A Yêu

Chương 10

Tiếng cú đêm trong sân đúng lúc vang lên, như cũng đang cười sự lúng túng của chàng.

Trước khi đi ngủ.

Ta cúi đầu lục tung chăn đệm trên giường.

“Nàng tìm gì vậy?”

Trần Dã ghé lại hỏi.

“Để ta tìm cùng nàng.”

“Không phải trên giường mình có một cái lò sưởi tay sao? Ta muốn ôm để sưởi bụng.”

“Lạ thật.”

“Mấy hôm trước tối nào nó cũng ở đây.”

“Sao đúng lúc cần dùng lại chẳng thấy đâu?”

“...”

“Khụ... khụ...”

Trần Dã khẽ ho hai tiếng.

“Đừng tìm nữa.”

“Có vài thứ...”

“Lúc nàng không tìm thì tự khắc nó sẽ xuất hiện.”

“Ngủ đi.”

Quả nhiên.

Trần Dã nói không sai.

Đến nửa đêm.

Trong lúc nửa mê nửa tỉnh.

Vùng bụng dưới của ta được sưởi đến nóng hổi.

Đúng thật.

Có những thứ...

Càng không tìm...

Thì lại tự mình xuất hiện.

22

Mười ngày sau.

Đúng dịp Trần Dã được nghỉ.

“Ta biết có một nơi có suối nước nóng.”

“Rất có ích cho cơ thể nữ t.ử.”

“Nàng đi cùng ta nhé?”

Ta chớp mắt.

“Giờ đã sắp sang hè rồi.”

“Đi ngâm suối nước nóng... có phải hơi nóng quá không?”

Trần Dã khẽ cười.

“Đông bệnh hạ trị.”

23

Ai mà ngờ được, giữa rừng trúc lao xao này lại ẩn giấu một mạch suối nước nóng mờ sương.

Gió đêm lướt qua ngọn trúc, ánh trăng như bạc vụn xuyên qua tán lá xanh biếc, vừa khéo rơi xuống mặt suối đang nghi ngút hơi nước.

Ta chân trần giẫm lên những viên sỏi nhỏ, nhìn Trần Dã dùng cành thông khều cho đống lửa cháy bùng lên. Con gà rừng nướng trên lửa kêu xèo xèo, mỡ nhỏ xuống đống than b.ắ.n ra từng đốm lửa vàng.

Rượu gạo thơm nức sóng sánh trong ống trúc, còn canh nấm rừng thì ngọt đến tê cả đầu lưỡi.

Chàng cười nói:

“Ăn bảy phần no là vừa, như thế sẽ không bị tích thực.”

Ta mặc kệ.

Chỉ biết ăn uống thật thỏa thích.

Đợi đến khi rượu no cơm đủ, sao Bắc Đẩu đã nghiêng về giữa bầu trời.

Trần Dã bỗng tháo đai lưng thêu mây.

Ngoại bào theo vòng eo thon gọn của chàng chậm rãi trượt xuống.

Khi chàng giẫm lên lớp rêu xanh bên mép suối tiến lại gần, giọt sương đêm trên lá trúc vừa khéo rơi xuống sau gáy ta, khiến toàn thân bất giác run lên.

“Phu nhân...”

“Nguyệt sự đã hết rồi chứ?”

Giọng nói trầm khàn mang theo chút hơi men.

Ta nhìn ngọn lửa âm thầm bừng cháy trong đáy mắt chàng.

Khẽ gật đầu.

Ngay sau đó đã bị chàng bế ngang người lên.

Trần Dã ôm ta chậm rãi bước xuống làn nước suối nóng.

Nước ấm lướt qua xương quai xanh, làn váy lụa mỏng cũng theo dòng nước nhẹ nhàng tản ra.

Chàng ôm lấy ta, để ta tựa vào tảng đá xanh bên thành suối.

Hơi nước bốc lên khiến vành tai chàng đỏ bừng.

Khi chàng khẽ hôn lên vành tai ta, mặt nước phản chiếu ánh sao và ánh trăng cũng gợn lên từng vòng sóng nối tiếp.

“A Yêu...”

Tiếng gọi khe khẽ còn nóng hơn cả làn nước suối.

Mười ngón tay chàng nhẹ nhàng luồn vào mái tóc đã ướt đẫm của ta.

Ta ôm lấy chàng, cảm nhận hơi nước ấm áp bao quanh, trái tim không ngừng đập rộn.

“Đừng sợ.”

Trần Dã dịu dàng dỗ dành.

Những nụ hôn nhẹ như cánh chuồn chuồn lần lượt rơi xuống.

Đêm ấy.

Ánh trăng soi xuống mặt suối.

Hai người chỉ lặng lẽ tựa vào nhau giữa màn sương mỏng, mặc cho thời gian chậm rãi trôi qua.

Đến lúc hừng đông.

Ta cuộn mình trên chiếc trường kỷ trải da hổ trắng trong căn nhà trúc, nhìn Trần Dã ngồi bên bếp lửa còn âm ỉ hãm một ấm trà sơn tra.

Trên vai chàng vẫn còn lưu lại vết răng ta c.ắ.n lúc xúc động.

Dưới ánh ban mai, trông như những cánh mai đỏ rơi trên tuyết.

Suốt ba ngày sau đó.

Mỗi lần ta định xuống giường tìm chút gì lót dạ, Trần Dã đều mỉm cười kéo ta trở lại bên mình.

Chiếc ngọc quan chẳng biết đã rơi mất từ lúc nào.

Mái tóc dài của hai người cứ quấn lấy nhau trên gối.

Đến sáng ngày thứ tư.

Ta chống cái eo mỏi nhừ đứng dậy, nhìn những chiếc khăn lụa nhàu nhĩ vương đầy dưới đất, rồi lại nhìn bóng dáng Trần Dã đang thảnh thơi ngồi ngoài rèm trúc uống trà.

Bất giác cảm thán:

“Trần Dã...”

“Chàng đúng là đồ đáng ghét.”

Nghe thấy vậy, chàng quay đầu lại.

Thấy ta đang trừng mắt nhìn mình, chàng chỉ mỉm cười, tiện tay cầm một miếng bánh quế hoa trên bàn đưa đến bên môi ta.

“Phu nhân.”

“Ăn no rồi mới có sức mắng người.”

24

9 tháng mang thai.

Đến lúc lâm bồn, trưởng tỷ lại gặp phải chứng khó sinh.

Khi ta và Trần Dã chạy đến phủ họ Thẩm.

Bà đỡ vừa từ trong phòng bước ra.

Hai bàn tay bà ta dính đầy m.á.u.

Bà dè dặt hỏi Thẩm Ngọc Thư:

“Thẩm đại nhân.”

“Thai nhi ngôi không thuận.”

“Chỉ e... không giữ được cả hai.”

“Xin hỏi... giữ người lớn hay giữ đứa bé?”

Hai mắt Thẩm Ngọc Thư lập tức đỏ bừng.

Huynh ấy xông tới bóp c.h.ặ.t cổ bà đỡ.

Ánh mắt dữ tợn như ác quỷ bước ra từ địa ngục.

Giọng nói lạnh lẽo:

“Ta muốn giữ cả hai.”

“Nếu không giữ được...”

“Ta sẽ bắt ngươi chôn cùng.”

Trần Dã vội giữ lấy Thẩm Ngọc Thư, trầm giọng nói:

“Tỷ phu...”

“Có thể giao tỷ ấy cho đệ không?”

Thẩm Ngọc Thư nhìn Trần Dã, thoáng thất thần.

Một lát sau.

Huynh ấy kiên quyết gật đầu.

Trần Dã xắn tay áo.

Đẩy cửa bước vào.

Trong phòng lập tức tràn ngập mùi m.á.u tanh.

Hai canh giờ trôi qua.

“Oa... oa...”

Tiếng trẻ sơ sinh cất lên vang vọng khắp phủ họ Thẩm.

“Là một tiểu công t.ử.”

Cuối cùng...

Trưởng tỷ cũng giành lại được một mạng từ tay Diêm Vương.

25

Trong tiệc mừng đầy tháng.

Nhờ Trần Dã tận tình chữa trị, sức khỏe của trưởng tỷ cũng dần hồi phục.

“Ê a... ê a...”

Nhìn cục bột nhỏ mũm mĩm, ta không nhịn được ôm hôn mấy cái liền.

Thẩm Ngọc Thư vừa trông thấy Trần Dã đứng phía sau ta liền cúi người thi lễ.

“Muội phu.”

“Đa tạ đệ.”

“Nếu không có đệ, sẽ không có hài t.ử này của ta.”