Anh chỉ mong sau này, nếu Tiểu Vũ đồng ý, anh có thể được gặp con…”

Tôi “cạch” một tiếng đóng hộp lại, lạnh lùng nói: “Anh tưởng làm vậy là có thể đổi lấy sự tha thứ sao?”

“Không phải…”

Chu Hạo vội vàng giải thích, “Anh chỉ muốn thể hiện rằng anh thật sự hối hận…”

“Đủ rồi!”

Tôi nhét chiếc hộp trở lại tay anh ta, “Những vấn đề tài sản cứ để luật sư giải quyết.

Còn việc gặp Tiểu Vũ — trước hết anh phải tôn trọng cảm xúc của con.”

Chu Hạo quỳ xuống, mắt đỏ hoe: “Tuyết, xin em cho anh một cơ hội, cho anh được gặp Tiểu Vũ… nó là đứa con duy nhất của anh…”

Tôi lạnh lùng gạt anh ta ra: “Đừng nói câu đó trước mặt tôi.

Ngày anh lựa chọn bỏ mặc thằng bé, sao không nhớ nó là con mình?”

Chu Hạo khóc đến khản giọng: “Anh thật sự sai rồi… Anh sẵn sàng dùng cả quãng đời còn lại để chuộc lỗi…”

Tôi quay lưng bước đi, chỉ để lại một câu: “Muộn rồi.”

Tối hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ bố mẹ Chu Hạo, nói rằng anh ta uống quá nhiều rượu nên phải vào bệnh viện cấp cứu.

“Tuyết à…” Mẹ chồng khóc đến gần như không thở nổi, “Chu Hạo thật sự hối hận… nó nói sống cũng chẳng còn ý nghĩa… con có thể tới nhìn nó một lần không?”

Tôi bình tĩnh trả lời: “Bây giờ anh ấy đang ở bệnh viện thì hãy để bác sĩ chăm sóc.

Cuộc sống của tôi và Tiểu Vũ sẽ không thay đổi chỉ vì anh ấy tự làm tổn hại sức khỏe của mình.”

Tôi cúp máy, bước vào phòng Tiểu Vũ, nhìn gương mặt ngủ yên của con, lòng càng thêm kiên định.

Dù Chu Hạo hay bố mẹ anh ta nói bao nhiêu lời xin lỗi, tôi cũng sẽ không vì áp lực mà ép Tiểu Vũ quay lại một mối quan hệ khiến con sợ hãi.

Bởi vì tôi hiểu rất rõ — lời xin lỗi chỉ có giá trị khi đi kèm thay đổi thật sự, chứ không phải trở thành công cụ để buộc người bị tổn thương phải tha thứ.

Yêu một người không phải đợi đến khi mất đi mới biết quý trọng.

Sau khi xuất viện, Chu Hạo gửi cho tôi một lá thư chính thức thông qua luật sư.

Trong đó ghi đầy đủ phương án liên quan đến tài sản, cấp dưỡng và việc tôn trọng quyết định của Tiểu Vũ.

Ngoài phần tài sản đã nhắc trước đó, anh ta còn cam kết chu cấp hàng tháng cho Tiểu Vũ một khoản đầy đủ, đồng thời sẽ không tự ý tiếp cận con khi chưa được đồng ý.

“Ít nhất lần này còn biết tôn trọng giới hạn.” Tôi nhìn lá thư, chỉ nhàn nhạt nói.

Mẹ tôi khuyên: “Con à, dù sao nó cũng là cha ruột của Tiểu Vũ, cắt đứt hoàn toàn sau này liệu có ảnh hưởng đến thằng bé không…”

Tôi lắc đầu: “Mẹ, chuyện đó phải để chính Tiểu Vũ quyết định khi con đủ bình tĩnh.

Con không thể chỉ vì quan hệ huyết thống mà bắt thằng bé gặp người khiến nó sợ.”

Đúng lúc ấy, Tiểu Vũ tan học trở về, tay cầm một tấm thiệp, sắc mặt không được vui.

“Sao thế con?” Tôi ngồi xuống, nhẹ nhàng vuốt má con.

Tiểu Vũ do dự một lúc rồi đưa tấm thiệp cho tôi: “Ba tới trường, nhờ người đưa cái này cho con…”

Tôi nhận lấy, trên đó viết:

“Con trai à, ba rất nhớ con, xin con tha thứ cho ba.

Ba đã chấm dứt hoàn toàn mọi chuyện trước đây, ba sẽ cố gắng trở thành người cha tốt hơn.”

Tôi cố nén cảm xúc, dịu giọng hỏi: “Con có muốn gặp ba không?”

Tiểu Vũ lắc đầu: “Không muốn, ba từng nói dối con.

Ba nói sẽ mãi yêu con, nhưng hôm đó ba lại chọn bạn nhỏ khác, bỏ con lại.”

Tôi ôm c.h.ặ.t Tiểu Vũ: “Không sao đâu.

Mẹ sẽ nói với cô giáo rằng bất kỳ ai muốn gặp con đều phải có sự đồng ý của con và mẹ.”

Hôm sau, tôi vừa đến trường đã nhìn thấy Chu Hạo đứng ngoài cổng, tay cầm một chiếc ba lô lớn, trên đó treo đầy móc khóa hình nhân vật hoạt hình mà Tiểu Vũ thích.

Vừa thấy tôi, anh ta lập tức bước tới: “Tuyết, xin em, cho anh gặp Tiểu Vũ một lát, anh đã mua chiếc ba lô mà con thích nhất…”

Tôi lạnh lùng cắt lời: “Chu Hạo, nếu anh tiếp tục tới trường làm Tiểu Vũ hoảng sợ, tôi sẽ nhờ luật sư xin biện pháp hạn chế tiếp xúc.”

“Anh chỉ muốn bày tỏ rằng mình thật sự hối hận…” Chu Hạo đỏ hoe mắt.

“Hối hận?”

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta, “Anh có biết vì anh mà Tiểu Vũ gặp ác mộng thế nào không?

Thằng bé mơ thấy anh nói: ‘Ba không cần con nữa’, rồi bỏ con lại một mình.

Tỉnh dậy, nó khóc đến không thở nổi, hỏi tôi có phải vì nó không ngoan nên ba mới không chọn nó.”

Chu Hạo như bị sét đ.á.n.h trúng, sắc mặt trắng bệch: “Không phải… không phải lỗi của Tiểu Vũ… là lỗi của anh…”

“Vậy thì,” tôi nhấn mạnh từng chữ, “cho con thời gian và tránh xa khi nó chưa sẵn sàng. Nếu không, tôi sẽ không để anh tiếp tục làm con tổn thương.”

Tôi quay người đi thẳng vào trường, tìm cô Vương – giáo viên chủ nhiệm của Tiểu Vũ – nói rõ tình hình, nhờ cô lưu ý nếu có người tự ý tiếp cận con.

Cô Vương gật đầu đầy cảm thông: “Tôi hiểu rồi, cô Lý.

Thật ra gần đây trạng thái của Tiểu Vũ không tốt lắm, có lúc đang học thì bỗng nhiên khóc.

Tôi hỏi thì bé nói… bé nhớ mẹ…”

Ngực tôi lập tức nghẹn lại: “Cảm ơn cô đã nói với tôi.

Tôi sẽ chú ý nhiều hơn tới cảm xúc của con.”

Chiều hôm đó, tôi tới trường sớm để đón Tiểu Vũ.

Trước cổng có một nhóm người đang đứng xem, ở giữa là Chu Hạo đang quỳ, trước mặt anh ta đặt một tấm biển lớn:

“Tôi là một người cha tồi. Xin hãy tha thứ cho tôi.”

Tiểu Vũ vừa nhìn thấy cảnh ấy đã sợ hãi chui vào lòng tôi: “Mẹ ơi, mình đi đường khác được không…”

Tôi bế Tiểu Vũ lên, định vòng sang lối khác, nhưng vẫn nghe tiếng Chu Hạo gọi: “Tiểu Vũ! Ba ở đây! Ba rất nhớ con!”

Tiểu Vũ run lên, siết c.h.ặ.t áo tôi: “Mẹ, con không muốn gặp ba…”

Chương 6 - 50 Vạn Chọn Cứu Đứa Con Nào? - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia