An An Chung An

Chương 1

Kiếp trước, ta bị kẻ khác hãm hại, bị bắt quả tang đang ở cùng Tam Hoàng t.ử Thẩm Cảnh Hành. 

Hắn cho rằng tất thảy những chuyện này đều là do ta tính kế, hại hắn không thể thành đôi với bạch nguyệt quang của mình, cho nên hận ta đến thấu xương. 

Sau khi hắn lên ngôi liền đón bạch nguyệt quang trở về, lại vu cho phủ Tướng quân tội thông địch bán nước. 

Ta quỳ trong tuyết suốt ba ngày ba đêm cũng không thể khiến hắn buông tha cho phủ Tướng quân. 

Ta tuyệt vọng, cuối cùng đồng quy vu tận với hắn. 

Sống lại một đời, ta trở về ngày mà ta bị hạ xuân d.ư.ợ.c đó. Lần này, ta quyết đoán chạy về hướng ngược lại với Thẩm Cảnh Hành. 

Nhưng đến đêm, Thẩm Cảnh Hành lại xông vào khuê phòng của ta, đôi con ngươi đỏ tươi chấn vấn, “An An, nàng đã đi đâu?"

1

Ta bị đau đến mức bật kêu thành tiếng, còn chưa phục hồi lại tinh thần trong biển lửa đồng quy vu tận với Thẩm Cảnh Hành. 

Bên người, một giọng nói quen thuộc truyền đến, “Tiểu thư, người sao vậy?"

Ta mê man nhìn người trước mắt, chính là Xuân Hạnh, người kiếp trước đã bị Thẩm Cảnh Hành phạt trượng đến ch..ết, chỉ vì muốn giáo huấn ta đã bất kính với Cố Thanh Uyển. 

Khi ấy, ta khóc đến khản giọng, “Thẩm Cảnh Hành, van cầu ngươi, ta không dám nữa. Ta sẽ dập đầu tạ lỗi với Cố Thanh Uyển, thế nào cũng được, cầu ngươi buông tha cho Xuân Hạnh!” 

Ta giãy dụa nhưng không thoát khỏi những kẻ đang đè ta lại, toàn thân tuyệt vọng lại chật vật. 

Thẩm Cảnh Hành tàn nhẫn vung một tát trên mặt ta, “Lâm An An, ngươi bị nuông chiều đến vô pháp vô thiên, đến giờ vẫn không biết quy củ.” 

Mùi m.á.u tươi tràn khắp miệng ta, ta khóc đến mức hai mắt như muốn chảy m.á.u, “Ta sai rồi, van cầu ngài, bệ hạ. Mong ngài nghĩ đến cảm tình chúng ta đã từng bên nhau ngần ấy thời gian, cầu bệ hạ tha cho ta, ta không dám nữa. Là ta mạo phạm Quý phi, muốn đ.á.n.h thì hãy đ.á.n.h ta!” 

Ta vươn ngón tay dính đầy m.á.u khẩn cầu túm lấy một góc áo hắn, hi vọng hắn nhớ tới trước kia ta tận tâm tận lực với hắn mà nương tay. 

Nhưng sắc mặt hắn càng thêm âm trầm, hất tay ta ra, lời nói so với vết thương trên người lại càng đau hơn, “Cảm tình? Giữa chúng ta có cái gì gọi là cảm tình chứ?"

Ta đã nói với hắn rất nhiều lần, ngày đó là có người tính kế, hạ d.ư.ợ.c trong rượu của ta, ta không hề cố ý leo lên giường hắn. 

Nhưng ta thích Thẩm Cảnh Hành, cả kinh thành không ai là không biết điều đó. Hắn nhận định rằng ta cố ý mưu hại, khiến hắn bỏ lỡ người trong lòng, chỉ có thể c.ắ.n răng thành thân với ta. 

Ta khó lòng biện giải, sự tình quá đột nhiên, khi ta muốn điều tra chân tướng thì mọi chứng cứ đã bị xóa sạch, ta chỉ đành đối tốt với hắn gấp trăm gấp ngàn lần, tin tưởng thời gian sẽ giúp ta bước vào trái tim hắn.

Không ngờ, chuyện đầu tiên khi Thẩm Cảnh Hành ngồi lên đế vị chính là phong góa phụ Cố Thanh Uyển làm Quý phi, dùng mọi cách nhục nhã ta. 

Cuối cùng… lại gi..ết sạch cả phủ Tướng quân. 

Ta nước mắt chảy dài ôm lấy Xuân Hạnh còn đang khỏe mạnh trước mắt. 

Kiếp trước, nàng ở trong n.g.ự.c ta trút hơi thở cuối cùng, trước khi ch..ết còn ngơ ngác nhìn góc trời phía ngoài cung, đôi môi khẽ mấp máy.

Ta mặt đầy nước mắt ghé sát lại nghe, nàng nói… nàng muốn về nhà.

Nhưng thẳng cho đến khi ta cùng Thẩm Cảnh Hành đồng quy vu tận, vẫn chưa thể hoàn thành tâm nguyện của nàng. 

Ta hận bản thân vô năng, không thể bảo vệ người bên cạnh mình. 

Thật may trời cao thương xót, cho ta cơ hội sống lại một lần. Đời này, Thẩm Cảnh Hành muốn đăng cơ ư, đừng mơ! 

2

Xuân Hạnh thấy ta khóc không biết phải làm sao, nhưng vẫn bất động thanh sắc che chở cho ta. 

Nàng nhẹ giọng an ủi bên tai ta,”Tiểu thư, rượu này rất mạnh sao? Nô tì dìu người đi nghỉ ngơi trước.” 

Lúc này ta mới dần ổn định lại tâm tình kịch liệt, nhìn bốn phía xung quanh. Thế mà ta lại được sống lại vào ngày yến hội bị kẻ khác tính kế. 

Mà vấn đề là chén rượu trước mặt ta đã cạn sạch. 

Trong lòng ta phát lạnh, cơ thể lại dần bùng lên một luồng nhiệt khó chịu. 

Đã sống lại mà ta vẫn không tránh thoát được ư?

Đột nhiên, ta cảm nhận được một ánh mắt đang gắt gao nhìn chằm chằm ta. Ta quay lại, cư nhiên lại đối diện với ánh mắt trêu tức của Thẩm Cảnh Hành, trên tay hắn tùy ý trêu đùa một chén rượu cũng đã cạn. 

Chúng ta dây dưa một đời, có thể nói là hai người quen thuộc nhất. Chỉ bằng một ánh mắt cũng đủ để chúng ta xác định chắc chắn đối phương cũng đã sống lại.

Ta nghĩ, hận ý trong mắt nhất định đã bị hắn nhận ra. 

Hắn cũng không cần che giấu suy nghĩ, khẽ nâng chén từ phía xa xa hướng về phía ta, khóe miệng mang theo ác ý mười phần. 

Lòng ta lạnh lẽo, hắn nhất định đã sống lại trước khi uống chén rượu đó, lại trơ mắt nhìn ta uống cạn.

Sống lại đời này, hắn hẳn đã biết t.h.u.ố.c này căn bản không phải do ta hạ, nếu không ta cũng không bất tri bất giác như vậy. 

Chỉ là, như vậy thì sao chứ, hắn vẫn muốn đẩy ta vào chỗ ch..ết. 

Ta không hiểu vì sao hắn lại có hận ý lớn như vậy đối với ta, cho dù hắn nghĩ ta gióng trống khua chiêng theo đuổi khiến hắn phiền chán, nhưng ta tự hỏi, ta moi t.i.m móc phổi đối tốt với hắn, hắn cũng yêu tâm thoải mái nhận lận tất cả.

Chương 1 - An An Chung An - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia