“Lão La bị nói như vậy cũng chẳng thấy ngại chút nào.

Ngược lại còn thuận thế sán tới, bắt đầu hỏi han chuyện của nhà họ Triệu, cũng như chuyện kẻ nhìn trộm ồn ào suốt hai ngày nay.”

Nhìn cái dáng vẻ tràn đầy ham muốn tìm hiểu của đối phương, Hà Ngọc Yến có thể nghi ngờ một cách hợp lý rằng bình thường ở lò sát sinh anh ta có phải vừa g-iết lợn vừa buôn chuyện với người khác không.

Bên kia, Cố Lập Đông bắt đầu kể cho lão La nghe chuyện nhà họ Triệu.

Nói được vài câu thì Hạ Tự Cường và Lâu Giải Phóng cũng tới.

Cố Lập Đông lập tức chào hỏi bạn bè uống trà ăn bánh màn thầu.

Hà Ngọc Yến thì ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đã gần tám giờ rồi.

Sao người nhà mẹ đẻ vẫn chưa thấy tới.

Lại qua khoảng nửa tiếng nữa, Cố Lập Đông thấy nếu còn đợi tiếp thì cái nhà vệ sinh này hôm nay sẽ không xong được.

Thế là anh liền nói:

“Chắc là anh cả, anh hai tôi có chuyện gì vướng chân rồi.

Chúng ta cứ bắt đầu làm việc trước đi."

“Được được được."

Ba người còn lại đều không phải hạng người không biết nhìn nhận.

Lúc này cái gì cũng không hỏi, đi theo Cố Lập Đông làm việc luôn.

Trước khi đi, người đàn ông nhẹ nhàng vỗ vai Hà Ngọc Yến:

“Không cần vội đâu, bọn anh đi làm việc trước.

Em cứ nhìn mà làm mớ thịt lão La mang tới nhé.

Có gì khó làm thì cứ gọi anh."

Hà Ngọc Yến gật đầu.

Trong lòng thầm suy nghĩ xem anh cả, anh hai rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Sao đã nói là sẽ tới mà bây giờ đột nhiên lại không thấy bóng dáng đâu?

Tiếng đục tường “đùng đùng" nhanh ch.óng vang lên.

Trước khi đào nhà vệ sinh, cần phải đổi cái cửa sổ vốn có của căn phòng phụ thành cửa ra vào trước.

Người dân quanh đó thấy có động tĩnh lại sán tới xem náo nhiệt.

“Chà, thật sự bắt đầu làm rồi à!

Cửa đóng xong chưa?"

Thím Giang ở sát vách nghe thấy động tĩnh liền lập tức qua hỏi thăm tình hình.

“Xong lâu rồi ạ, lát nữa người ta sẽ chở qua."

Tất cả vật liệu xây dựng cần thiết để xây nhà vệ sinh đã lần lượt được vận chuyển tới từ hai ngày trước, xếp thành đống ở khoảng đất trống phía tường sau.

Còn về cửa gỗ thì là do mẹ cô liên hệ giúp, đóng trực tiếp ở xưởng gỗ bên nhà máy thực phẩm.

Theo kế hoạch ban đầu là sáng nay lúc anh cả, anh hai tới sẽ tiện đường kéo cửa qua luôn.

“Vậy thì tốt quá.

Xem ra nhân lực nhà cháu cũng đủ rồi, đến lúc nhà vệ sinh xây xong thím sẽ dắt ông Khâu nhà thím qua xem thử.

Cái nhà vệ sinh nhà thím sau này ít nhiều cũng phải tham khảo kiểu dáng nhà cháu mới được."

“Được chứ ạ, lúc nào làm xong mọi người đều có thể qua xem."

Hà Ngọc Yến thật ra là mong sao hàng xóm trong đại tạp viện đều xây nhà vệ sinh.

Nếu không, dựa trên mối quan hệ nhân tình hiện tại, sau này nói không chừng những người không xây nhà vệ sinh sẽ coi nhà cô như nhà vệ sinh công cộng của cả đại tạp viện, thường xuyên chạy qua mượn nhà vệ sinh.

Điều này sẽ làm cô phát điên mất.

Nói xong chuyện này, thím Giang lại kể về chuyện tối qua.

“Cái cô gái đó đến rồi, thím thấy bà Phùng nhà cháu dắt người lên ủy ban phường rồi.

Ôi, cháu bảo xem một cô gái tay chân lành lặn mà sao lại nghĩ quẩn đi nhìn trộm đàn ông đi vệ sinh..."

Hà Ngọc Yến:

...

Sao lúc này lại biến thành chuyên môn nhìn trộm đàn ông đi vệ sinh rồi?

Cô mới ngủ có một đêm thôi mà sao lời đồn bên ngoài đã biến thành cái dạng này rồi?

Thím Giang thấy cô ngơ ngác liền liến thoắng giải thích:

“Cháu còn chưa biết sao!

Sáng sớm nay bà Trịnh đã nói chuyện này với người ta ở trạm rau rồi.

Bây giờ đừng nói là cả cái Bắc Thành này, ước chừng nửa cái Bắc Thành đều biết cái ngõ Đinh Hương này có một kẻ nhìn trộm nữ chuyên nhìn trộm đồng chí nam đi vệ sinh."

Nhìn thím Giang nói với vẻ mặt hớn hở, Hà Ngọc Yến không khỏi thầm thắp một nén nhang cho Hứa Thúy Bình trong lòng.

Hai người nói chuyện rôm rả, nhanh ch.óng thu hút không ít người sán tới buôn chuyện gia đình.

Hà Ngọc Yến trong bầu không khí như vậy, vừa bóc tỏi vừa thỉnh thoảng trả lời những thắc mắc của mọi người về việc xây nhà vệ sinh.

Ngay lúc cô tưởng buổi sáng hôm nay sẽ trôi qua như vậy thì Lâm Hà Hương vậy mà lại sán tới.

Chao ôi, kể từ khi đối phương gả vào đại tạp viện này, Hà Ngọc Yến thật sự chưa từng nói với cô ta một câu nào.

“Muốn hỏi chuyện xây nhà vệ sinh sao không qua nhà tôi mà hỏi?

Nhà vệ sinh nhà tôi là định xây theo kiểu của mấy tòa nhà cán bộ đấy."

Lời khoe khoang như vậy lọt vào tai Hà Ngọc Yến chỉ có hai chữ:

“Nực cười".

Mọi người nói chuyện chẳng qua cũng chỉ để g-iết thời gian, ngay lập tức có người sán tới hỏi nhà vệ sinh nhà cô ta bao giờ thì xây, tốn bao nhiêu tiền, vật liệu mua ở đâu, đến lúc đó ai qua giúp.

Lâm Hà Hương mỉm cười:

“Tôi cũng không biết tốn bao nhiêu tiền, tóm lại vật liệu là do bố tôi lo liệu.

Còn ai qua giúp thì Kiến Thiết nhà tôi sẽ sắp xếp."

Đồng Kiến Thiết lúc này cũng đi tới:

“Lát nữa nhà tôi cũng bắt đầu khởi công rồi.

Chỉ là người vẫn chưa đến đủ."

Đồng Kiến Thiết cũng nhắm chuẩn ngày hôm nay, sớm đã tìm người qua giúp xây nhà vệ sinh.

Có nhân viên của phòng tiêu thụ bọn họ, cũng có Tào Đức Tài ở sát vách.

Đương nhiên, Lại Cáp Bình là nhân lực càng phải có mặt.

Dù sao thì anh ta cũng đã bỏ ra 50 đồng cho Lại Cáp Bình.

Nếu không đòi lại được từ sức lao động của đối phương thì anh ta thật sự lỗ vốn to.

Hà Ngọc Yến nghe thấy đối phương sẽ tìm Lại Cáp Bình giúp đỡ, trong lòng lấy làm lạ là hai người này thật sự nảy sinh tình anh em sao?

Mà Lại Cáp Bình lúc này thì chẳng có tâm trí đâu mà đi giúp Đồng Kiến Thiết xây nhà vệ sinh.

Sáng sớm ngủ dậy anh ta đã để bụng rỗng, định bụng qua nhà họ Đồng hoặc nhà họ Thẩm ăn chực một bữa.

Còn cái người vợ Thẩm Thanh Thanh kia của anh ta sau mấy ngày nỗ lực thì nay đã ở lại nhà mẹ đẻ rồi.

Ngày nào anh ta cũng đi lại giữa nhà họ Thẩm và nhà mình.

Tuy rất mệt nhưng Lại Cáp Bình biết thế nào là công phu “nước chảy đá mòn".

Chỉ cần Thẩm Thanh Thanh bên này thuyết phục được hai ông bà già kia thì ngày Lại Cáp Bình anh ta đường hoàng bước vào nhà họ Thẩm cũng không còn xa nữa.

Từ xe buýt xuống, đang định đi về đại tạp viện, kết quả Lại Cáp Bình liền thấy cô hàng xóm Hứa Thúy Bình đang đứng ở một chỗ cách nhà vệ sinh công cộng không xa, đứng im phăng phắc.

Tối qua Hứa Thúy Bình về rất muộn, anh ta có biết.

Hai nhà sống trong cùng một đại tạp viện, lại ngay sát vách nhau.

Cơ bản là nhà họ Hứa xảy ra chuyện gì anh ta đều biết rõ mười mươi.

Hứa Thúy Bình vốn là cái con nhóc đáng lẽ phải xuống nông thôn.

Không biết đi cửa nẻo nào mà lại kiếm được một công việc nhân viên tạm thời ở hợp tác xã, trở thành người có tiền đồ thứ hai của đại tạp viện.

Điều này khiến Lại Cáp Bình vô cùng tò mò.

Tất nhiên, anh ta là người có tiền đồ đầu tiên của đại tạp viện này.

Cách thức thành công của bản thân anh ta thì chẳng quang minh chính đại cho lắm.

Một cái đứa con gái như cô ta thì càng không phải nói nữa.

Chương 136 - Ăn Dưa Mỗi Ngày Sau Khi Đổi Chồng [thập Niên 70] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia