Tô Nghiên: “…”
Mọi người: “…”
Lần đầu tiên thấy có người vui vẻ khi bị đẩy ra góc. Buổi luyện tập bắt đầu. Một tiếng sau mọi người đều toát mồ hôi, chỉ có Giang Miên ngồi dưới đất hai mắt vô hồn.
- Cậu ổn chứ?
Đường Đường chạy sang đưa nước.
- Không ổn.
Giang Miên nhìn động tác trên màn hình.
- Bọn họ đang nhảy…hay đang đ.á.n.h nhau vậy?
Đường Đường suýt phun nước. Đúng lúc ấy cửa phòng tập mở ra. Tạ Cảnh Thâm bước vào khiến cả phòng lập tức đứng thẳng.
- Chào thầy Tạ!
Anh khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua mọi người cuối cùng dừng trên người Giang Miên. Cô đang ngồi xếp bằng dưới đất, trong tay còn cầm một cái bánh bao.
- Cô đang làm gì?
Giang Miên thành thật:
- Bổ sung năng lượng.
“…”
Những người khác nhịn cười tới run vai. Tạ Cảnh Thâm day trán.
- Đứng lên.
Giang Miên ngoan ngoãn đứng dậy.
- Nhảy một lần.
- Ngay bây giờ?
- Ừ.
Giang Miên cảm thấy trời sắp sập. Nhạc vang lên, mười giây sau Tạ Cảnh Thâm trầm mặc. Hai mươi giây sau anh bắt đầu nghi ngờ bản thân. Ba mươi giây sau anh hoàn toàn hiểu vì sao video ngủ của cô lại nổi như vậy. Bởi vì…người này thật sự không biết nhảy. Một động tác đơn giản cũng có thể làm sai. Thậm chí còn tự xoay nhầm hướng. Tô Nghiên che mặt. Xong rồi, đội của họ xong rồi. Nhưng kỳ lạ là Tạ Cảnh Thâm không hề tức giận. Ngược lại, khóe môi còn khẽ cong lên.
- Giang Miên.
- Vâng?
- Cô thật sự muốn làm thần tượng?
- Không muốn.
Toàn phòng: “…”
Cô trả lời cũng quá thẳng rồi đấy! Tạ Cảnh Thâm nhìn cô vài giây bỗng nhiên nói:
- Được. Vậy cố gắng sống sót đến vòng sau.
Giang Miên: “?”
Ai nói cô muốn sống sót vậy? Ba ngày sau công diễn chính thức bắt đầu. Khán giả ngồi kín trường quay. Giang Miên vô cùng căng thẳng. Cô đứng ở góc ngoài cùng, vị trí khó nhìn nhất. Hoàn hảo, lần này nhất định bị loại. Nhạc vang lên, mọi thứ đều diễn ra rất thuận lợi. Cho đến đoạn điệp khúc đột nhiên một thành viên phía trước bị trượt chân, cả người ngã về phía sau. Nếu ngã thật…toàn bộ sân khấu sẽ hỏng. Theo bản năng Giang Miên đưa tay đỡ người kia. Kết quả…cô cũng mất thăng bằng.
- A!
Cả người cô xoay một vòng. Đúng lúc…khớp với nhịp nhạc. Ánh đèn vừa quét tới, mái tóc dài tung lên, gương mặt xinh đẹp hiện rõ trên màn hình lớn. Khán giả:
- Oa--!
Ngay cả Tô Nghiên cũng ngây người. Cảnh vừa rồi…lại đẹp ngoài ý muốn. Thế là trong ba phút tiếp theo mỗi lần Giang Miên sắp ngã…đều vô tình khớp với động tác. Khán giả hoàn toàn bùng nổ.
- Trời ơi!
- Cô ấy nhảy sáng tạo quá!
- Thiên tài ứng biến!
Ở hậu trường, đạo diễn kích động đập bàn.
- Quay cô ấy! Mau quay cô ấy!
Biểu diễn kết thúc, Giang Miên thở phào. Xong rồi, lần này chắc chắn bị loại. Đúng lúc ấy người dẫn chương trình cầm kết quả bước lên.
- Đội chiến thắng…là đội 《Burn》!”
Cả đội hét lên sung sướng, chỉ có Giang Miên ngơ ngác. Còn chưa kịp phản ứng Tô Nghiên đã ôm lấy cô.
- Miên Miên! Động tác vừa rồi của cậu quá đỉnh!
Giang Miên:
- … Tớ chỉ suýt ngã thôi mà.
Nhưng không ai tin những lời cô nói. Tối hôm đó hot search lại nổ.
#ThiênTàiỨngBiếnGiangMiên#
#MỹNhânXoayNgười#
#GiangMiênThầnTượngẨnMình#
Nhìn số fan tăng thêm ba trăm nghìn Giang Miên chậm rãi nằm xuống giường kéo chăn lên nhắm mắt. Hai giây sau cô bật dậy.
- Không đúng! Tại sao tôi lại nổi hơn nữa rồi?
Sau công diễn chương trình cho các thực tập sinh nghỉ một ngày. Đúng lúc ấy đạo diễn tuyên bố:
- Hôm nay quay ngoại truyện! Mọi người sẽ tham gia cuộc thi nấu ăn!
Toàn bộ phòng luyện tập yên tĩnh. Tô Nghiên:
- … Tôi chỉ biết luộc mì.
Đường Đường:
- … Tôi từng đốt cháy nồi cơm điện.
Mọi người bắt đầu hoảng, chỉ có Giang Miên ngẩng đầu. Nấu ăn? Cái này cô biết. Bởi vì ở thế giới cũ để tiết kiệm tiền cô đã tự học nấu nướng suốt nhiều năm. Nhìn thấy biểu cảm bình tĩnh của cô đạo diễn vui vẻ.
- Giang Miên. Cô biết nấu à?
- Biết một chút.
Đạo diễn lập tức ghi nhớ. Một chút. Tốt. Chắc cũng chỉ biết chiên trứng. Cuộc thi bắt đầu. Những thực tập sinh khác luống cuống tay chân. Có người cắt phải tay, có người làm cháy nồi, có người quên bật bếp. Khán giả xem trực tiếp cười muốn ngất. Trong khi đó…Giang Miên đeo tạp dề bắt đầu thái rau, động tác vô cùng thuần thục. Đạo diễn sửng sốt.
- Chuyện gì vậy?
Nhân viên:
- …Hình như cô ấy thật sự biết nấu.
Mười phút sau, mùi thơm bắt đầu lan khắp trường quay. Mọi người đồng loạt quay đầu. Tô Nghiên nuốt nước miếng, Đường Đường trợn tròn mắt, ngay cả Tạ Cảnh Thâm vừa đến cũng khựng lại. Trên bàn của Giang Miên đã xuất hiện ba món ăn. Thịt kho, cá hấp, canh cà chua trứng. Màu sắc hoàn hảo, mùi thơm ngào ngạt. Đạo diễn c.h.ế.t lặng. Đây là cuộc thi nấu ăn của thực tập sinh, không phải cuộc thi đầu bếp!
- Cô…cô thật sự chỉ biết một chút?
Giang Miên gật đầu.
- Đúng vậy. Còn nhiều món tôi chưa học.
- Tiêu chuẩn của cô cao thật đấy!
Đúng lúc Giang Miên đang hầm canh, một bóng người đột nhiên đứng cạnh cô. Là Tạ Cảnh Thâm. Cả trường quay lập tức im lặng. Đây là ảnh đế nổi tiếng nhất show, cũng là người rất ít khi chủ động tiếp xúc với thực tập sinh. Thế mà bây giờ anh lại đứng cạnh bếp của Giang Miên.
- Thầy Tạ.
Giang Miên ngoan ngoãn chào hỏi.
- Ừ.
Ánh mắt Tạ Cảnh Thâm rơi xuống nồi canh.
- Mùi rất thơm.
- Cảm ơn.
- Cô từng học nấu ăn?
- Không.
- Vậy học ở đâu?
Giang Miên vừa thái hành vừa đáp:
- Ở nhà. Bởi vì gọi đồ ăn ngoài đắt quá.
Lý do này…thật sự rất có sức thuyết phục. Đạo diễn ở phía sau cười đến run vai. Tạ Cảnh Thâm im lặng vài giây.
- Vậy cô tới chương trình này…
- Để kiếm tiền.
“…”
- Thực hiện ước mơ.
“…”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô, khóe môi hơi cong lên.
- Cô không biết nói dối.
Giang Miên chớp mắt.
- Em vừa nói thật mà.