Còn lúc này các tỷ muội thân thiết đều đến chúc mừng ta đã toại nguyện.

"Ta nói này, công lớn là nhờ quyển sách thần kỳ của ta đấy, thế là Sắt Sắt của chúng ta đã chinh phục được Thái t.ử băng giá rồi phải không?"

Niểu Niểu vừa nhét đồ ăn vặt vào miệng vừa không quên khoe công.

Lão đại nhìn không nổi: "Thôi đi, cái quyển sách bậy bạ đó của ngươi cứ giữ mà xem lén đi!"

"Đó là sai sót, sai sót thôi!" Niểu Niểu cũng không chịu thua, vội vàng biện hộ.

Thấy hai người lại sắp cãi nhau, ta vội ngăn lại.

"Đều là tỷ tỷ tốt của ta cả, đừng cãi, đừng cãi nữa."

Hai người chẳng ai thèm để ý, tiếp tục cãi cọ ồn ào, vậy đừng trách ta phải dùng đến tuyệt chiêu.

"Sách của Niểu Niểu rất hữu dụng đấy, chỉ là không biết có thể dùng nó để theo đuổi Bùi tướng quân được không."

Niểu Niểu im bặt, nàng vốn phóng khoáng thế mà ai ngờ lại thầm thương trộm nhớ Bùi Huân ba năm không dám mở lời.

"Phương pháp của lão đại cũng rất tốt, chỉ là không biết có áp dụng được với Thôi thiếu hiệp không."

Lão đại cũng im lặng, nàng ấy và Thôi Tố dây dưa mấy năm, hợp rồi lại tan, đến giờ vẫn chưa có kết quả.

Các tỷ muội thầm giơ ngón cái với ta, ánh mắt tràn đầy khâm phục.

"Nhưng, có ai để ý là hai người bọn họ sắp tan vỡ rồi không."

20

Ngày cưới càng lúc càng gần, dù tính tình hiếu động nhưng ta vẫn kiên nhẫn ngồi trong khuê phòng thêu giá y.

"Sức mạnh của tình yêu đúng là đáng sợ thật."

Ta không ngẩng đầu lên: "Vậy ngươi có muốn có một mối tình như với Bùi tướng quân không?"

Niểu Niểu miệng nhanh hơn não: "Muốn!"

Nói xong nàng ấy vỗ trán: "Để ngươi lừa mất rồi! Người ta thường nói sắc làm mờ trí mà, sao lão yêu lại thông minh thế này?"

"Cha ta hay bảo ta ngốc, để ta đi tìm Bùi tướng quân yêu đương một phen, tăng chỉ số thông minh chút. Tuyệt đối không phải vì ta nhớ hắn đâu."

Ta thầm nghĩ: Nhớ thì cứ nói thẳng ra, với chỉ số IQ của bọn ta thì có tăng cũng là số âm thôi.

Sau khi Niểu Niểu rời đi, ta lại tập trung thêu giá y. Nhưng... rõ ràng đã cố gắng thêu hết sức rồi, sao vẫn xấu thế này!

Đang lúc ta phiền não, chợt nghe thấy giọng nói quen thuộc.

"Khương Sắt Sắt, muội lại đang ngẩn ngơ gì thế?"

Ta quay người lại, thấy Thái t.ử ca ca leo cửa sổ vào.

Ta vui mừng chạy về phía hắn, nhưng nghĩ đến điều gì đó liền dừng bước.

"Sao thế, không qua đây à?"

Cơ Vô Ngân có chút nghi hoặc, theo lý thì Khương Sắt Sắt một ngày không gặp hắn là không chịu nổi, đã bao nhiêu ngày rồi, cuối cùng hắn không nhịn được phải đến tìm nàng. Rõ ràng thấy hắn thì vui vẻ, sao lại không đến gần?

Ta nhanh ch.óng quay người đi, giải thích: "Bọn họ nói trước khi cưới không được gặp mặt."

Thái t.ử ca ca kéo ta lại: "Ta không tin những điều này, ta chỉ biết, có người đã nhớ ta."

Còn nữa, ta cũng nhớ muội.

Ta đỏ mặt nói dối: "Ta mới không nhớ huynh! Được rồi... chỉ một chút thôi."

Thấy Thái t.ử ca ca mỉm cười như có như không, ta ngượng ngùng, lại giơ thêm một chút nữa.

"Chỉ nhớ nhiều đến thế này thôi, không thể nhiều hơn được."

Cha từng nói nữ hài t.ử phải giữ kẽ, nam nhân mới trân trọng. Nên ta không thể nói với Thái t.ử ca ca rằng ta rất rất nhớ hắn.

Cơ Vô Ngân nhìn tiểu nha đầu đối diện nghiêm túc miêu tả nỗi nhớ nhung dành cho mình đến mức nào, tim hắn rung động, hiếm khi nói một câu dịu dàng:

"Vậy nỗi nhớ của ta dành cho Sắt Sắt, còn nhiều hơn thế nhiều."

21

Ngày cưới, cha ta khóc như mưa. Mẹ chê ông ấy, lấy khăn lau nước mắt rồi lau cả nước mũi cho ông ấy, mà cha ta vẫn không hay biết.

Niểu Niểu và lão đại cũng ôm nhau khóc: "Hu hu hu, không biết khi nào mới đến lượt bọn ta?"

Thái t.ử ghét bọn họ khóc ồn ào, đuổi bọn họ ra ngoài, còn ta ngồi trên giường tân hôn, bồn chồn lo lắng.

Khi tấm khăn che mặt được vén lên, tim ta đập như sấm, mãi không dám ngẩng đầu.

"Không phải lúc nào cũng đòi lấy ta sao? Giờ đến ngày đó thật rồi, sao không ngẩng đầu nhìn Thái t.ử ca ca một cái?"

Cơ Vô Ngân nhìn chằm chằm đỉnh đầu tiểu cô nương, cũng thấy có vài phần đáng yêu, nhưng đêm tân hôn mà tân nương t.ử không hợp tác thế này thì không được.

Ta ấp úng: "Ta chỉ là không thích có người ngoài ở đây thôi."

Thái t.ử ca ca vẫy tay cho mọi người lui ra, từ tốn bóc một hạt lạc đưa cho ta: "Lễ nghi hơi rườm rà, chắc là đói rồi, ăn tạm một chút đi."

Ta nghĩ bụng một hạt thì làm sao đủ, vừa cho hạt lạc vào miệng.

Nhai nhai nhai, sao vị lạ lạ thế này?

Ta nhăn mặt: "Sống!"

Ta vừa nói xong, Thái t.ử ca ca liền cười: "Đúng vậy, là sống đấy."

Ta ngớ người, rồi lập tức hiểu ra. Thái t.ử ca ca ghé sát ta: "Vậy, sinh không?"

Hắn cũng chẳng đợi ta trả lời, tự mình bổ sung.

"Chỉ ăn lạc thì không thể sinh được, phải cùng Thái t.ử ca ca mới sinh được."

Nghe vậy, ta đỏ bừng như tôm luộc, từ đầu đến chân.

22

Sau khi cưới, Thái t.ử ca ca đối xử với ta tốt đến không ngờ, hoàn toàn khác với bộ mặt lạnh lùng trước khi cưới.

Ta còn tiếc là 36 kế theo đuổi của mình chưa dùng hết thì giờ đã không còn đất dụng võ.

Thái t.ử ca ca vẽ hoa điền cho ta: "Muội nghĩ quyển sách đó thật sự có tác dụng với ta sao?"

Ta nghiêng đầu: "Chứ sao nữa?"

Chương 6 - 36 Kế Theo Đuổi Thái Tử - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia