A Yêu

Chương 7

Nghe chàng nói vậy, ta càng thấy khó hiểu.

Ta còn định nấu mì cho chàng ăn cơ mà.

“Là vì ta đối xử với nàng chưa đủ tốt sao?”

“Vì sao... nàng lại đối xử với ta như thế?”

Chỉ vì hai miếng bánh quế hoa thôi mà.

Có cần phải làm quá lên như vậy không?

“Đúng đấy.”

“Ta ăn vụng hai miếng bánh thì đã sao?”

“Trần Dã, trước kia chàng hào phóng biết bao.”

“Sao thành thân rồi lại nhỏ nhen thế này?”

Ta cũng đâu phải người dễ bị bắt nạt.

“Ta nhỏ nhen?”

Trần Dã đứng sững tại chỗ.

Đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ m.á.u, cứ như thể người bị bắt nạt là chàng vậy.

“Ha...”

“Ta nhỏ nhen?”

Dường như chàng không dám tin ta lại nói mình như thế.

“Đúng.”

“Ta nhỏ nhen.”

“Tỷ phu của nàng rộng lượng, vậy nàng đi tìm tỷ phu của nàng đi.”

Trần Dã đúng là điên thật rồi.

Đang yên đang lành...

Tự dưng lại lôi tỷ phu của ta vào làm gì chứ?

14

Kể từ đêm ấy.

Trần Dã dọn sang thư phòng ở.

Ta thật sự không hiểu.

Chỉ vì hai miếng bánh quế hoa để qua đêm mà chàng có thể nổi giận đến vậy sao?

Dù sao...

Ta vẫn ăn ngon ngủ yên như thường.

Trần Dã vẫn hay đứng dưới mái hiên nhìn ta cài hoa lên tóc.

Vạt áo màu huyền thấm đẫm sương đêm.

Đáy mắt luôn chất chứa nỗi u buồn.

Mỗi lần ta quay người định gọi chàng.

Bóng dáng ấy đã hóa thành cơn gió lùa qua hành lang, mang theo mùi rượu rồi lặng lẽ biến mất.

Ngày nào gặp ta.

Trong ánh mắt chàng cũng thấp thoáng vẻ đau thương.

Cứ như...

Ta mới là kẻ phụ lòng bạc nghĩa.

Liên tiếp mấy đêm.

Trần Dã đều say khướt trở về thư phòng.

Trưởng tỷ khuyên ta nên dỗ dành chàng.

Thôi được.

Ta bèn tự tay làm một bát bánh quế hoa rồi mang đến tìm chàng.

Đẩy cửa thư phòng bước vào.

Ánh trăng vừa vặn rơi xuống chiếc vò rượu nghiêng ngả.

Trần Dã co mình giữa nền nhà đầy mảnh sứ vỡ.

Trông vô cùng nhếch nhác.

“Phu quân...”

Ta khẽ đỡ chàng ngồi dậy, nhẹ giọng gọi.

Chàng say đến mức y phục gấm trên người đã nhàu nhĩ chẳng còn ra dáng.

Vạt áo xộc xệch, để lộ lớp trung y trắng như ngọc bên trong.

Trần Dã nheo đôi mắt ngà ngà say.

Đồng t.ử đen láy phản chiếu ánh nến, tựa quả ô mai ngâm trong nước trà.

Bàn tay với từng khớp xương rõ ràng bất chợt siết c.h.ặ.t cổ tay ta.

Sức mạnh lớn đến mức khiến ta thấy đau.

“A Yêu...”

“Nàng... lại định bỏ ta đi, có phải không?”

“Ba ngày rồi...”

“Tròn ba ngày...”

Hơi thở nóng rực của chàng phả bên tai ta, hòa lẫn mùi rượu nồng.

“Rõ ràng ta chỉ ở thư phòng...”

“Vậy mà...”

“Nàng lại chẳng chịu sang nhìn ta lấy một lần.”

Một lúc sau.

Chàng gục trán lên vai ta.

“A Yêu...”

“Ta nhớ nàng lắm...”

“Mấy ngày nay...”

“Nàng chưa từng... chưa từng đến tìm ta.”

“Vì sao...”

“Nàng luôn có thể nhẫn tâm với ta như vậy?”

Trong ánh sáng chập chờn.

Ta lặng lẽ lau mồ hôi cho chàng.

Đầu ngón tay vừa chạm đến khóe mắt hơi đỏ.

Nơi ấy bỗng khẽ run lên.

Rồi một giọt nước mắt lăn xuống.

“Vì sao...”

“Ta đối xử với nàng chưa đủ tốt sao?”

“Vì sao...”

“Không thể là ta?”

Chàng cứ lẩm bẩm mãi.

Rốt cuộc đã uống bao nhiêu rượu rồi chứ?

Ngoài cửa sổ.

Tiếng canh ba vừa điểm.

Cuối cùng Trần Dã cũng gối đầu lên đầu gối ta mà thiếp đi.

Hàng mi vẫn còn vương chút hơi nước.

Nhưng những ngón tay vẫn cố chấp móc lấy dải váy màu hạnh của ta.

Thế là...

Ta tựa bên mép giường, lặng lẽ ở cạnh Trần Dã cho đến khi trời sáng.

15

Đầu giờ Thìn.

Trần Dã chợt mở mắt.

Lớp sương mờ vì cơn say đã tan hết, đôi mắt lại trở về vẻ sâu thẳm và lạnh lẽo như mặt nước tĩnh.

Thấy ta bưng bát canh giải rượu đến gần, chàng lại nghiêng người tránh đi, giọng nói lạnh nhạt:

“Chuyện tối qua... làm phiền nàng rồi.”

Thế nhưng trong ánh mắt nhìn ta vẫn thấp thoáng chút dịu dàng, xen lẫn mất mát và tủi thân.

Từ bao giờ Trần Dã lại trở nên giấu kín tâm tư như vậy?

“Có gì đâu mà phiền.”

Ta chỉ sang đĩa bánh quế hoa trên bàn đã nguội lạnh.

“Chàng nôn cả đêm rồi, bụng chắc trống rỗng từ lâu.”

“Ăn chút gì trước đi, đừng để đói bụng.”

“Thấy chàng không sao là ta yên tâm rồi.”

“Ta về phòng trước đây.”

Đúng lúc ta chuẩn bị rời đi, Trần Dã lại gọi ta lại.

Chàng nhìn đĩa bánh quế hoa, tuy hàng mày vẫn hơi nhíu, nhưng giọng điệu đã dịu đi không ít.

“Lần này... ta tha cho muội.”

“Sau này không được tái phạm nữa.”

“Vâng.”

Quả nhiên trưởng tỷ nói không sai.

Nam nhân...

Đúng là phải dỗ dành.

16

Thế nhưng sau đó...

Không biết có phải vì muốn trả đũa ta hay không.

Những món ăn Trần Dã chuẩn bị cho ta đều biến thành d.ư.ợ.c thiện.

Ngày nào cũng ăn đến mức ta khổ không nói nên lời.

“Bây giờ nàng phải bồi bổ nhiều hơn.”

“Đã từng ấy tháng rồi mà vẫn nhỏ như vậy.”

Ta cúi đầu nhìn xuống trước n.g.ự.c mình.

Đây là...

Đang chê ta sao?

Nhưng...

Làm sao Trần Dã biết ta đang điều dưỡng cơ thể?

Ta đập mạnh lên đùi một cái.

Đúng là thanh mai trúc mã có khác.

Chỉ cần một ánh mắt của ta, chàng đã hiểu hết rồi.

Kể từ khi trưởng tỷ mang thai.

Tỷ phu lại càng nâng niu, chăm sóc tỷ ấy hơn trước.

Nhìn cảnh ấy, trong lòng ta không khỏi thấy ngứa ngáy, cũng có chút mong mỏi.

Không ngờ...

Trần Dã lại nghĩ giống hệt ta.

Đúng là chuyện đáng mừng.

Ta dò hỏi chàng:

“Chàng... cũng đã chuẩn bị xong rồi chứ?”

Trần Dã khựng lại một lát.

Dường như không ngờ ta lại hỏi thẳng như vậy.

Đôi mắt chàng hơi đỏ lên, rồi khẽ gật đầu.

Giọng nói khàn khàn:

“Ừm... ta chuẩn bị xong rồi.”

Rõ ràng...

Chuẩn bị viên phòng là chuyện đáng để vui mừng mới phải.

Vậy mà trên gương mặt Trần Dã vẫn là vẻ tủi thân như thể vừa chịu ấm ức rất lớn.