“Cúi xuống, thổi một luồng gió thơm vào tai hắn.”
“Người đàn ông mình để trong lòng, sớm muộn gì cũng phải cưỡi ở dưới thân.”
Mấy lời hổ báo này khiến bụng dưới của Giang Hàn Vũ thắt lại.......
Sau một trận “lên đỉnh" vui vẻ, Tô Ngữ Yên nằm bò trên người hắn điều chỉnh hơi thở.
“Người ta nói chúc ngủ ngon là lời tỏ tình chung thủy nhất, nhưng thiếp thấy, ‘bài tập buổi sáng’ mới là lời hỏi thăm thâm tình nhất.”
Dù hắn đã cùng nàng làm chuyện đó rất nhiều lần, nhưng mỗi lần đối mặt với những lời lả lơi phóng túng của nàng, hắn vẫn sẽ đỏ mặt tía tai.
“Ngữ Yên nói chuyện lúc nào cũng khiến người ta bất ngờ như thế.”
Tô Ngữ Yên nhìn sâu vào mắt hắn:
“Vương gia có thích không?”
Giang Hàn Vũ dịu dàng như nước:
“Ta thích tất cả mọi thứ thuộc về Ngữ Yên.”
Câu trả lời của hắn khiến Tô Ngữ Yên mặt mày hớn hở.
Nghỉ ngơi một lát, đôi môi mềm mại của nàng phủ lên vết sẹo gây kinh hãi suýt chút nữa lấy mạng hắn trên ng-ực Giang Hàn Vũ.
“Lần đầu tiên Vương gia dùng sắc tướng dụ dỗ thiếp, cái cớ tìm được chính là bảo thiếp xem giúp xem có thể giúp làm mờ vết sẹo trên ng-ực này không.”
“Thiếp sẽ không ra tay giúp Vương gia làm mờ vết sẹo này đâu, vì đây là minh chứng anh hùng bảo vệ đất nước với tư thế không sợ hãi của Vương gia, thiếp không những không thấy nó làm mất thẩm mỹ, mà ngược lại còn thấy nó rất có mị lực.”
“Vương gia, những năm qua chàng đã chịu khổ rồi.
Sau này có thiếp ở đây, trên người chàng sẽ không bao giờ có thêm bất kỳ vết thương mới nào nữa.”
“Chàng bảo vệ thiếp bình an vô sự, thiếp cũng sẽ bảo vệ chàng không chút thương tích.”
Yên tĩnh.
Tứ phía tĩnh lặng.
Nghe xong những lời này của nàng, hơi thở của Giang Hàn Vũ nghẹn lại.
Chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có người bảo vệ hắn không bị thương, chưa bao giờ nghĩ tới có người có thể bảo vệ hắn không bị thương, Giang Hàn Vũ thân thể khẽ run rẩy.
“Ngữ Yên, vạn sự đều có mức độ, ít quá thì không đủ, quá mức thì sinh chán ghét, mà thứ khó nắm bắt nhất trên đời này chính là cái ‘độ’ đó.”
“Thực ra ta cũng không biết yêu một người thế nào mới là đúng đắn, sau này nếu ta có làm chuyện gì khiến nàng không vui, ta cầu xin nàng đừng rời đi, mà hãy cho ta một cơ hội để sửa đổi.”
Dứt lời, vòng tay ôm Tô Ngữ Yên của Giang Hàn Vũ siết c.h.ặ.t thêm một chút, như thể muốn khảm Tô Ngữ Yên vào trong cơ thể mình, hoàn toàn hòa làm một, sống ch-ết có nhau, không bao giờ chia lìa nữa.
Cảm nhận được sự trân trọng của hắn, Tô Ngữ Yên đáp lại:
“Vương gia đã làm rất tốt rồi.”
“Hai người ở bên nhau không thể nào cả đời không có xích mích, nên chỉ cần không phải là vấn đề nguyên tắc, thiếp sẽ không trực tiếp hòa ly với Vương gia đâu.
Dù sao gần đây thiếp cũng nảy sinh ý định muốn trải nghiệm cảm giác làm Thái hậu một lần xem sao.”
Nghe thấy câu trả lời của nàng, Giang Hàn Vũ thầm thở phào nhẹ nhõm.
“Nếu Ngữ Yên muốn con của chúng ta xưng đế, vậy thì hiện tại ta chính là đang trị vì đất nước vì con của chúng ta.
Ta sẽ làm nhiều hơn một chút, tạo dựng nền móng vững chắc cho con, để con của chúng ta sau này có thể thảnh thơi làm hoàng đế.”
Tô Ngữ Yên cười rạng rỡ như hoa:
“Được.”
Thời gian như bóng câu qua cửa sổ.
Thoáng cái, ba tháng đã trôi qua.
Trong ba tháng qua, Tô Ngữ Yên lại làm mưa nhân tạo thêm một lần nữa, sau đó Khương Châu đã bắt đầu có mưa bình thường.
Quan và dân cùng chung sức đồng lòng làm một việc, tiến độ sẽ rất nhanh.
Hiện tại, công trình thủy lợi của Khương Châu đã hoàn thành hơn một nửa, nền móng của tám ngôi trường học cũng đã được đào xong.
Ngày hôm nay, màn đêm buông xuống, Giang Hàn Vũ sau một ngày tuần tra quanh Khương Châu trở về dùng bữa tối cùng Tô Ngữ Yên.
Sau bữa tối, Giang Hàn Vũ nói:
“Sau màn ‘tiên lễ hậu binh’ của ta lần trước và việc gửi tấu chương lên phụ hoàng bãi miễn chức Thứ sử Khương Châu, ba tháng qua tất cả các quan viên lớn nhỏ ở Khương Châu này không những đều phục tùng sắp xếp vùi đầu vào làm việc, mà còn làm việc không quản ngày đêm.”
“Ta định điều vài Thống lĩnh của Vô Tướng Các tới thay ta giám sát nghiệm thu, sau đó chúng ta lên đường về kinh.”
Tô Ngữ Yên chống cằm:
“Tất cả mọi người cùng xoay vào một hướng để làm một việc thì tiến độ đúng là nhanh thật.”
“Tên Lâm Hạc Khanh kia một lòng muốn lưu danh thanh sử, mười chín phần mười sẽ ở lại lo cho xong công trình thủy lợi và chuyện trường học ở Khương Châu rồi mới về.”
“Còn Thấm Nguyệt và Đại Vân, ngày mai ta sẽ hỏi ý kiến của hai nàng ấy xem sao.”
Giang Hàn Vũ nói:
“Được.”
Nói xong chính sự, Giang Hàn Vũ đi tắm rửa.
Trong đợt cứu trợ thiên tai ở Khương Châu lần này, có không ít người đóng góp rất nhiều, lúc này Tô Ngữ Yên đang suy nghĩ xem nên ghi công cho những người này thế nào thì bị người từ phía sau ôm lấy.
“Ngữ Yên đang suy tư điều gì vậy?”
Tô Ngữ Yên thẳng thắn nói ra:
“Đã là phụng hoàng mệnh mà đến, Vương gia về kinh chắc chắn phải đến trước điện thuật chức, vậy thì những người đóng góp nhiều lần này phải được ghi lại trong sổ sách.”
“Ví dụ như nhóm nữ t.ử ở Vạn Hương Lâu thề ch-ết đi theo thiếp kia, ba tháng qua họ có thể nói là thức khuya dậy sớm.”
“Còn có Lư Tri Vi, con gái của Thứ sử Khương Châu tiền nhiệm, nàng ấy không chỉ giúp Tú Nhi cung cấp bữa ăn cho bách tính, mà còn bận trước bận sau giúp quản lý những phu t.ử được chiêu mộ tới và dạy những kiến thức lý niệm mới lạ mà thiếp dạy cho nàng ấy cho các phu t.ử đó.”
Giang Hàn Vũ giọng nói quyến luyến:
“Ngày kia ta sẽ bảo Chủ bạ và Hộ tào Khương Châu khi viết sổ công tích cứu trợ thiên tai sẽ ghi những điều Ngữ Yên nói vào.”
“Ngữ Yên, đến giờ đi ngủ rồi.”
Tô Ngữ Yên quay người lại, nhìn thấy “sự quyến rũ của chàng trai".
Giang Hàn Vũ áo lót mở rộng, lộ ra cơ ng-ực vạm vỡ và cơ bụng mê người.
Hơn nữa mái tóc đen nhánh như ngọc của hắn còn vương chút hơi nước, men theo xương quai xanh trắng như ngà voi uốn lượn, nơi ranh giới giữa bóng tối và ánh sáng nở rộ một sự thu hút chí mạng.
Tô Ngữ Yên bật cười:
“Vương gia mau thu lại cái phong thái ‘lầu xanh’ đó đi, đêm nay không làm.”
Thấy nàng trực tiếp từ chối, Giang Hàn Vũ đôi môi mỏng khẽ mím lại:
“Tại sao không làm?”
Tô Ngữ Yên nói nhanh nói thẳng:
“Vì ngày mai có chuyện lớn cần bận rộn, nên đêm nay thiếp không muốn.”
Nghe thấy Tô Ngữ Yên nói có việc lớn cần bận, Giang Hàn Vũ lập tức thu lại cái phong thái “lầu xanh" khắp người kia ngay.
“Ngày mai Ngữ Yên phải bận việc gì thế?”
Thấy hắn lập tức chuyển đổi trạng thái, Tô Ngữ Yên nhịn cười không được:
“Đã định lên đường về kinh rồi, đương nhiên là phải mang cho phụ hoàng một món đại lễ có thể khiến rồng đẹp lòng chứ.”
“Vương gia lần này ở Khương Châu nào là ‘thân thể thừa vận’ (người gánh vác vận mệnh), nào là được vạn dân triều bái, nào là phát hạt giống và cây giống miễn phí cho tất cả bách tính, nào là chế tạo ra cày khúc viên và quảng bá nó, lại còn xây trường học cho đám trẻ.
Tạo thế như vậy, có thể nói là khiến mỗi một người già trẻ lớn bé ở Khương Châu này đều mang ơn đức trời biển của chàng.”
“Dù chàng là Thân vương và có Hoàng tổ mẫu bảo vệ, nhưng phụ hoàng vẫn đang tại vị mà, chàng đã hoàn toàn có được lòng dân Khương Châu, chúng ta cũng phải mang lòng dân này về kinh dâng lên phụ hoàng, để ông cụ cũng có được lòng dân Khương Châu.”
“Chàng ở Khương Châu một lúc lập được bao nhiêu chính tích như vậy, sau khi về kinh Thái t.ử chắc chắn sẽ tức điên lên, hắn và Hoàng hậu không tránh khỏi sẽ đến trước mặt phụ hoàng mà đ.â.m chọc.
Chúng ta mặc kệ trong lòng phụ hoàng rốt cuộc nghĩ gì về một người lập được phong công vĩ tích như chàng, chúng ta cứ đem cái phong công vĩ tích này chụp cho phụ hoàng một phần chắc chắn sẽ vạn vô nhất thất (không sơ hở).”
Giang Hàn Vũ hiểu ngay lập tức:
“Ngữ Yên định ngày mai đi tìm bách tính làm một cuốn ‘Vạn Dân Đan Tâm Lục’ mang về kinh cho phụ hoàng sao?”
Tô Ngữ Yên kinh ngạc trước tâm trí sắc sảo như yêu nghiệt của hắn:
“Vương gia thật thông minh quá đi mất.”
“Đã không quản được miệng người khác, thì kéo cả phụ hoàng xuống nước luôn.
Như vậy, chuyến đi Khương Châu này của Vương gia vừa thực sự thắng được lòng dân, về kinh rồi cũng sẽ thực sự thắng được lòng quân.”
“Vương gia ở Khương Châu đã bỏ tiền túi ra rất nhiều, làm như vậy trực tiếp tối đa hóa lợi ích luôn rồi.”
Giang Hàn Vũ vừa kinh ngạc trước sự khôn khéo tám mặt của Tô Ngữ Yên, vừa cảm động vì nàng đã lo lắng cho mình như vậy:
“Ngữ Yên thông tuệ hơn người, không ai sánh kịp.”
“Dáng vẻ một lòng vì ta mà mưu tính này của Ngữ Yên cũng khiến ta vô cùng cảm động.”
Tô Ngữ Yên tươi cười hớn hở:
“Vương gia, chúng ta thành thân bao lâu rồi?”
Giang Hàn Vũ đi tới trước cửa sổ, nhìn nhìn sắc trời bên ngoài:
“Một trăm bảy mươi chín ngày, hai canh giờ, một khắc.”
Tô Ngữ Yên cười duyên dáng:
“Vương gia không những nhớ rõ từng giây từng phút chúng ta ở bên nhau, mà còn trong một trăm bảy mươi chín ngày hai canh giờ một khắc này chuyện gì cũng ưu tiên thiếp trước nhất, cưng chiều thiếp như một đứa trẻ, nên thiếp báo đáp Vương gia một chút cũng là lẽ đương nhiên thôi, dù sao tình yêu cũng phải từ hai phía mà.”
Giang Hàn Vũ nghe vậy, trong đôi mắt tuấn tú là sự cảm động không thể tan biến.
Thấy hắn vô cùng cảm động, Tô Ngữ Yên chuyển giọng bắt đầu trêu chọc hắn:
“Sau này Vương gia ra ngoài phải mặc nhiều một chút, hơn nữa phải che chắn cho kỹ vào.”
Giang Hàn Vũ thắc mắc không hiểu:
“Tại sao lại thế?”
Tô Ngữ Yên đ.á.n.h giá Giang Hàn Vũ lúc này đang ăn mặc rất mát mẻ:
“Thiếp nghe Tú Nhi nói, kể từ khi Vương gia mấy tháng trước nói ra câu ‘người yêu vợ thì phất lên như diều gặp gió, người phụ vợ thì trăm tài không lọt’ trước mặt bách tính, không chỉ tất cả nữ t.ử ở phố phường Khương Châu đều khen Vương gia nức nở, mà giờ đây nữ t.ử trong cả nước đều khen ngợi Vương gia như triều dâng.”
“Vương gia bỗng chốc trở thành mẫu người lý tưởng của tất cả phụ nữ trong nước rồi.
Chàng vốn dĩ thân phận cao quý lại nắm giữ binh phù, lại còn đẹp trai vô song như thiên thần hạ phàm, nếu ra ngoài mà cũng như trước mặt thiếp thế này, cổ áo mở hờ lộ cả cơ ng-ực ra mà bị người ta đè xuống đất ‘giàng giàng nương nương’ (abcxyz) thì thiếp cũng chẳng giúp được chàng đâu, vì thiếp không thể làm trái ý nguyện của phụ nữ được.”
Giang Hàn Vũ:
“...”
“Ta ra ngoài từ trước đến nay đều giữ mặt lạnh, hơn nữa có Lăng Phong và Lăng Vân là hai thị vệ mang đao đi theo, không ai dám lại gần ta đâu.
Ta chỉ ở trước mặt Ngữ Yên mới có tư thế và phong thái như thế này thôi.”
Tô Ngữ Yên cười rạng rỡ:
“Lần đầu gặp mặt, Vương gia đúng là hung thần ác sát, hở một tí là mặt lạnh như tiền rút d.a.o găm kề lên động mạch chủ của thiếp.
Cái khí trường ‘người sống chớ gần’ lạnh như băng này của chàng, cũng chỉ có cái đứa ‘ngoại挂 điên khùng’ như thiếp đây mới dám lại gần, còn dám ở trên đầu chàng ăn uống ị đái ngủ nghỉ nữa chứ.”
Thấy nàng lại bắt đầu “lên cơn điên" rồi, ánh mắt Giang Hàn Vũ dịu dàng như chứa một vũng nước xuân.
Tận mắt chứng kiến các phi tần trong hậu cung đeo mặt nạ diễn kịch hơn hai mươi năm trời, Giang Hàn Vũ lúc này nhìn Tô Ngữ Yên sống động phóng khoáng, phát điên một cách chân thực trước mặt mình, cảm thấy vô cùng hạnh phúc và mãn nguyện.
Ở bên nàng, vĩnh viễn sẽ không có sự nghi kỵ và tính toán, vì bất kể là ai chọc tới nàng, nàng đều sẽ trực tiếp “cưỡi mặt xuất ra" (vả mặt thẳng thừng).
Đối với Giang Hàn Vũ hiện tại mà nói, nàng đang quậy, hắn đang cười, thời gian nhàn nhã trôi qua, chính là tình yêu mà hắn hằng mong ước.