nhìn vào tập tài liệu Lộ Tân đang lật, đồng t.ử co rút: "Không thể nào, chị tôi bọn họ..."
Lão đột nhiên trợn mắt nhìn Giang Úc, mắt đỏ ngầu: "Là anh ngụy tạo bằng chứng đúng không! Tiểu Tân, đừng tin lời quỷ kế của anh ta, chúng ta đi!"
Trần Hiển Minh lôi kéo cánh tay Lộ Tân, nhưng anh ta đứng im bất động.
"Trần chủ quản, đừng diễn nữa. Có lẽ tôi không nên gọi ông là Trần chủ quản, mà nên gọi là Trần ảnh đế mới đúng."
Giang Úc cười sâu hơn: "Trần chủ quản, Lộ Tân tiếp xúc với ngành này chưa được mấy năm, không biết là chuyện bình thường. Nhưng ông, ông ở Giang thị ít nhất cũng 10 năm rồi, phụ trách mảng vật liệu kim khí, lẽ nào ông lại không biết chuyện năm đó?"
"Tôi..." Trần Hiển Minh nuốt nước bọt, ánh mắt đảo liên hồi, mãi không thốt nên lời.
"Cậu?" Lộ Tân nhìn lão với đôi mắt đỏ hoe, như thể sắp sụp đổ đến nơi: "Vậy nên tất cả những chuyện này, cậu đều biết?"
"Tiểu Tân... Cậu..."
Lộ Tân cười khổ, biểu cảm đau đớn và khó coi vô cùng: "Cậu biết tất cả nhưng không nói cho cháu sự thật. Hâm Hải phá sản rõ ràng không liên quan gì đến nhà họ Giang, vậy mà cậu để cháu hận họ suốt 5 năm. Không, không chỉ là 5 năm, mà là vô số cái 5 năm!"
"Cháu sống trong hận thù, lún sâu trong vòng lặp, trở nên không ra người không ra ngợm, chỉ là một con quái vật biết g.i.ế.c người!"
Từng lời anh ta thốt ra như rỉ m.á.u. Đôi mắt vốn có độ cong mềm mại giờ đây chỉ còn nỗi bi thương vô tận.
"Cậu biết không?" Anh ta cúi đầu, chậm rãi nhìn đôi bàn tay mình, "Cháu ghét bỏ bản thân bẩn thỉu, đến mức chẳng dám ôm lấy cô gái mình thích một cách đàng hoàng."
"Vốn dĩ báo thù cho cha mẹ, cháu hoàn toàn cam tâm tình nguyện, dù cho trong vô số vòng lặp cháu phải làm những việc y hệt nhau, cháu cũng không hối hận."
"Nhưng bây giờ... tất cả đều là giả, không có thù hận, chẳng có gì hết! Ha ha ha ha..."
Anh ta cười lớn, nhưng càng cười càng giống như đang khóc, cuối cùng anh ta che mặt, nức nở thành tiếng.
Trần Hiển Minh muốn nói gì đó để an ủi cháu mình, nhưng lại chẳng thể mở lời.
"Trần chủ quản, không chỉ có bấy nhiêu thôi chứ?" Giang Úc cười đầy ẩn ý, như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát: "Tôi nhớ là, lô vật liệu chứa chất phóng xạ năm đó là do ông đưa cho Lộ chủ tịch mà."
Anh đặt một chiếc b.út ghi âm lên bàn, giọng nói bên trong vang lên:
"Anh rể, lô vật liệu này em mua qua kênh của tập đoàn Giang thị đấy, ngon bổ rẻ, tuyệt đối không có vấn đề gì đâu."
"Hiển Minh à, chú làm việc thì anh yên tâm rồi."
Người khác không quen giọng nói này, nhưng Lộ Tân thì không thể không biết, một là cậu anh ta, và người kia là cha anh ta.
Anh ta nhìn Trần Hiển Minh với đôi mắt đỏ ngầu: "Cậu?"
Đến nước này, sắc mặt Trần Hiển Minh đã đen như mực, lão chỉ có thể thừa nhận:
"Phải, năm đó Hâm Hải phá sản đúng là không liên quan đến tập đoàn Giang thị, cũng không liên quan đến chị và anh rể. Tất cả, thực ra là lỗi của tôi."
"Tôi mê muội chơi chứng khoán, mượn danh nghĩa của chị để lén thụt két tài sản lưu động của Hâm Hải, kết quả là thâm hụt hết sạch."
"Tôi chỉ đành lừa anh rể là đi mua vật liệu. Tôi làm việc ở tập đoàn Giang thị, có giá ưu đãi hơn để mua vật liệu tốt hơn, anh rể cũng tin lời."
"Sau đó, sản phẩm của Hâm Hải bị kiểm tra ra chất phóng xạ, gây hại lớn cho cơ thể người, bị toàn ngành tẩy chay dẫn đến phá sản... Sau này, để trốn tránh trách nhiệm, tôi chỉ còn cách lừa gạt cháu."
Lão cầu khẩn nhìn Lộ Tân: "Tiểu Tân, cậu thực sự không cố ý, cậu không biết vật liệu đó có hại, cũng không muốn hại c.h.ế.t chị và anh rể đâu..."
Lão nắm lấy tay Lộ Tân nhưng bị anh ta phũ phàng hất văng ra.
Phập——
Lộ Tân rút ra một con d.a.o găm, đ.â.m mạnh vào tim lão.
"Cậu à, làm sai thì phải trả giá." Lộ Tân kéo lê t.h.i t.h.ể đang đau đớn giãy dụa của Trần Hiển Minh, cười lạnh lẽo, trên khuôn mặt trắng trẻo vương những giọt m.á.u: "Dù là cậu, hay là cháu, chúng ta đều là tội nhân, chúng ta đều phải trả giá."
Con d.a.o của anh ta đưa sâu thêm một tấc: "Yên tâm, cháu sẽ sớm đến tìm cậu thôi."
Sự việc xảy ra quá đột ngột, mọi người đều không kịp phản ứng.
Các người chơi đều có chút ngẩn ngơ, đây là lần đầu tiên họ thấy các NPC quái vật tự tàn sát lẫn nhau thế này. Mới mẻ, hiếm thấy.
Nhưng điều mới mẻ còn ở phía sau.
Sau khi Trần Hiển Minh trút hơi thở cuối cùng, Lộ Tân đứng dậy, dùng vạt áo cẩn thận lau sạch đôi tay mình, nhìn về phía Nhan Tân Nguyệt, mỉm cười dịu dàng. Đôi mắt cong mềm mại, lúm đồng tiền hiện lên bên má, vẫn thanh tú đẹp đẽ như ngày nào.
Anh ta nói:
"Anh biết em rất muốn kết thúc vòng lặp này, nếu anh tự sát, tất cả sẽ kết thúc."
"Chỉ là trước khi c.h.ế.t, anh có một nguyện vọng nhỏ."
Anh ta khựng lại, khẩn cầu một cách cực kỳ chân thành: "Em có thể... ôm anh một cái không?"