01

Sau khi giáo viên nói xong câu đó.

Tôi cảm nhận rõ ràng ánh mắt của đám sinh viên trong lớp đang đồng loạt đổ dồn về phía mình khiến tôi sởn cả gai ốc.

Vì tiến lại gần giáo viên, tôi mới nhận ra ngoại hình của ông ta khác với những gì tôi nhớ về giáo viên giải phẫu của mình.

Con ngươi ông ta rất nhỏ, nhìn kỹ chỉ là một chấm tròn, hàm răng vô cùng sắc nhọn, trông như răng của một loài động vật nào đó.

Khi thấy tôi không nói gì, giáo viên gõ gõ mặt bàn: "Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi đấy, sinh viên Kỷ Hàm?"

Tôi lúc này mới phản ứng lại, vội vàng đáp: "Em đã từng giải phẫu rồi ạ, thưa thầy."

"Nhưng trên người em lại không có bất kỳ mùi m.á.u tanh nào, điều đó chẳng phải rất kỳ lạ sao?"

Rõ ràng giáo viên đang nhìn vào sách giáo khoa, nhưng mắt ông ta lại lệch sang một bên, trừng trừng nhìn tôi.

Tôi gần như nhận ra ngay lập tức, việc “giải phẫu”' mà giáo viên nói chính là hành động m.ổ x.ẻ mà tôi biết.

Ánh mắt của đám sinh viên bên dưới vẫn như đèn pha chiếu thẳng vào người tôi.

Tôi đành đ.á.n.h liều trả lời: "Thưa thầy, lần gần nhất em thực hiện là một năm trước rồi, hơn nữa trước khi vào lớp em cũng đã tắm rửa sạch sẽ."

Giáo viên khẽ gật đầu, dù ánh mắt vẫn tỏ vẻ không mấy tin tưởng: "Vậy lát nữa trong giờ thực hành giải phẫu, em sẽ là người lên đầu tiên."

Tôi tim đập thình thịch trở về chỗ ngồi, người bạn cùng phòng Đặng Tình nhìn tôi hỏi: "Kỷ Hàm, cậu bị đoạt xác à? Chẳng phải cậu luôn đứng nhất môn giải phẫu sao? Sao có thể là một năm trước mới giải phẫu chứ, cậu chẳng phải lúc nào cũng mong được vùi đầu trong phòng giải phẫu vào mỗi đêm à?"

"Ồ? Vậy sao?" Tôi cười gượng gạo: "Tớ có thiên phú mà, đâu cần phải ngày nào cũng đến phòng giải phẫu chứ?"

Đặng Tình tức thì lộ ra ánh mắt ngưỡng mộ: "Đại thần, vừa nãy thầy chỉ định cậu lên đầu tiên, lát nữa bọn tớ có thể học hỏi được nhiều thứ rồi."

Tôi nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: "Giờ thực hành giải phẫu diễn ra vào tiết mấy ấy nhỉ?"

"Tiết đầu buổi chiều đó, sao đến thời khóa biểu mà cậu cũng quên thế?"

02

Sau khi rời khỏi lớp học, tôi hít một hơi thật sâu để cố trấn tĩnh bản thân.

Rõ ràng là tôi đã đến một thế giới không thuộc về mình và ở thế giới này, tôi là một kẻ lạc loài.

Tôi phải giữ bình tĩnh.

Thứ nhất, tôi không phải sinh viên y khoa, tôi không thể thực hiện giải phẫu người được.

Thứ hai,  “người sống” mà giáo viên nhắc tới chắc hẳn là những người có dấu hiệu sự sống, tôi lại càng không thể m.ổ x.ẻ hay lột da họ khi họ còn đang sống, tôi đâu phải kẻ biến thái.

Việc cấp bách bây giờ là phải tìm hiểu xem đây là cái thế giới quái quỷ gì và tôi đóng vai trò gì ở đây.

Sau khi nghĩ thông suốt, tôi lập tức đi thẳng về ký túc xá. May mắn là vị trí ký túc xá không khác gì so với trí nhớ của tôi.

Đẩy cửa phòng ký túc xá ra, hai người bạn cùng phòng đang nằm trên giường đọc tiểu thuyết hoặc ôn bài.

Tôi vốn muốn trực tiếp hỏi họ. Nhưng nhớ lại việc Đặng Tình nói tôi là hạng nhất môn giải phẫu, nếu tôi hỏi thì chẳng phải sẽ lộ tẩy ngay sao?

Tôi phải tự mình tìm manh mối.

Tôi giả vờ lục lọi đồ đạc.

Chẳng mấy chốc đã tìm thấy thẻ sinh viên, trên đó ghi tên Kỷ Hàm, trùng khớp với tên tôi ở thế giới cũ, quả nhiên là sinh viên năm ba.

Sau đó tôi tìm thấy một cuốn sổ tay, trên bìa ghi mấy chữ lớn: “Sổ tay môn giải phẫu”. 

Nội dung ghi chép dày đặc, hèn chi Đặng Tình lại gọi tôi là đại thần.

Tôi lướt nhanh qua một lượt, cuối cùng cũng nắm bắt được vài thông tin.

Môn giải phẫu ở thế giới này có điểm giống và cũng có điểm khác so với thế giới của tôi.

Điểm khác biệt là cái gọi là “giải phẫu” ở đây thực chất là m.ổ x.ẻ loài người, hơn nữa khi m.ổ x.ẻ thì nạn nhân vẫn còn sống. Còn mục đích họ giải phẫu loài người là để bảo quản nội tạng.

Khi loài người đạt đến một độ tuổi nhất định, nội tạng sẽ lão hóa, việc lấy những nội tạng đó ra ngâm vào một loại dung dịch đặc biệt sẽ giúp trì hoãn sự lão hóa và duy trì sức sống.

Ở thế giới này, nội tạng có thể mua bán, tất nhiên là với điều kiện phải có tiền, bởi giá nội tạng vô cùng đắt đỏ.

Vậy nên họ không phải là con người… 

Vậy họ là cái gì?

03

Đúng lúc đang suy nghĩ, điện thoại chợt rung lên.

Một tin nhắn hiện ra. 

[Bé cưng, vẫn còn giận anh à?] 

Người nhắn tin là Hạ Tuyền, nghe cách gọi thì đây chắc hẳn là bạn trai của tôi ở thế giới này.

Nếu là bạn trai, vậy thì có lẽ tôi có thể khai thác được nhiều thông tin từ anh ta.

Tôi nhanh ch.óng trả lời: [Gặp nhau dưới sảnh ký túc xá nhé.] 

Khi vừa mở cửa bước ra, trong khoảnh khắc khép cửa lại, tôi thấy hai người bạn cùng phòng đang ngồi bật dậy trên giường, dường như họ đang đợi tôi ra ngoài.

Tôi khép cửa hờ lại để nghe lén cuộc trò chuyện của họ.

"Hôm nay Kỷ Hàm lạ thật đấy, đứng nhất khối mà lại không biết giờ giải phẫu học cái gì, hơn nữa còn hơn một năm nay không giải phẫu loài người."

"Tôi có một suy đoán táo bạo, cậu nói xem liệu Kỷ Hàm có phải là con người không?"

"Con người sao? Gần đây đâu có tin tức về con người bỏ trốn, hơn nữa nhìn vẻ ngoài cô ta cũng đâu giống con người."

"Hừ! Con người vốn giỏi ngụy trang, nếu phát hiện cô ta là người thì tôi nhất định phải báo cáo với nhà trường, rồi xin được nhận cô ta về làm vật liệu giải phẫu chuyên biệt của riêng mình."

Tôi lặng lẽ khép cửa lại.

Tôi bước đi không ngoảnh đầu, vừa đi vừa mở camera điện thoại, hình ảnh phản chiếu trong màn hình khiến mắt tôi mở to hết cỡ.

Con ngươi của tôi lúc này rất nhỏ, hàm răng sắc nhọn, trông chẳng khác nào vẻ ngoài của thầy giáo.

Thảo nào họ nói tôi không giống con người.

Chương 1 - Ai Là Nhân Loại? - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia