"Tuần sau tôi có thể sang chi nhánh mới nhận chức."
"Tôi nhìn thông báo trên màn hình rất lâu."
"Sau đó trực tiếp xin nghỉ phép."
"Và mua luôn vé máy bay vào tối nay."
"Lần này tôi không muốn chờ thêm dù chỉ một ngày."
"10:00 sáng, tôi bắt đầu thu dọn hành lý."
"Đúng lúc đó điện thoại rung lên."
"Là tin nhắn của Bùi Trạch Khiêm."
"Sao hôm nay em không đi làm?"
"Xin nghỉ cũng không nói với anh một tiếng."
"Tôi nhìn qua rồi đặt điện thoại sang một bên."
"Không trả lời."
"Chưa đầy vài phút sau, anh lại nhắn tiếp."
"Vẫn còn giận anh à?"
"Bao nhiêu tuổi rồi còn trẻ con như vậy?"
"Ngay sau đó là một tin khác."
"Ngày mai cuối tuần, tối nay đi xem phim nhé."
"Vãn Tình nói bộ tình yêu 7 năm khá hay."
"Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy."
"Ngón tay dừng lại trên màn hình."
"Không phải vì cảm động mà vì thấy buồn cười."
"Bộ phim đó tuần trước chính tôi đã nhắc với anh."
"Mình rất muốn xem."
"Nữ chính của bộ phim ấy là diễn viên tôi đã yêu thích suốt nhiều năm."
"Tôi từng nhắc với Bùi Trạch Khiêm không chỉ một lần."
"Nhưng anh lại chẳng nhớ."
"Vậy mà Tạ Vãn Tình chỉ thuận miệng nói một câu."
"Anh lập tức nhớ đến bộ phim đó."
"Tôi trả lời."
"Không cần đâu, phim thôi mà."
"Một mình tôi vẫn có thể xem."
"Đến 12:00 trưa, hành lý đã được thu dọn gần như xong hết."
"Những món cần mang theo tôi đóng gói cẩn thận."
"Những thứ không tiện đem đi thì gọi người đến gửi."
"Xử lý xong mọi việc, tôi gọi một phần đồ ăn ngoài."
"Trong lúc chờ giao hàng, điện thoại lại hiện thông báo mới."
"Từ trang cá nhân của Tạ Vãn Tình."
"Cô ta đăng hai tấm ảnh."
"Một tấm là hộp cơm được bày biện rất đẹp."
"Rõ ràng đã chuẩn bị khá lâu."
"Tấm còn lại chụp cảnh cô ta đang gắp thức ăn cho một người đàn ông."
"Phía trên chỉ có một dòng."
"Hạnh phúc là mỗi ngày đều được cùng nhau ăn một bữa cơm thật ngon."
"Gần như không cần nhìn kỹ."
"Tôi cũng nhận ra người đàn ông trong ảnh là Bùi Trạch Khiêm."
"Nếu là trước kia, có lẽ tôi đã lập tức gọi video cho Tạ Vãn Tình."
"Hỏi thẳng cô ta rốt cuộc muốn làm gì."
"Nhưng bây giờ tôi chẳng còn tâm trạng đó nữa."
"Tôi chỉ đặt điện thoại sang một bên."
"Bình tĩnh ăn bát mì cay vừa được giao tới."
"Rất nhiều cay, thêm một chút đường."
"Đây là khẩu vị tôi đã ăn quen suốt nhiều năm."
"Nghĩ đến việc sau khi ra nước ngoài có lẽ sẽ khó tìm được hương vị giống như thế này."
"Tôi bỗng ăn chậm hơn một chút."
"3:00 chiều tôi đến công ty để làm thủ tục bàn giao."
"Quản lý nhìn đơn điều chuyển của tôi rồi mỉm cười."
"Vẻ mặt rõ ràng rất hài lòng."
"Tư Ý, cuối cùng em cũng nghĩ thông rồi."
"Chị biết mình không nhìn nhầm người."
"Nói đến đây, chị ấy trần trừ một chút."
"Nhưng còn Trạch Khiêm thì sao?"
"Chuyện em đi lần này có ảnh hưởng đến tình cảm của hai đứa không?"
"Chẳng phải trước đây em vẫn nói hai người sắp kết hôn à?"
"Tôi không né tránh, trực tiếp trả lời."
"Chúng em chia tay rồi."
"Quản lý khựng lại vài giây."
"Nhưng cuối cùng không hỏi thêm."
"Chị chỉ đưa tay vỗ nhẹ lên vai tôi."
"Vậy thì thuận buồm xuôi gió."
"5:00 chiều tôi kéo hành lý rời khỏi công ty."
"Đi thẳng ra sân bay."
"Đúng giờ tan làm nên đường rất tắc."
"Nhìn dòng xe nối dài ngoài cửa kính."
"Tôi bất chợt nhớ lại những năm đầu mới quen Bùi Trạch Khiêm."
"Khi đó anh chưa có nhiều tiền."
"Chỉ lái một chiếc xe cũ."
"Tôi ngồi ở ghế phụ bên cạnh."
"Có lúc đường tắc đến mức phải nhích từng chút một."
"Nhưng khi ấy chẳng ai thấy khó chịu."
"Anh luôn cố tìm những tuyến đường thoáng hơn."
"Chỉ vì sợ tôi ngồi lâu sẽ mệt."
"Còn tôi thì chẳng quan tâm chiếc xe cũ hay mới."
"Bởi chỉ cần người bên cạnh là anh."
"Ngay cả quãng đường tắc nghẽn cũng trở nên dễ chịu."
"Có những lúc chúng tôi chẳng nói gì."
"Chỉ ngồi cạnh nhau nhìn dòng xe trước mặt."
"Vậy mà tôi vẫn thấy tương lai dường như ở rất gần."
"Bây giờ cũng là một con đường đông nghịt xe."
"Chỉ khác một điều."
"Điểm đến của tôi lần này là một nơi không có Bùi Trạch Khiêm."
"6:00 tối, tôi thuận lợi làm thủ tục lên máy bay."
"Cũng vào lúc đó, Bùi Trạch Khiêm trở về căn hộ."
"Điện thoại tôi rung lên."
"Tư Ý, em không ở nhà à?"
"Anh mua vé xem phim rồi, suất 7:30."
"Em đang ở đâu? Anh qua đón."
"Tôi nhìn dòng tin nhắn vài giây."
"Rồi gõ câu cuối cùng."
"Em đang ở sân bay."
"Bùi Trạch Khiêm, em sắp ra nước ngoài rồi."
"Chúng ta chia tay đi."
"Tin nhắn vừa gửi đi, màn hình lập tức rung liên tục."
"Tư Ý, em đang ở sân bay nào?"
"Em trả lời anh một câu được không?"
"Giang Tư Ý, em đừng làm loạn nữa."
"Gửi anh nhà ga đi, anh tới tìm em."
"Tôi không trả lời, không tức giận cũng chẳng còn mong chờ."
"Cuối cùng tôi tắt điện thoại."
"Khoảnh khắc màn hình tối đi."
"Mọi âm thanh dường như cũng biến mất theo."
"Máy bay bắt đầu lăn bánh trên đường băng."
"Sau đó tăng tốc rồi từ nhấc khỏi mặt đất."
"Tôi nghiêng đầu nhìn qua cửa sổ."
"Ánh đèn thành phố phía dưới ngày càng nhỏ."
"Cuối cùng chỉ còn những chấm sáng liti giữa màn đêm."
"Bảy năm, những chờ đợi, hy vọng."
"Và cả sự cố chấp từng khiến tôi không chịu buông tay."
"Cuối cùng đều được để lại phía sau."
"Ở căn hộ, Bùi Trạch Khiêm nhìn chằm chằm ba dòng tin nhắn cuối cùng của tôi."
"Sắc mặt lập tức thay đổi."
"Anh gọi lại một cuộc, hai cuộc."
"Rồi hết cuộc này đến cuộc khác."
"Nhưng đáp lại anh chỉ là giọng máy lạnh lẽo."
"Thuê bao đã tắt."
"Bùi Trạch Khiêm không kịp thay giày."
"Cứ thế cầm chìa khóa lao xuống tầng."
"Anh khởi động xe, vừa định chạy thẳng tới sân bay."
"Thì điện thoại đột nhiên reo lên."
"Là Tạ Vãn Tình."
"Anh nhìn cái tên trên màn hình, định tắt máy."
"Nhưng cuộc gọi vừa ngắt, cô ta lập tức gọi lại."
"Bùi Trạch Khiêm cau mày rồi nhấn nghe."
"Anh Bùi, cứu em với."
"Tiếng khóc hoảng loạn của Tạ Vãn Tình lập tức truyền tới."
"Em gặp t.a.i n.ạ.n rồi, chảy rất nhiều m.á.u."
"Em sợ lắm."
"Anh có thể đến bệnh viện với em không?"
"Bàn tay Bùi Trạch Khiêm siết c.h.ặ.t vô lăng."
"Vãn Tình, anh đang có việc rất gấp."
"Tư Ý đang ở sân bay, cô ấy sắp."
"Anh Bùi."
"Tạ Vãn Tình bật khóc lớn hơn."
"Em đau lắm."
"Bác sĩ nói có thể bị gãy xương."
"Ở thành phố này em chẳng có người thân."
"Nếu anh cũng không tới thì em phải làm sao?"
"Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng nức nở."
"Xen lẫn hơi thở gấp gáp."
"Bùi Trạch Khiêm nhìn con đường trước mặt."
"Rẽ trái là hướng tới sân bay."
"Rẽ phải là bệnh viện."
"Anh im lặng vài giây."
"Rồi cuối cùng vẫn xoay vô lăng sang phải."
"Chiếc xe lập tức đổi hướng."
"Trong lúc dừng đèn đỏ, Bùi Trạch Khiêm cầm điện thoại lên."
"Gửi cho tôi hai tin nhắn."
"Tư Ý, Vãn Tình gặp tai nạn."
"Anh phải tới bệnh viện xem cô ấy trước."
"Anh không đồng ý chia tay."
"Em đợi anh xử lý xong rồi anh sẽ tới sân bay tìm em."
"Đừng đi."
"Hai tin nhắn được gửi đi nhưng không có hồi âm."
"Bùi Trạch Khiêm nhìn màn hình tối đen vài giây."
"Rồi đặt điện thoại xuống."
"Có lẽ đến lúc ấy anh vẫn chưa thật sự tin tôi sẽ rời đi."
"Bảy năm qua, tôi đã giận anh không ít lần."
"Có lúc cãi nhau, có lúc lạnh nhạt."
"Thậm chí từng nói đến chia tay."
"Nhưng cuối cùng tôi vẫn ở lại."
"Vì vậy lần này anh vẫn nghĩ."
"Chỉ cần giải quyết xong chuyện của Tạ Vãn Tình."
"Rồi tới tìm tôi, giải thích vài câu, dỗ dành một chút."
"Mọi chuyện sẽ lại trở về như cũ."
"Anh không biết rằng khi mình xoay vô lăng về phía bệnh viện."
"Chiếc máy bay chở tôi đã rời khỏi mặt đất."
"Và lần này tôi thật sự không còn đứng ở chỗ cũ chờ anh nữa."
"Bệnh viện số một, thành phố, khu cấp cứu."
"Bùi Trạch Khiêm chạy vội vào trong."
"Gương mặt đầy lo lắng."
"Anh liên tục nhìn qua từng giường bệnh."
"Tìm kiếm bóng dáng Tạ Vãn Tình."
"Vãn Tình, em ở đâu?"
"Sắc mặt anh căng thẳng đến mức trán bệch."
"Trong đầu gần như đã tưởng tượng ra cảnh cô ta bị thương nặng."
"Cho đến khi anh nhìn thấy Tạ Vãn Tình ở cuối hành lang."
"Cô ta đang ngồi trên ghế trong phòng theo dõi."
"Tay cầm điện thoại lướt video như không có chuyện gì xảy ra."
"Bùi Trạch Khiêm đứng khựng lại."
"Anh bước nhanh tới, ánh mắt đảo từ đầu đến chân cô ta."
"Không có m.á.u, không có dấu hiệu gãy xương."
"Cũng chẳng có vẻ gì là đang gặp nguy hiểm."
"Trên bắp chân chỉ dán một miếng băng nhỏ."
"Thậm chí còn chưa lớn bằng nửa bàn tay."
"Bùi Trạch Khiêm nhìn chằm chằm vết thương ấy."
"Giọng lập tức lạnh xuống."
"Tai nạn của em đâu?"
"Tạ Vãn Tình ngẩng đầu, vừa nhìn thấy anh."
"Vẻ mặt bình thản ban nãy lập tức biến mất."
"Thay vào đó là dáng vẻ tủi thân quen thuộc."
"Anh Bùi, cuối cùng anh cũng tới rồi."
"Cô ta chỉ xuống chân mình."
"Lúc nãy có một chiếc xe đạp đi ngược chiều quẹt vào em."
"Đau lắm."
"Nói xong, Tạ Vãn Tình theo thói quen đưa tay ra."
"Muốn kéo lấy góc áo anh."