Vì thế, khi yết kiến quân thượng, sau khi nghe xong lời thuật lại của Ô Thái Hậu về Thẩm Lục Đại và Lâu Duật, người hỏi ta:
"Lời bọn họ nói có phải thật không?"
Ta gật đầu.
"Phu quân và tỷ tỷ vì ta mà gặp mặt, giữa họ hoàn toàn trong sạch."
Ô Thái Hậu tức giận quát Hoàng đế:
"Hoàng thượng, khi ai gia đến, Thẩm Thanh Mặc đang ngồi dưới gốc cây hòe lớn bên ngoài, trông như một đứa ngốc, còn Thẩm Lục Đại và Lâu Duật lại đơn độc ở trong phòng."
"Nếu bảo hai người bọn họ không có tư tình, ai mà tin nổi?"
"Huống hồ, ai gia đã sớm nghe nói tình cảm giữa Tướng gia và phu nhân cũng chẳng được bao nhiêu phần mặn nồng."
Quân thượng đưa mắt nhìn Thẩm Lục Đại, trên mặt không lộ chút cảm xúc nào, giọng điệu bình tĩnh:
"Đại Quý Phi, hành vi của ngươi và Lâu tướng hôm nay quả thực có phần tình ngay lý gian."
Thoáng chốc, trên mặt Thẩm Lục Đại lướt qua vẻ hoảng loạn.
Nàng vội vàng mở miệng biện bạch:
"Quân thượng, Lâu tướng thực sự không quá yêu Thanh Mặc, nhưng hắn cũng không thể nào yêu thần thiếp."
"Lâu tướng đã có người trong lòng."
"Người đó tên là Quất Giao, hiện ở trên phố Bạch Mã."
Quân thượng nghiêng đầu nhìn về phía Lâu Duật:
"Có thật không?"
Lâu Duật không lên tiếng.
Thẩm Lục Đại sốt ruột nói:
"Dĩ nhiên là thật."
"Chuyện chúng thần thiếp gặp mặt hôm nay cũng là vì Thanh Mặc nói với thần thiếp chuyện này."
"Tướng gia có người trong lòng ở bên ngoài, Thanh Mặc vì thế mà cảm thấy đau khổ."
Ô Thái Hậu cười lạnh:
"Đại Quý Phi, đúng là biết bịa chuyện."
Nhưng quân thượng lại đột nhiên cười lớn, đích thân dâng một chén trà cho Ô Thái Hậu.
"Mẫu hậu bớt giận."
"Trẫm hiểu tính tình của Lục Đại, nàng ấy sẽ không nói dối đâu."
"Chỉ là nàng còn trẻ, chưa biết tránh hiềm nghi."
"Về sau mẫu hậu cứ dạy bảo nàng nhiều hơn."
Sau đó, người lại nhìn về phía Lâu Duật và ta, cất giọng:
"Lâu Duật à, Trẫm biết văn nhân các ngươi phong lưu khó tránh khỏi có chút đa tình."
"Nhưng dù có thích nữ t.ử bên ngoài đến đâu, cũng đừng lạnh nhạt với thê t.ử trong nhà."
"Có cần Trẫm hạ chỉ tứ hôn Quất Giao làm lương thiếp cho ngươi không?"
Lâu Duật cúi người đáp:
"Đa tạ Quân thượng quan tâm."
"Thần sẽ tự mình xử lý chuyện trong nhà."
"Thần không có ý muốn cưới Quất Giao."
Một hồi dùng thế ép cung cứ thế mà kết thúc.
Nhưng ta không cam tâm.
Bởi vì ta biết chuyện này còn chưa chấm dứt.
Không một nam nhân nào có thể chịu đựng được việc bị phản bội.
Quân thượng cũng không ngoại lệ.
Nhưng người sẽ không để mình trở thành trò cười cho thiên hạ, cho nên trước mắt chỉ tạm đè xuống mà thôi.
Người đã chôn giấu chuyện này, ắt sẽ tự mình đi điều tra.
Một khi người tra đến Quất Giao, phát hiện nàng ta có dung mạo tương tự Thẩm Lục Đại, thì từng lời của Thẩm Lục Đại và Lâu Duật, người sẽ không tin dù chỉ một chữ.
Thời điểm rời khỏi hoàng cung, Lâm Thu cô cô nhét một phong thư vào trong lòng n.g.ự.c ta.
"Đây là thư của Lâu tướng."
Nàng hạ giọng nói.
Về đến Tướng phủ, Lâu Duật chẳng buồn để ý đến ta.
Hắn gọi tâm phúc đến, hạ lệnh:
"Sắp xếp người giả làm đạo tặc, hủy đi dung mạo Quất Giao."
"Nếu không kịp thì trực tiếp g.i.ế.c bỏ."
Hắn là kẻ thông minh, biết không thể để Quất Giao xuất hiện trước mặt Hoàng thượng với khuôn mặt đó.
Ta nhân cơ hội này giấu phong thư vào thư phòng của Lâu Duật.
Một canh giờ sau, tâm phúc của hắn quay về bẩm báo:
"Quất Giao đã mất tích."
"Chủ quán chỉ nói nàng đã về quê."
"Quê nàng ta ở đâu?"
Lâu Duật vội vàng hỏi.
Tâm phúc đáp:
"Bình Châu."
Lâu Duật không rảnh để mà do dự.
"Tự mình dẫn người phi ngựa đuổi theo."
Hắn đi chuyến này liền không quay lại nữa.
Ba ngày sau, trong buổi Thượng Triều, Hộ bộ Thượng thư và Lại bộ Thượng thư đồng loạt dâng sớ, nói đã điều tra rõ ràng lý do tin tức nạn tuyết ở Kính Châu chậm trễ truyền đến kinh thành.
Ban đầu thiên tai không nghiêm trọng, Tri phủ cảm thấy dù có báo lên triều đình cũng chẳng được cấp bao nhiêu bạc cứu tế, nên đã phái binh chặn đường dân chạy nạn, khiến tình hình ngày một trầm trọng.
Mà Tri phủ Kính Châu dám lớn mật như vậy là bởi sau lưng có chỗ dựa vững chắc trong triều.
Hai vị Thượng thư vừa dứt lời, trăm quan kinh hãi.
Hoàng thượng giận dữ:
"Ai là chỗ dựa của Tri phủ Kính Châu?"
"Là Lâu Duật?"
Hộ bộ Thượng thư đáp:
"Tri phủ Kính Châu có một nữ nhi, con của vợ lẽ, tên là Quất Giao."
"Sau khi xảy ra chuyện, Tri phủ Kính Châu phái nàng vào kinh truyền tin."
"Người của thần đã theo dõi Quất Giao từ lâu, phát hiện chỉ có Lâu Duật qua lại với nàng."
Có người lập tức lên tiếng:
"Chứng cứ đâu, Thương đại nhân?"
"Lâu tướng xưa nay nghiêm cẩn giữ mình, không thể chỉ bằng lời nói mà định tội hắn."
"Chứng cứ hắn và Quất Giao qua lại đâu?"
Lâu Duật không đơn độc trong triều, tất nhiên có người thay hắn biện hộ.
Thương Thượng thư lập tức tấu:
"Thần nghe nói mấy ngày trước, đích thân Đại Quý Phi nói Quất Giao là người trong lòng của Lâu Duật."
"Lời đồn này có thật hay không?"
Hoàng thượng gật đầu:
"Quả có chuyện này."
Thương Thượng thư lại nói:
"Sau khi tra rõ chân tướng, chúng thần lập tức phái người đi bắt Quất Giao."
"Ai ngờ nữ t.ử này gian trá, lập tức trốn khỏi kinh thành."
"Lâu Duật đích thân theo sau hộ tống."
"Chúng thần không bắt được Quất Giao, nhưng đã chặn được Lâu đại nhân."
"Tất cả chứng cứ đã thu thập đầy đủ."
"Thỉnh Hoàng thượng hạ lệnh triệt để điều tra."
Tội danh của Lâu Duật bị định c.h.ế.t chắc.
Vốn dĩ hắn là sủng thần của thiên t.ử, nhờ vào thánh sủng mà vẫn còn đường xoay chuyển.
Nhưng Quất Giao chưa rời thành.