Mười phút sau, phần thi chính thức bắt đầu.
Từng người một bước lên sân khấu.
Có người diễn cảnh chia tay với người yêu, vừa nói vừa khóc đến khàn cả giọng. Có người diễn cảnh người thân qua đời, ôm di ảnh quỳ xuống sân khấu, nước mắt rơi lã chã. Thậm chí còn có người nhớ tới chuyện bị bạn thân phản bội, vừa khóc vừa nghẹn ngào đến mức không nói thành câu. Hiệu quả nhìn chung đều khá tốt. Khán giả dưới sân khấu cũng dần bị cuốn vào cảm xúc. Đến lượt Giang Miên, cô chậm rãi bước lên sân khấu, không mang theo bất kỳ đạo cụ nào, cũng không chuẩn bị kịch bản. Cô chỉ kéo chiếc ghế đến giữa sân khấu rồi ngồi xuống. Hai tay đặt lên đầu gối, đầu hơi cúi xuống, không nói gì, không biểu cảm, không động tác. Toàn bộ khán giả đều ngơ ngác.
【Cô ấy định làm gì vậy?】
【Không phải quên kịch bản rồi chứ?】
【Đừng nói là muốn bỏ cuộc nha?】
【Hay là cô ấy định dùng ánh mắt để diễn?】
Ngay cả đạo diễn cũng hơi sửng sốt. Ông cầm bộ đàm hỏi nhân viên bên cạnh:
- Cô ấy chuẩn bị tiết mục gì vậy?
Nhân viên ngơ ngác lắc đầu.
- Không biết ạ…Hình như…không chuẩn bị gì cả.
Đạo diễn: “……”
Không khí trên sân khấu dần trở nên yên tĩnh. Ánh đèn chiếu xuống người cô, cả trường quay im phăng phắc. Ngay giây tiếp theo…một giọt nước mắt lăn xuống. Sau đó là giọt thứ hai rồi giọt thứ ba, nước mắt càng lúc càng nhiều, giống như một con đê bị vỡ không thể ngăn cản. Giang Miên vẫn cúi đầu, vai khẽ run lên. Ngón tay đặt trên đầu gối cũng vô thức siết c.h.ặ.t giống như đang cố gắng kiềm chế thứ cảm xúc nào đó nhưng lại hoàn toàn bất lực. Ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn. Từng tiếng nức nở rất nhỏ vang lên qua micro, nhẹ đến mức khiến người khác đau lòng. Khán giả dần im lặng, không còn ai nói chuyện nữa. Tô Nghiên trợn tròn mắt, Đường Đường há hốc miệng. Ngay cả đạo diễn cũng ngồi thẳng dậy. Những giọt nước mắt ấy…quá chân thật, quá đau khổ. Giống như…cô thật sự đã trải qua chuyện gì đó đau đớn đến cực điểm. Giống như một người đã phải chịu đựng quá lâu đến hôm nay cuối cùng cũng không thể gắng gượng thêm được nữa. Ngay cả mấy giám khảo cũng bắt đầu nghiêm túc. Một người nhỏ giọng nói:
- Cô gái này…có chuyện gì sao?
Người khác khẽ lắc đầu.
- Không biết. Nhưng cảm xúc này…không giống diễn.
Mười giây sau, Giang Miên nghẹn ngào, giọng nói run rẩy đến mức gần như không thành tiếng.
- Vì sao…Vì sao lại phải tăng ca…
Khán giả: “……”
- Cuối tuần…cũng phải sửa báo cáo…
Khán giả: “……”
- Đã tan làm…vẫn phải trả lời tin nhắn…
Khán giả: “……”
Cô càng nói càng đau khổ, nước mắt rơi càng lúc càng nhiều. Cuối cùng trực tiếp khóc thành tiếng.
- Em không muốn tăng ca nữa…Hu hu hu… Em muốn tan làm đúng giờ… Em muốn nghỉ cuối tuần… Em muốn ngủ đến tự tỉnh… Em không muốn vừa ăn cơm vừa sửa PPT nữa…
Cô vừa khóc vừa lau nước mắt. Khóc đến mức ch.óp mũi đỏ bừng. Khóc đến mức cả người đều run lên. Nhìn cực kỳ đáng thương. Cả trường quay yên lặng như c.h.ế.t. Ba giây sau không biết ai là người đầu tiên bật cười. Tiếp đó…tiếng cười vang khắp nơi. Một cameraman cười đến mức vai run lên, một nhân viên hậu trường trực tiếp ôm bụng, ngay cả đạo diễn cũng không nhịn được mà bật cười.
- Ha ha ha!
- Trời đất ơi!
- Đây là tiết mục gì vậy?
Nhưng cười xong…không ít người lại cảm thấy sống mũi cay cay. Bởi vì…ai mà chưa từng tăng ca chứ? Ai mà chưa từng bị sếp gọi điện vào lúc nửa đêm? Ai mà chưa từng vừa tan làm đã nhận được tin nhắn: “Gấp, sửa giúp anh tài liệu này.” Có người dưới sân khấu còn lén lau nước mắt.
- Đừng nói nữa…tôi cũng muốn khóc.
Một biên kịch nữ che mặt.
- Hôm qua tôi còn tăng ca đến hai giờ sáng…
Một nhân viên ánh sáng gật đầu liên tục.
- Tôi hiểu cảm giác này quá.
Đạo diễn thở dài. Quá chân thật…đây đúng là tiếng lòng của dân văn phòng. Tạ Cảnh Thâm ngồi ở hàng ghế giám khảo, nhìn cô gái trên sân khấu khóe môi khẽ cong lên, ánh mắt cũng mang theo ý cười nhàn nhạt. Anh có thể nhìn ra cô không hề diễn. Cô chỉ đang thật sự đau lòng. Những giọt nước mắt kia không phải vì kịch bản mà là vì cô thật sự đã từng sống như vậy. Chính vì vậy…mới khiến người khác đồng cảm đến thế. Phần thi kết thúc, người dẫn chương trình bước lên sân khấu, giọng nói vẫn còn mang theo ý cười.
- Người chiến thắng là…
Ông cố ý kéo dài.
- Giang Miên!
Cả phòng lập tức vang lên tiếng vỗ tay. Đường Đường là người vỗ mạnh nhất. Hai tay cô bé đỏ cả lên. Giang Miên còn đang lau nước mắt, nghe thấy tên mình, cô chậm rãi ngẩng đầu.
- Cái gì? Tôi thắng?
Người dẫn chương trình cười đến đau bụng.
- Đúng vậy. Chúc mừng cô.
Đường Đường lập tức lao tới ôm lấy cô.
- Miên Miên! Cậu diễn đỉnh quá!
Giang Miên ngơ ngác.
- Nhưng tớ đâu có diễn…Tớ chỉ nhớ tới tăng ca thôi mà…
Toàn bộ trường quay lại cười nghiêng ngả. Buổi tối, một hot search mới xuất hiện.
#GiangMiênKhócVìTăngCa#
#NgườiPhátNgônCủaDânVănPhòng#
#KhócThậtHayDiễnThật#
#TăngCaLàNỗiĐauChungCủaMọiNgười#
Lượng fan lại tăng thêm. Một triệu, một triệu hai, một triệu năm. Giang Miên nhìn điện thoại, lại nhìn số người theo dõi đang tăng không ngừng. Sau đó lặng lẽ nằm xuống kéo chăn che kín mặt chỉ để lộ ra vài sợi tóc rối. Hệ thống cẩn thận hỏi:
【Ký chủ…cô ổn chứ?】
Một lúc lâu sau trong chăn truyền ra giọng nói đầy tuyệt vọng.
- Xong rồi…tôi thật sự không về được nữa rồi…
Hệ thống:
【……】
Không biết vì sao…nó đột nhiên cảm thấy nhiệm vụ đào tạo idol này sắp biến thành hành trình tạo ra một siêu sao ngoài ý muốn.