Một dòng chất lỏng ấm nóng, tanh nồng đột ngột trào lên từ cổ họng. Tôi hoảng loạn bịt c.h.ặ.t miệng, lảo đảo lùi lại rồi quay người chạy thục mạng vào phòng vệ sinh tầng một.

Vừa đóng sập cửa lại, tôi gục xuống bồn rửa mặt, nôn thốc nôn tháo. Máu, toàn là m.á.u đỏ tươi, đặc quánh, trôi tuột xuống lỗ thoát nước trắng toát.

Tôi vội vã vặn vòi nước mở mức lớn nhất. Tiếng nước xả ào ào lấp đi tiếng ho sặc sụa và tiếng khóc nấc nghẹn ngào của tôi. Tôi nhìn mình trong gương, lớp trang điểm đã bị nước mắt và mồ hôi làm nhòe nhoẹt, trông t.h.ả.m hại như một con hề trên sân khấu đã hạ màn.

Bên ngoài cánh cửa gỗ, giọng nói dịu dàng của Cố Ngôn Chi vẫn đang văng vẳng vọng lại. Anh đang dặn dò Bạch Du mặc thêm áo ấm vì Bắc Kinh dạo này trở lạnh.

Còn bên trong cánh cửa, tôi trượt dài xuống sàn gạch buốt giá, cuộn mình lại thành một quả bóng nhỏ, c.ắ.n c.h.ặ.t mu bàn tay đến ứa m.á.u để tiếng nức nở không lọt ra ngoài.

Chỉ mới ngày thứ hai thôi, Cố Ngôn Chi, em đã đau đến không thở nổi nữa rồi.

Người ta nói đúng, tình yêu của kẻ đơn phương vốn dĩ là một bản án t.ử hình mà tự bản thân mình tự nguyện bước lên đoạn đầu đài.

Tiếng nước chảy ào ào cuối cùng cũng cuốn trôi đi vệt m.á.u đỏ sẫm cuối cùng bám trên thành bồn sứ trắng toát. Tôi chống hai tay lên mặt bàn đá, thở dốc, l.ồ.ng n.g.ự.c đau thắt lại như bị ai đó bóp nghẹt.

Khi tôi dặm lại lớp phấn che đi vẻ nhợt nhạt và lảo đảo bước ra khỏi phòng vệ sinh, phòng khách đã trống không. Không có Cố Ngôn Chi, không có lời chào tạm biệt, chỉ có tiếng động cơ của chiếc Maybach xa dần rồi chìm hẳn vào màn sương sớm của Bắc Kinh.

Trên bàn ăn, bát cháo sườn hầm nấm hương tôi cất công dậy sớm nấu đã nguội ngắt. Lớp màng mỏng đóng lại trên bề mặt trông vô cùng ảm đạm.

Tôi lặng lẽ ngồi xuống, cầm chiếc thìa anh vừa dùng, từng ngụm từng ngụm nuốt thứ cháo lạnh lẽo ấy vào dạ dày đang quặn thắt. Không thể lãng phí được. Bây giờ bất cứ thứ gì có hơi ấm của anh, dù là tàn dư, tôi cũng muốn giữ lại.

Ngày thứ ba của thỏa thuận, tôi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc của mình.

Thực ra ba năm sống trong căn biệt thự xa hoa này, đồ đạc mang dấu ấn cá nhân của tôi ít đến đáng thương. Vài bộ quần áo màu sắc nhã nhặn, vài cuốn sách, một hộp trang sức nhỏ mà phần lớn là kỷ vật mẹ để lại. Tôi gom tất cả vào một chiếc vali cỡ trung.

Khi dọn đến ngăn kéo dưới cùng của tủ đầu giường, tay tôi chạm vào một cuốn album bọc nhung cũ kỹ. Mở ra, bên trong chỉ vỏn vẹn vài tấm ảnh, đa số là ảnh chụp lén Cố Ngôn Chi thời đại học. Anh đang chơi bóng rổ, anh đang đọc sách dưới tán cây ngô đồng, anh đang mỉm cười. Nụ cười rực rỡ ấy chưa bao giờ dành cho tôi.

Bức ảnh duy nhất có mặt cả hai chúng tôi là ảnh cưới. Trong ảnh tôi mặc bộ váy trắng tinh khôi, mỉm cười rụt rè, còn anh đứng bên cạnh, gương mặt lạnh băng, đôi mắt nhìn thẳng vào ống kính chứa đầy sự phẫn uất và cam chịu.

Tối hôm đó, khi Cố Ngôn Chi trở về sau bữa tối tiếp khách, tôi đã đứng đợi anh ở chân cầu thang.

"Ngôn Chi..."

Tôi gọi khẽ khi anh định bước lướt qua. Anh dừng lại, hơi quay đầu, hàng lông mày nhíu c.h.ặ.t, tỏ rõ sự thiếu kiên nhẫn, mùi rượu vang thoang thoảng hòa cùng hơi lạnh từ bên ngoài phả vào mặt tôi.

"Chuyện gì?"

"Chúng ta... có thể chụp chung một tấm ảnh không?"

Tôi siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại trong tay, các đốt ngón tay trắng bệch.

"Chỉ một tấm thôi, bằng điện thoại của em."

Ánh mắt Cố Ngôn Chi lập tức tối sầm lại. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt đ.á.n.h giá đầy châm biếm, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh lẽo.

"Lộ Tinh, cô lại muốn giở trò gì? Chụp ảnh để làm bằng chứng, để sau này mang đi rêu rao hay để tống tiền tôi? Cô nghĩ tôi sẽ để cô dùng một tấm ảnh để trói buộc tôi cả đời sao?"

"Không phải."

Tôi vội vã lắc đầu, cổ họng nghẹn đắng.

"Em sẽ không cho ai xem cả, em chỉ muốn giữ lại một chút kỷ niệm. Sau khi rời đi, em hứa sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa. Em chỉ... muốn có một tấm ảnh mà trong đó, chúng ta đứng gần nhau một chút, giống như một cặp vợ chồng thực sự."

Anh im lặng nhìn tôi chằm chằm. Trong khoảnh khắc đó, tôi tưởng như mình đã nhìn thấy một tia bối rối lướt qua đáy mắt sâu thẳm kia, nhưng nó biến mất quá nhanh, nhanh đến mức tôi nghĩ mình đã hoa mắt.

Cuối cùng anh thở hắt ra một tiếng đầy phiền phức.

"Nhanh lên, đừng làm mất thời gian của tôi."

Anh đứng yên tại chỗ, hai tay đút vào túi quần, tư thế cứng đờ và xa cách.

Tôi run rẩy bước tới, đứng cạnh anh, khoảng cách giữa hai bờ vai chỉ chừng 10cm, nhưng tôi không dám nhích lại gần hơn, sợ rằng chỉ một cử động nhỏ cũng khiến anh nổi giận mà bỏ đi.

Tôi giơ điện thoại lên, trong màn hình, người phụ nữ gầy gò, hốc hác cố gắng nặn ra một nụ cười méo mó, còn người đàn ông bên cạnh mang vẻ mặt lạnh lùng chán ghét đến mức không thèm nhìn vào ống kính.

"Tách."

Âm thanh chụp ảnh vang lên khô khốc, lạnh lẽo.

Cố Ngôn Chi lập tức xoay người bước lên lầu, bóng lưng tuyệt tình không chút lưu luyến. Anh không biết, khoảnh khắc tiếng tách vang lên, thị lực của tôi lại nhòe đi lần nữa.

Tôi đứng yên ở chân cầu thang, nhìn chằm chằm vào bức ảnh vừa chụp. Trong ảnh, anh cao lớn, lạnh lùng, còn tôi nhỏ bé, nép bên cạnh như một chiếc bóng.

Tôi đưa tay chạm nhẹ lên gương mặt anh trong màn hình, nước mắt rơi xuống màn hình kính.

Bức ảnh cuối cùng. Tấm ảnh duy nhất trong ba năm hôn nhân mà anh chịu đứng yên cho tôi chụp.

Ngày thứ ba, tôi đã có được một tấm ảnh. Vậy là đủ rồi.

Tôi cẩn thận đặt nó làm hình nền điện thoại, rồi ôm chiếc vali đã được đóng gói sẵn, ngồi bệt xuống sàn phòng ngủ dành cho khách, nơi tôi đã ngủ suốt ba năm qua.

Ngoài trời, mưa bắt đầu nặng hạt hơn. Tiếng mưa rơi lộp độp trên mái kính của biệt thự, giống như tiếng ai đó đang gõ nhịp đếm ngược cho cuộc đời tôi.

Còn bốn ngày nữa thôi, Lộ Tinh. Cố gắng lên.

Chương 6 - 7 Ngày Cuối Cùng Của Cuộc Đời - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia