01.
Đêm nay là ngày tình độc trong người chủ t.ử phát tác. Mỗi lần đến lúc này, màn đêm luôn dài đằng đẵng đến khó chịu. Mỗi khi tình độc phát tác, chủ t.ử mất sạch lý trí, chỉ biết ra sức giày vò người khác.
Đó cũng là lý do hậu cung có biết bao phi tần, chủ t.ử vẫn không muốn tìm đến bất kỳ ai trong số họ.
Ta run rẩy muốn ôm lấy chủ t.ử.
“Niệm An.” Chủ t.ử đột nhiên lên tiếng gọi tên ta.
Ta khựng lại, lặng lẽ thu tay về. Ngước mắt nhìn lên, quả nhiên thấy đáy mắt chủ t.ử đã khôi phục vẻ tỉnh táo, “Có thuộc hạ ạ.”
Chủ t.ử tựa vào đầu giường. Ánh đèn mờ nhạt, mái tóc dài quá vai che khuất hơn nửa gương mặt người, giọng nói vẫn lãnh đạm như thường ngày.
Đêm đã quá nửa. Nếu lần này độc trong người chủ t.ử đã lui, ta cũng nên rời đi.
Ta chống người từ từ đứng dậy. Khi vừa định bước khỏi giường, người phía sau lại nắm lấy tay ta.
“Niệm An, ngươi giúp ta hóa giải thứ độc này cũng đã một năm rồi nhỉ?”
“Ngươi không hỏi vì sao Trẫm lại tìm đến ngươi sao?”
Câu hỏi này, dĩ nhiên ta đã từng nghĩ đến. Tim đập nhanh hơn đôi chút, hai gò má ta ửng đỏ, hàng mi khẽ cụp xuống, “Được làm việc cho chủ t.ử là bổn phận của thuộc hạ.”
Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng cười khẽ, “Thái y nói thêm hai ngày nữa là có thể nghiên cứu ra t.h.u.ố.c giải. Sau này không cần ngươi giúp Trẫm giải độc nữa.”
“Ngươi đã làm nhiều việc cho Trẫm như vậy, Trẫm ban cho ngươi một ân thưởng.”
Tim đập dữ dội, ta mím môi, nhẫn nhịn cảm giác khó chịu, quỳ xuống trước mặt chủ t.ử, “Thuộc hạ chỉ cầu được ở trong bóng tối, mãi mãi bảo vệ chủ t.ử.” Có thể cả đời ở bên cạnh chủ t.ử, đối với ta đã là ân thưởng lớn nhất. Ta âm thầm nghĩ như vậy.
Không khí đột nhiên trở nên tĩnh lặng. Một lúc lâu sau, chủ t.ử lại bật cười. Giọng người trầm thấp, dịu dàng, thế nhưng lời nói thốt ra lại khiến lòng ta lạnh buốt, “Nếu đã vậy, Trẫm giao cho ngươi một việc.”
“Từ hôm nay, ngươi không cần ở lại bên cạnh trẫm nữa, đến phủ Đoan Vương làm mật thám.”
Đoan Vương là đệ đệ mà chủ t.ử nghi kỵ nhất.
Niềm vui ban nãy lập tức tan biến. Trong lòng ta ngập tràn khó hiểu, sợ hãi và hoảng loạn, gần như muốn ngẩng đầu hỏi chủ t.ử vì sao.
Nhưng ta nhịn xuống. Ta cúi đầu, khép mắt, ngoan ngoãn đáp: “Vâng, chủ t.ử.”
02.
Ngày hôm sau, ta thu dọn hành lý trong phòng.
Hôm nay thống lĩnh rảnh rỗi nên đến tiễn ta, có phần tò mò hỏi: “Niệm An, ngươi chọc chủ t.ử tức giận sao?”
Hắn không biết chuyện ta giúp chủ t.ử giải độc. Chuyện chủ t.ử trúng độc, người trong cung biết được việc này không quá năm người.
Ta máy móc thu dọn đồ đạc, lắc đầu, “Không biết.”
“Vậy tại sao chủ t.ử đột nhiên bảo ngươi xuất cung?”
Thống lĩnh nghi hoặc cũng có lý do. Từ ngày ta đi theo chủ t.ử đến nay, chưa từng bước chân ra khỏi cung. Từ nhỏ, việc học chữ luyện võ của ta đều do chính chủ t.ử dạy dỗ.
Thấy ta không trả lời, thống lĩnh nói tiếp: “Trong số nhiều ám vệ như vậy, chỉ có tên của ngươi là do chính chủ t.ử đặt. Ta còn tưởng chủ t.ử sẽ giữ ngươi ở bên cạnh cả đời.”
Phải, ta cũng từng nghĩ như vậy. Khóe môi ta cong lên thành một nụ cười chua xót, rồi khoác tay nải lên vai, “Tâm tư của chủ t.ử, không phải người như chúng ta có thể tùy tiện đoán.”
Trước khi ra khỏi cửa, ta vẫn không nhịn được mà khẩn cầu thống lĩnh: “Nếu chủ t.ử muốn ta trở về, huynh hãy lập tức báo cho ta biết.”
Thống lĩnh đáp một tiếng được, rồi chợt nhớ ra điều gì đó, “Niệm An, ngươi đừng đi từ cửa Nam.”
“Tại sao?”
Thống lĩnh thần thần bí bí đáp: “Hôm nay chủ t.ử sẽ từ cửa Nam nghênh đón một vị quý nhân.”
“Hôm qua người còn sai ta phái rất nhiều ám vệ đi bảo hộ vị ấy trên đường vào kinh. Nghe ám vệ truyền tin về, vị quý nhân kia là một nam t.ử, hơn nữa…” Thống lĩnh ngập ngừng một thoáng, “Dung mạo của vị quý nhân ấy có bảy phần tương tự ngươi. Ngươi nói xem có trùng hợp không?”
Ta hé miệng, nhất thời không biết phải nói gì. Đứng ngẩn tại chỗ hồi lâu, đến khi xuất cung, ta vẫn đi theo cửa Nam.
Đó là một đội ngũ nghênh đón vô cùng xa hoa. Hàng chục người khiêng một cỗ kiệu lộng lẫy, xung quanh là vô số thị vệ và cung nhân vây kín. Chủ t.ử đích thân đứng chờ nơi cửa cung.
Sau khi hạ kiệu, chủ t.ử tự mình đưa tay đỡ vị quý nhân kia xuống. Ta ẩn mình sau một thân cây khuất tầm mắt, nhìn thấy chủ t.ử mỉm cười gọi tên người ấy, “Quý An.”
Quả nhiên là một gương mặt tương tự ta đến vậy, ngay cả cái tên cũng giống đến mức này.
Trong đầu ta lại hiện lên câu hỏi chủ t.ử hỏi đêm qua. Trong khoảnh khắc, dường như ta đã hiểu được đáp án.
03.
Nhưng mệnh lệnh của chủ t.ử, ta không thể chống lại.
Dẫu trong lòng còn đầy nghi hoặc, việc chủ t.ử giao phó, ta vẫn phải hoàn thành cho thật tốt. Phủ Đoan Vương cách hoàng cung hai mươi dặm, với khinh công của ta, chưa đến nửa ngày là có thể tới nơi.
Ta tìm một chỗ vắng vẻ gần phủ để làm nơi nghỉ chân. Cất kỹ y phục và đồ đạc mang theo bên người, ta liền lẻn vào vương phủ.
Đoan Vương là hoàng đệ nhỏ tuổi nhất của Hoàng đế. Nhờ có cùng một mẫu thân với Hoàng đế, lại chẳng màng đến quyền thế triều chính, hắn mới có thể ung dung làm một vị Vương gia tiêu d.a.o giữa kinh thành.
Nhưng ta biết, chủ t.ử vẫn luôn nghi ngờ hắn.