A Yêu

Chương 4

7

“Khụ... khụ...”

Bên ngoài chăn vang lên giọng nói lạnh nhạt của Trần Dã, khiến ta giật mình siết c.h.ặ.t mép chăn gấm.

“Có gì thì nói thẳng. Đừng trốn trong chăn rồi im thin thít như vậy.”

Chàng co ngón tay gõ nhẹ lên thành giường gỗ, tiếng khớp ngón tay va vào mặt gỗ vang lên lanh lảnh.

Ta càng vùi đầu sâu hơn.

Thấy ta vẫn chẳng chịu nhúc nhích, Trần Dã liền đưa tay nắm lấy góc chăn.

“Mau ra đây.”

“Ta không.”

Ta quấn c.h.ặ.t chăn gấm, lăn vào phía trong giường. Chiếc trâm cài tóc va vào gối ngọc, phát ra từng tiếng leng keng.

“Vậy thì đừng trách ta.”

Đúng lúc hai người còn đang giằng co, Trần Dã bỗng buông tay.

Mà ta lại dùng sức kéo mạnh chiếc chăn về phía mình.

“Á...”

Chàng loạng choạng ngã nhào lên người ta.

Bên tai chỉ còn tiếng hô hấp đột nhiên trở nên nặng nề.

Chóp mũi hai người chỉ cách nhau nửa tấc, hoa văn mây trên vạt áo chàng như in thẳng vào đáy mắt ta.

Hơi thở mang theo mùi d.ư.ợ.c thảo ấm nóng phả lên ch.óp mũi, khiến bầu không khí giữa hai người càng thêm nóng bức.

Lúc ấy ta mới chợt nhớ ra.

Thì ra đã nhiều năm rồi, ta và Trần Dã không còn đ.á.n.h nhau nữa.

Chàng lặng người nhìn ta.

Đôi mắt sâu thẳm như mực đặc đến không thể hóa tan.

Hơi thở theo nhịp l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ lướt qua xương quai xanh của ta, khiến toàn thân bất giác run lên.

“Trần Dã...”

“Hay là... huynh xuống khỏi người ta trước đã?”

Ta vội nghiêng đầu tránh ánh mắt nóng bỏng ấy.

Trần Dã cuống quýt chống tay đứng dậy.

Nào ngờ dải lụa buộc tóc của chàng lại vô tình quấn vào cây trâm cài bên tóc mai của ta.

“Thất lễ...”

Lời xin lỗi còn chưa kịp nói hết.

“Roẹt…”

Tiếng lụa rách vang lên.

Cả hai lại cùng ngã xuống giường.

Lần này...

Đôi môi chàng vừa khéo áp xuống môi ta.

Trong đôi mắt mở to của ta phản chiếu đồng t.ử bỗng co rút của chàng.

Nhịp tim lệch nhịp của cả hai cứ thế va đập vào nhau, vang dội đến mức như chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập.

Đôi môi ấy...

Còn mềm hơn cả trong giấc mộng của ta.

Khiến ta không nhịn được khẽ mút một cái.

Chỉ chạm khẽ rồi rời.

Ta mỉm cười.

“Thất...”

Chữ “lễ” còn chưa kịp thốt ra đã bị chàng ngậm lấy.

Môi răng vô tình chạm vào nhau.

Ta chỉ cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c nghẹn lại, gần như không thở nổi.

Đến khi đôi môi lại tách ra.

Trần Dã mới chống người ngồi dậy, giọng khàn đặc, đưa tay lau khóe môi.

“Không sao.”

“Coi như bị ch.ó c.ắ.n một cái vậy.”

Ta: ???

Khoan đã...

Rốt cuộc giữa hai chúng ta, ai mới là ch.ó?

8

Trước khi rời đi, Trần Dã quay đầu nhìn ta.

“Tống A Yêu.”

“Rồi muội cũng phải xuất giá.”

“Đã vậy, chi bằng gả cho người quen thuộc như ta.”

Ta do dự suốt ba ngày.

Cuối cùng vẫn đồng ý gả cho Trần Dã.

Đêm động phòng hoa chúc.

Ngoài cửa sổ trăng sáng gió trong, nến đỏ lung linh.

Ta lặng lẽ mở quyển tranh phong nguyệt mà mẫu thân truyền lại.

“Đây là bản quý mẫu thân cất giữ suốt hai mươi năm.”

“Bên ngoài muốn mua cũng chẳng có.”

Đúng lúc ấy.

Trần Dã mang theo hơi men trở về phòng.

Vạt hỉ bào đỏ thẫm còn vương hơi sương đêm, ngọc quan hơi lệch, cả người tựa vào khung cửa.

Ánh mắt nhìn ta như ngấm đầy rượu đào, mơ màng mà dịu dàng.

“A Yêu...”

Chàng khẽ gọi tên ta.

Rồi nắm lấy tay ta, nâng chén rượu hợp cẩn, một hơi uống cạn.

Ta vốn còn chờ xem chàng sẽ làm gì tiếp.

Không ngờ Trần Dã chỉ khẽ nhíu mày.

“Ta biết muội không hiểu chuyện tình cảm.”

“Nhưng đã thành thân rồi...”

“Ta cũng không có ý định bỏ thê t.ử cưới người khác.”

“Hay là... chúng ta cứ sống tạm như vậy đi.”

Bàn tay cầm chén rượu của ta khẽ siết c.h.ặ.t.

Ta vẫn luôn nghĩ...

Chỉ những người thật lòng yêu nhau mới thành thân.

Không ngờ.

Trần Dã cưới ta...

Chỉ vì muốn sống tạm.

“Được thôi.”

Ta nuốt xuống vị đắng nơi cổ họng.

Lặng lẽ cất quyển tranh phong nguyệt đi.

Vốn còn định cùng chàng xem thử.

Giờ nghĩ lại...

Có lẽ chẳng còn cần thiết nữa.

“Có điều vừa mới thành thân, chúng ta không thể ngủ riêng.”

“Nếu để người khác nhìn thấy, sau này ta sẽ rất khó đứng vững trong Trần gia.”

Nói rồi.

Ta đá văng đôi hài thêu hoa sen song sinh dưới chân, nhảy phắt lên giường.

Còn kéo chiếc gối uyên ương đặt ngang giữa giường.

“Nước sông không phạm nước giếng.”

Ánh mắt Trần Dã dường như cố kìm nén điều gì.

Chàng đưa tay chỉnh lại cây trâm vàng sắp tuột bên tóc mai ta.

Sau đó cởi ngoại bào.

Ôm một tấm chăn khác nằm ở mé ngoài.

Ánh trăng xuyên qua khung cửa chạm trổ, hắt bóng chữ “Hỷ” cắt giấy lên xương quai xanh của chàng.

Ta lặng lẽ đếm số lần chàng trở mình.

Đến lần thứ 27 nghe thấy tiếng chăn cọ xát.

Cuối cùng ta vẫn không nhịn được, đưa tay kéo mái tóc đen xõa trên gối của chàng.

“Trần Dã.”

“Huynh ngủ chưa?”

“Chưa.”

Giọng chàng vọng ra từ trong chăn.

“Còn muội?”

“Sắp ngủ chưa?”

“Thừa lời.”

“Ta hơi hồi hộp. Lần đầu tiên làm phu quân.”

“Ta cũng thế. Lần đầu tiên làm nương t.ử.”

Ta cố ý áp mấy đầu ngón chân lạnh ngắt lên bắp chân chàng.

Nghe tiếng chàng hít mạnh một hơi lạnh, trong lòng vô cùng hả dạ.

“Đêm dài dằng dặc, thật chẳng tài nào ngủ được...”

Nào ngờ.

Chàng như cố ý trả đũa.

Từng chút một tiến sát lại gần.

Hơi thở ấm nóng phả bên tai khiến cả người ta nóng ran.

“A Yêu...”

“Muội có nghe thấy tiếng gì rất hỗn loạn không?”

“Tiếng gì?”

Ta chột dạ nuốt khan.

“Tiếng... thình thịch... thình thịch... rất loạn.”

Trần Dã nhìn ta, khóe môi cong lên đầy ý cười.

Rồi khẽ thở dài.

“Ngủ đi.”

“Nhưng ta không ngủ được.”

“Lại đây.”

“Vào lòng ta.”

Chàng bỗng lấy chiếc gối chắn giữa hai người đi.

Rồi kéo bàn tay lạnh buốt của ta đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c nóng hổi của mình.

Ta ngoan ngoãn chui vào lòng chàng.

Chương 4 - A Yêu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia