Mấy sinh viên xung quanh bắt đầu lộ vẻ ngượng ngùng, lí nhí lùi về sau:

“Bọn tôi làm sao biết cậu đâu có ăn mỗi ngày…”

“Sao cậu không nói từ đầu?”

Tôi không biểu lộ cảm xúc, lặng lẽ mang khay cơm tới vòi nước để rửa sạch miếng thịt.

Vương Kha Vân đi theo, lên tiếng xin lỗi:

“Hi Dao, thật sự xin lỗi… nhưng… nhưng tớ cũng chỉ vì muốn tốt cho cậu thôi!”

Một nam sinh bước tới, đứng bên cạnh rửa tay.

Là Trần Dương.

Cậu ta liếc miếng thịt trong tay tôi, cười khẩy:

“Đói đến mức thịt rơi xuống đất cũng phải nhặt lên ăn sao?”

Vương Kha Vân làm ra vẻ định lên tiếng bênh tôi.

Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ kéo cô ta lại, không để cô ta đắc tội với Trần Dương.

Nhưng hôm nay, tôi chẳng còn sức đâu mà lo chuyện đó, chỉ im lặng nhìn.

Thấy tôi không ngăn, Vương Kha Vân khựng lại, trừng mắt với Trần Dương nhưng cuối cùng vẫn không dám tiến lên.

Trần Dương hừ lạnh:

“Hừ! Lại là một đứa nghèo mạt rệp.”

Vương Kha Vân mím môi, không nói gì.

Trần Dương lại hờ hững buông thêm một câu:

“Nhưng ít ra đứa này còn có chút khí chất, không đến mức quá ham ăn.”

Những dòng bình luận trước mắt tôi lại xuất hiện:

[Cười c.h.ế.t mất, Trần Dương cứ giả bộ tiếp đi, thật ra từ lúc này đã bắt đầu để ý nữ chính rồi.]

[Nếu không nhờ hệ thống nhắc, tôi còn tưởng Trần Dương là phản diện đấy.]

[Tình yêu của hai người này chẳng khác gì Vườn Sao Băng. Nam chính từ nhỏ bị giáo d.ụ.c lệch lạc, may mà có nữ chính lương thiện chính nghĩa dẫn hắn quay về đường đúng.]

Tôi nhìn những dòng chữ ấy, trong lòng trầm ngâm.

Trước đây, tôi cũng từng cho rằng Vương Kha Vân là một người bạn tốt.

Cô ta dường như lúc nào cũng đúng, luôn đứng ở điểm cao đạo đức để phán xét người khác.

Hóa ra cô ta còn có hệ thống trợ giúp — bàn tay vàng độc quyền của nữ chính.

Nhưng lúc này, lưỡi d.a.o được che giấu sau lớp vỏ lương thiện kia lại đang chĩa thẳng vào tôi.

Cơn đau chân thật khiến đầu óc tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Tôi giống như nhìn thấu được hai người họ.

Một người từ nhỏ sống trong nhung lụa, không hiểu lòng người, cũng chẳng biết cách bày tỏ tình cảm.

Một người từ nhỏ đã tính toán từng li từng tí, luôn tin rằng mình là nữ chính, là đóa sen trắng hoàn mỹ không tì vết.

Nghĩ lại, từ lâu Vương Kha Vân đã âm thầm tìm cách gây ấn tượng với Trần Dương, chứng minh mình khác biệt với đám “hồ ly tinh” khác.

Tôi lùi một bước, lạnh nhạt nhìn hai người.

Hai người muốn chơi trò yêu đương thì cứ việc.

Đừng lôi tôi vào.

Không muốn tiếp tục nhìn những dòng bình luận sặc mùi ngôn tình vô lý kia, tôi bắt đầu lo lắng nghĩ cách tự cứu mình.

Không biết chuyện bị tấn công mạng có thật sự diễn ra hay không.

Dù sao hôm nay tôi đã giải thích rõ ràng trước mặt mọi người.

Nhưng không ngờ,

đến tối, thứ đáng lẽ phải đến vẫn xuất hiện.

3

Tối hôm đó, một đoạn video đã được cắt ghép cẩn thận bị tung lên mạng bởi một tài khoản ẩn danh.

Bát thịt kho tàu bóng bẩy, óng ánh, nhìn vô cùng hấp dẫn.

Còn tôi trong video hoàn toàn phớt lờ lời khuyên của mọi người, vẫn vui vẻ ăn hết miếng này đến miếng khác.

[Bắt đầu rồi! Nhìn thôi đã thấy nghẹn.]

[Muộn nhất trưa mai, nữ phụ pháo hôi sẽ chính thức bay màu.]

[Nói thật, nữ phụ này quá yếu đuối. Nhường sân khấu cho nữ chính cũng coi như hoàn thành giá trị tồn tại rồi.]

Tôi nhìn từng lượt chia sẻ, từng bình luận độc ác, cảm giác l.ồ.ng n.g.ự.c như bị bóp c.h.ặ.t.

Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, tôi vẫn không thể không thấy nghẹt thở khi cả màn hình đều là lời c.h.ử.i rủa.

Thấy tôi liên tục nhìn điện thoại, Vương Kha Vân giả vờ quan tâm, ngồi xuống cạnh tôi.

Ngay trước mặt cô ta, tôi đăng ký tài khoản trên tất cả nền tảng mạng xã hội.

Cô ta vừa lên tiếng an ủi, vừa lén quan sát tên tài khoản tôi đăng ký.

Quả nhiên, chỉ nửa tiếng sau, dù tôi chưa đăng hay chia sẻ bất cứ thứ gì, lượng người theo dõi đã tăng vọt.

Tất nhiên, bọn họ theo dõi chỉ để tìm đúng mục tiêu mà c.h.ử.i.

Nhìn Vương Kha Vân trùm chăn, ngón tay không ngừng lướt trên điện thoại, trong lòng tôi đã có kế hoạch.

Sáng hôm sau, tôi tự quay một đoạn video đính chính.

Tôi còn nhờ thầy cô thuộc bộ phận hậu cần giúp trích xuất camera giám sát hôm đó, sau đó ghép thành một đoạn video hoàn chỉnh.

Năm nhất đại học, tôi từng làm thêm trong căn tin một thời gian.

Sau này chuyển sang đi dạy kèm kiếm tiền, nhưng thỉnh thoảng vẫn quay lại căn tin phụ giúp.

Tôi biết rõ vị trí từng camera, góc quay và phạm vi ghi hình.

Vì thế, ngay khi nhận thấy Vương Kha Vân có ý đồ xấu, tôi đã chủ động đổi chỗ, tránh xa chiếc camera bị hỏng.

Trong video, biểu cảm của tôi và những người xung quanh đều được quay rõ ràng.

Tài khoản vừa đăng ký đã có lượng người theo dõi lớn như vậy, đúng là phải cảm ơn sự “giúp đỡ” của Vương Kha Vân.

Sau khi tôi đăng video đính chính, dù vẫn còn nhiều người chỉ chịu tin vào điều họ muốn tin,

nhưng đã bắt đầu có không ít người lên tiếng xin lỗi.

Thậm chí còn có người nói muốn truy tìm kẻ đã đăng đoạn clip cắt ghép.

Những dòng bình luận trước mắt lại hiện ra:

[Cái gì vậy? Tác giả đổi cốt truyện à? Tôi nhớ rõ camera đó bị hỏng, làm gì quay được gì.]

[Vận may của nữ phụ bắt đầu rồi sao? Thú vị đấy.]

[Nhưng rồi thì sao? Nữ chính nhà chúng ta có hệ thống. Một nữ phụ thì làm được gì, không thể ảnh hưởng đến con đường nghịch tập sảng văn phía sau đâu.]