Chuyện ta rất thích Thái t.ử đương triều là điều ai cũng biết. Thái t.ử bảo đi đông, ta tuyệt đối không đi tây. Nhưng trái tim của Thái t.ử như sắt đá.
"Khương Sắt Sắt, ta không thích những cô nương ngốc nghếch."
Ta chỉ làm như không nghe thấy.
Ngay cả cha ta cũng nói: "Bệnh não yêu đương giai đoạn cuối, không cứu nổi nữa rồi."
Nhưng cuối cùng, vị Thái t.ử lạnh lùng ấy lại vén tấm khăn đỏ che mặt ta: "Sinh không?"
1
Mẹ ta và Hoàng hậu đương triều là bạn thân. Để thắt c.h.ặ.t tình thân, ngay sau khi ta chào đời, ta và Thái t.ử đã được sắp đặt hôn sự.
Đúng vậy, bọn ta đã được định làm đôi từ nhỏ. Nhưng Thái t.ử không hài lòng về ta, hắn luôn nói ta ngốc, không xứng với hắn.
"Khương Sắt Sắt, sao muội ngốc thế, như vậy làm sao làm Thái t.ử phi của ta được!"
"Khương Sắt Sắt, chữ này phải viết thế này... Lại sai rồi! Muội là đồ ngốc à!"
"Người ta mắng muội mà cũng không nhận ra, còn cười hì hì, ngốc chế-t đi được!"
Thái t.ử ca ca luôn nói ta ngốc, nhưng ta vẫn rất thích hắn.
Cha ta bảo ta bị bệnh não yêu đương, ta không hiểu, nhưng cảm thấy chẳng phải lời hay ho gì.
"Nữ nhi à, Thái t.ử ngày nào cũng mắng con, sao con cứ chế-t mê chế-t mệt xoay sau m.ô.n.g người ta vậy?"
Cha đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân: "Biểu ca con cũng không tệ..."
Chưa kịp để ta phản bác, cha đã tự phủ nhận: "Thôi quên đi, họ hàng gần không được lấy nhau, không được."
Ta đã quen với tính cách kỳ quặc của cha, mẹ nắm tai cha.
"Lão già này bày đặt làm mai gì chứ, ta thấy hài t.ử Vô Ngân này rất tốt, rất xứng với Sắt Sắt nhà ta!"
Ta đứng bên cạnh gật đầu: "Đúng vậy đúng vậy, con và Thái t.ử ca ca trời sinh một cặp, sớm sinh quý t.ử!"
2
Niểu Niểu bảo ta là mỹ nhân ngốc nghếch, ta nghiêng đầu: "Ai nói vậy?"
Niểu Niểu vừa nhả hạt dưa vừa nói.
"Đó là nhận định chung đấy, này, mỹ nhân đồ mới xuất bản."
Niểu Niểu chỉ vào nữ t.ử trong sách: "Trong này vẽ ngươi đấy, bên cạnh còn có ghi chú nữa."
Khương Sắt Sắt: Ấu nữ của Thượng thư phủ, tính tình ôn hòa chậm chạp, vô hại với người và vật.
Ta nhìn chằm chằm hai chữ "chậm chạp" suốt năm giây, đỏ hoe mắt: "Sao có thể như vậy! Sao có thể!"
Niểu Niểu ôm lấy ta: "Không sao, tối nay ta sẽ đi ám sát kẻ biên soạn cuốn sách này."
Ta: "Cái này... không cần đâu."
Niểu Niểu xoa đầu ta: "Đùa ngươi thôi, nhưng nói thật, Cơ Vô Ngân khá được lòng các tiểu cô nương, ngươi phải cố gắng lên đấy."
Ta sụt sịt mũi: "Vậy phải làm sao đây, Thái t.ử ca ca nói hắn không thích kẻ ngốc."
Có phải ta không muốn thông minh đâu? Đây đâu phải điều ta quyết định được!
Niểu Niểu nhìn quanh, vẫy tay gọi ta, rồi lấy từ trong n.g.ự.c ra cuốn bí kíp như nàng ấy nói.
"Sắt Sắt, đây là báu vật ta cất giữ nhiều năm, ngươi xem kỹ, học cho tốt."
Ta bắt chước Niểu Niểu, lén lút cất cuốn sách vào n.g.ự.c.
"Ta sẽ học thật kỹ, yên tâm đi Niểu Niểu!"
3
Ta thật sự rất rất thích Thái t.ử ca ca, vì thế sau khi về đã miệt mài nghiên cứu suốt mấy đêm.
Ta đóng sách lại, gãi đầu: "Bí kíp của Niểu Niểu khó hiểu quá, sao những người này đều không mặc quần áo vậy?"
Ta hỏi Niểu Niểu xem không hiểu thì phải làm sao, nàng ấy chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
"Có gì khó đâu? Cứ làm theo trong sách là được!"
"Nhưng mà... nhưng mà..."
Người trong sách đều không mặc quần áo, ta cũng phải học theo sao?
Chưa nói hết câu đã bị ngắt lời: "Vun đắp tình cảm là như vậy đấy, ngươi cứ làm theo từng bước một."
Được thôi. Niểu Niểu là bạn thân nhất của ta, nàng ấy nói chắc không sai đâu!
Tuy những bức vẽ trong sách rất kỳ lạ, trông như yêu quái đ.á.n.h nhau. Tên sách cũng kỳ quặc, Phong Nguyệt Bảo Giám. Nhưng vì trái tim Thái t.ử ca ca, ta quyết định thử một lần. Biết đâu Thái t.ử ca ca sẽ thích ta thì sao?
4
Mọi chuyện dường như không giống như ta nghĩ. Ta học theo sách, cởi hết quần áo chui vào chăn của Thái t.ử ca ca, rồi dưới ánh mắt kinh ngạc của hắn, ta định cởi quần áo của hắn.
Thái t.ử ca ca luống cuống, một tay giữ c.h.ặ.t t.a.y ta, tay kia níu c.h.ặ.t quần.
Ta không thể kéo được, ngẩng đầu lên thì thấy vị Thái t.ử vốn thanh cao, lạnh lùng như băng giá giờ đây mặt mày tái mét: "Khương Sắt Sắt, muội sờ chỗ nào thế!"
Ta ngơ ngác, thắt lưng Thái t.ử ca ca đeo kiếm à, sao cứng thế?
Nghe vậy, mặt Thái t.ử ca ca đỏ bừng: "Im đi! Đồ ngốc!"
Ta có chút ấm ức, vì muốn thắt c.h.ặ.t tình cảm với Thái t.ử ca ca mà ta đã thức nhiều đêm đọc sách. Phải biết rằng ta là người thiếu kiên nhẫn khi đọc sách nhất.
Trong phút chốc, nước mắt ta rơi lã chã.
"Huynh chỉ biết bảo ta im miệng, ta ghét huynh!"
Ta vừa khóc vừa định bỏ đi, một tấm chăn đột nhiên phủ lên mặt ta.
"Khương Sắt Sắt, gan muội lớn rồi, ngay cả mặc quần áo cũng không biết sao?"
Mặt Thái t.ử ca ca tái xanh, hắn đang giận. Hắn giận cái gì chứ?
Ta cam chịu nói: "Đúng vậy, ta là đồ ngốc mà, không phải ngươi nói thế sao?"
Thấy sắc mặt hắn chuyển lạnh nhanh ch.óng, ta liều mạng khiêu khích tiếp: "Huynh thông minh như vậy, vậy huynh giúp ta mặc đi!"
Nói xong, ta liền hối hận.
Nói gì thế Khương Sắt Sắt, ngươi là đồ ngốc à?
Giây tiếp theo, gương mặt tuấn tú của nam nhân không ngừng phóng to trong mắt ta.
"Vậy, để Thái t.ử ca ca giúp muội mặc nhé..."