Từ thầy cho đến trò ở thư viện Quan Hạc đều nói rằng Mạnh đại phu luôn cảnh giác với những ai lượn lờ quanh vợ mình.
Hứa Thường liếc trắng mắt, còn mắng người nọ không biết nâng niu báu vật, bây giờ nhìn ai cũng tưởng kẻ trộm.
Hơn nữa, ai mà không thích phu nhân A Kiều chứ?
Người gì mà vừa dịu dàng vừa dễ chịu, lại còn nấu ăn ngon nữa.
Thậm chí có người còn nợ tiền khâu vá và giặt quần áo, thế mà phu nhân A Kiều cũng chưa bao giờ mặt nặng mày nhẹ với người ta.
Thấy Mạnh Hạc Thư lo được lo mất như thế, ta chỉ cảm thấy thật buồn cười.
Đâu phải ai cũng như hắn và Ngọc Già, cứ lâm vào cảnh khốn đốn rồi tự ý xem người khác là lựa chọn thứ hai của mình.
Sau khi kỳ thi nhập học kết thúc, Bách nhi đắc ý vừa lòng vô cùng.
Tối đó, A Hổ thất thểu về nhà, trông thằng bé ủ rũ hệt như mấy con gà trống bại trận.
A Hổ và Bách nhi đứng ngoài cửa, ấy vậy mà ta lại cảm thấy tự dưng A Hổ thấp hơn Bách Nhi đến nửa cái đầu.
Bách nhi đạt kết quả tốt nên kiêu ngạo hất cằm, chờ ta khen ngợi.
“Mẹ ơi! Con đứng nhất này! Thầy khen con không ngớt lời luôn đó!”
A Hổ sắp khóc đến nơi: “Mẹ, A Hổ vô dụng nên thi trượt rồi ạ.”
“Trưa nay có ăn cơm đầy đủ không?”
A Hổ nghẹn ngào.
“… Có thì có ạ, nhưng tâm trạng không tốt nên con chỉ ăn hai cái đùi gà thôi.”
Ta xoa đầu A Hổ: “Vậy là được rồi, mau lau nước mắt rồi vô ăn cơm.”
Bách nhi kinh ngạc nhìn ta: “Mẹ, mẹ điên rồi ư? Con thông minh hơn hắn, ngay cả thầy cũng khen con...”
Bách nhi, yêu thương không phải như vậy đâu.
Tình thương không phải là thứ có thể so sánh hay cân đo đong đếm.
Đã yêu, đã thương thì không được nghĩ đến những chuyện đó.
Ta tự biết mình không đẹp bằng Ngọc Già, ta cũng biết rõ mình chẳng giỏi dỗ dành người khác như nàng ta.
Bách nhi à, mẹ không muốn con phải nói dối, mẹ đâu cần con phải dối lòng rằng mẹ cài chiếc trâm bạc kia đẹp hơn Ngọc Già cô nương?
Nhưng con không nên so sánh mẹ và nàng ta ngay từ lúc đầu.
A Hổ học không tốt, nhưng thầy nói thằng bé rất khỏe, có thể phát triển bên mảng võ thuật.
Ta nghĩ tới nghĩ lui một hồi rồi thấy chuyện này cũng không tệ lắm.
Tập võ giỏi thì sau này có thể làm người vận chuyển, nuôi sống được bản thân.
Hoặc xông pha chiến trường lập công danh, thực hiện hoài bão của đời mình.
Nhưng nếu tập võ thì không thể ở lại thư viện Quan Hạc được nữa, chúng ta phải tới Túc Thành.
Ta thu dọn hành lý, cầm theo cả thư giới thiệu mà người đứng đầu thư viện tự tay viết.
Người nọ nói với ta: “Xưa kia có Mạnh mẫu, bây giờ có Kiều mẫu.”
A Hổ quỳ xuống lạy ta ba lạy: “Mẹ có ơn giúp con sống lại, nếu không có mẹ thì A Hổ đã nát vụn trong bùn đất rồi.”
Ngày hai mẹ con ta lên đường, mưa thu rơi tí tách không ngừng.
Người chèo thuyền đứng bên bờ cất cao giọng: “Ai đi Túc Thành nữa không…”
Mạnh Hạc Thư là người cuối cùng hay tin ta sắp đi xa.
Hắn vội vàng dẫn Bách nhi chạy tới bến đò, nhưng chiếc thuyền đang trôi dần đến nơi xa như cố ý trêu chọc hắn.
Lúc mọi người từ biệt ta thì nó chẳng chịu đi, đến khi hắn tới thì nó đã dần rời xa bờ.
Hai ta chỉ cách nhau một dòng nước, nhưng lại xa xôi như vực thẳm chẳng thấy bến bờ.
Người nọ không vượt qua được nên đứng đó gọi ta: “A Kiều…”
Ta chẳng biết nên nói gì với họ cả, đang lúc lúng túng thì người chèo thuyền lại nhấc nón cỏ lên, để lộ ra gương mặt quá đỗi quen thuộc.
“Phu nhân A Kiều, đã lên thuyền thì đừng nhìn lại hướng cũ nữa, phải nhìn về phía trước chứ.”
Ta hiểu thâm ý trong câu nói ấy nên bật cười hỏi hắn: “Ta với đứa nhỏ này, hai lượng bạc đủ tới Túc Thành không?”
“Phu nhân cứ đùa, đến Túc Thành vẫn còn dư ấy chứ.”
----- HẾT PHẦN CHÍNH -----
NGOẠI TRUYỆN CỦA MẠNH HẠC THƯ
Lần đầu tiên ta gặp A Kiều là ở trong t.ửu lâu.
Khách nhân kia giở trò xấu, nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng, không cho nàng đi. Hắn cứ khăng khăng rằng mình cảm thấy khó chịu từ khi ăn mấy món ăn nàng làm.
Hắn đòi nàng hầu hắn một bầu rượu thì mới bằng lòng thả nàng đi.
Chủ quán cũng không bảo vệ nàng mà còn thoái thác: “Uống chút rượu là yên rồi, ngươi khóc cái gì?”
Ngọc Già cũng ăn món ăn do nàng nấu nên ta rất lo.
Ta bèn dùng châm thử độc cho vị khách kia, sau đó còn bắt mạch cho hắn. Vậy mà hắn không chịu.
Ta nhỏ giọng uy h.i.ế.p: “Bây giờ đang không sao, nhưng chỉ cần cây châm này lệch một chút thôi thì khó nói lắm.”
Lục Yên ngồi bên cạnh còn lẳng lặng lau thanh đao.
Khách nhân kia biết kế chẳng thành nên tức giận rời đi.
“Không sao rồi.” Lục Yên vươn tay ra với A Kiều, “Cô nương không cần sợ nữa.”
Ngọc Già vừa vỗ tay vừa nhìn Lục Yên với ánh mắt sùng bái: “Lục Yên ca ca giỏi quá, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ dọa hắn rồi.”
Lòng to bỗng nhói lên.
Lúc nào cũng vậy, dù ta có làm gì thì Lục Yên vẫn luôn là anh hùng duy nhất trong mắt Ngọc Già.
Chúng ta lớn lên cùng nhau, nhưng Lục Yên luôn là người xuất sắc nhất.
Luận về võ nghệ hay học thức, cái nào ta cũng chẳng bằng hắn, thế nên Ngọc Già chưa bao giờ chú ý đến ta.
Duy chỉ có y thuật là truyền thống của nhà ta, thế nên Lục Yên thua ta ở điểm này.