“Trong khoảng thời gian này khẩu vị của Hà Ngọc Yến ngày càng tốt lên.

Cái gì vị đậm đà là cô thích ăn cái đó.

Dù sao cô cũng không kén ăn, về cơ bản tất cả các loại thực phẩm hễ cứ thêm giấm thêm ớt là cô đều yêu thích.”

Cố Lập Đông lắc đầu:

“Thêm giấm thì được, ớt thì không được cho nhiều quá."

Những lưu ý trong kỳ t.h.a.i nghén mà bác sĩ Trình ở khoa sản nói trước đó có nhắc đến việc t.h.a.i p.h.ụ không nên ăn quá nhiều đồ cay.

Hà Ngọc Yến nghe xong tuy có chút thất vọng nhưng vẫn gật đầu.

Thầm tính toán đợi sau khi sinh xong nhất định phải ăn mấy bữa cay cho đã đời mới được.

Hai người đang nói chuyện thì bên ngoài lại vang lên tiếng nôn ọe rất lớn của Lâm Hà Hương.

“Cô ta thế này là đã nôn suốt hơn nửa tháng rồi nhỉ!"

Nghe thấy thế Hà Ngọc Yến cũng không nhịn được mà thấy ê ẩm trong dạ dày.

“Đừng nghĩ nhiều nữa.

Bây giờ anh đi nấu mì cho em.

Lát nữa bưng cho em một chậu nước ấm vào nhé."

Trời lạnh rồi, mặt đất chỗ rãnh nước thường xuyên có những lớp băng mỏng do vũng nước đọng lại.

Cố Lập Đông lo lắng vợ bị trượt chân nên hễ cứ ở nhà là anh sẽ pha sẵn nước ấm cho cô vệ sinh cá nhân, trực tiếp vệ sinh ở phòng trong.

Như vậy vừa ấm áp lại vừa không có nguy cơ bị ngã.

Chính vào một buổi sáng sớm bình dị mà ấm áp như thế, bỗng nhiên mọi người nghe thấy trong gió lạnh có mấy bóng người lạ mặt đi vào từ cửa thùy hoa.

Cố Lập Đông từ cửa bếp đang mở đã nhìn thấy người tới đầu tiên.

Dẫn đầu là Chủ nhiệm Hồ của ủy ban đường phố, đi sau cư nhiên lại là nhân viên của tổ điều tra.

Những người này đi thẳng đến nhà họ Đổng.

Ngay sau đó tiếng nôn ọe của Lâm Hà Hương biến mất, thay vào đó là tiếng cãi vã dữ dội của bà Trịnh.

Mọi người nghe thấy động tĩnh cũng không sợ lạnh nữa, từng người khoác áo bông từ trong nhà đi ra.

Ông cụ Tào, bà Phùng - hai vị quản sự đại gia đại mụ liền tiến lên hỏi rốt cuộc là có chuyện gì.

“Ôi dào, các người đến đúng lúc lắm.

Mấy người này vừa vào đã nói muốn đưa con trai và con dâu tôi đi để hỏi han tình hình gì đó."

Sáng sớm ra Lâm Hà Hương lại bắt đầu nôn ọe.

Bà Trịnh tuy không vui lắm nhưng đứa con dâu này trong bụng đang mang đứa cháu của nhà bà, đương nhiên là rất căng thẳng.

Mấy người này chính là gõ cửa đi vào đúng lúc đó.

Bà Trịnh còn tưởng là chuyện tốt gì vì những người này đều mặc đồ cán bộ.

Kết quả vừa mở miệng đã là muốn đưa con trai cả và con dâu cả đi, nói là có chuyện cần bọn họ phối hợp điều tra.

Chuyện này chẳng khác nào đụng vào vảy ngược của bà Trịnh sao?

Chồng bà chính là vì cứu vãn tài sản của đơn vị mà cuối cùng hy sinh tính mạng, là anh hùng cơ mà.

Sao có thể phạm pháp được chứ?

Chủ nhiệm Hồ của đường phố cực kỳ quen thuộc với bà Trịnh.

Bởi vì bao nhiêu năm nay hễ bà Trịnh có chuyện gì là lại lôi người chồng đã mất ra để nói chuyện.

Cho nên ông cũng không bảo bà Trịnh im lặng, mà quay sang nói với ông cụ Tào, bà Phùng cùng Đổng Kiến Thiết vừa từ trong phòng đi ra, bắt đầu giới thiệu người tới là ai và mục đích là gì.

“Đây đều là thành viên của tổ điều tra vụ án đầu cơ trục lợi.

Đến tìm các người là vì bố của đồng chí Lâm Hà Hương, đồng chí Lâm Đông, có nghi vấn tham gia vào vụ việc này.

Cần mời đồng chí Lâm Hà Hương và đồng chí Đổng Kiến Thiết về để phối hợp điều tra."

Bốn chữ “phối hợp điều tra" mọi người đều đã hiểu.

Càng nghe rõ hơn là bố đẻ của Lâm Hà Hương cư nhiên lại dính líu vào trong đó.

Phải biết rằng đây chính là phó giám đốc nhà máy máy công cụ của bọn họ đấy!

Nếu thật sự tham gia vào việc đầu cơ trục lợi thì chẳng phải nhà máy của bọn họ sắp loạn rồi sao?

Trước đó ở đội vận tải của nhà máy nghe nói đã có mấy tài xế bị bắt tại trận rồi.

Lúc đó Cố Lập Đông ở đại tạp viện với tư cách là tài xế đội vận tải đương nhiên đã bị đưa đi phối hợp điều tra.

Hồi đó bọn họ đều sợ Cố Lập Đông dính líu vào trong đó.

Nhưng đối phương chưa đầy một tiếng đồng hồ đã bình an vô sự quay về rồi.

Điều đó chứng tỏ Cố Lập Đông trong sạch.

Thế nhưng chuyện này so với chuyện của nhà họ Đổng thì lại không giống nhau cho lắm.

Ngay lập tức ánh mắt mọi người nhìn về phía người nhà họ Đổng đều trở nên kỳ quặc.

Bà Trịnh còn muốn phản bác, Lâm Hà Hương thì càng lo lắng đến mức suýt nữa thì hụt hơi.

Cuối cùng vẫn là Đổng Kiến Thiết hiểu thời thế hơn một chút.

Rất bình tĩnh biểu thị bọn họ sẽ phối hợp điều tra.

Tiếp đó quay người lấy thêm áo khoác cho Lâm Hà Hương, dìu người đi theo người của tổ điều tra.

“Chà, thằng Kiến Thiết này thật là biết quan tâm vợ."

“Quan tâm cũng chẳng ích gì.

Gặp phải nhà ngoại như thế này e là cũng phải chịu liên lụy theo."

“Cũng đừng nói thế, Phó giám đốc Lâm đó bình thường trông có vẻ là người khá tốt, không giống hạng người làm chuyện xấu đâu."

Mọi người bàn tán xôn xao.

Bà Trịnh không hiểu rõ những ngóc ngách bên trong, tuy muốn tranh luận với đám đàn bà này nhưng lại sợ bị liên lụy vào.

Sợ đến mức bà cũng không màng đến việc tiếp tục làm bữa sáng nữa, cởi tạp dề trên người ra, nhét cho con trai út hai đồng bạc bảo nó tự tìm cái gì mà ăn, sau đó cuống cuồng chạy đến nhà con gái cả.

Bà là một người đàn bà thì không nghe ngóng được gì, nhưng con rể bà là một người đàn ông trưởng thành cơ mà!

Trong bếp Cố Lập Đông chứng kiến toàn bộ quá trình từ đầu đến cuối, đương nhiên không bỏ lỡ cái khóe miệng mím c.h.ặ.t khi Đổng Kiến Thiết rời đi.

Cũng không biết tại sao, người khác có lẽ không nhìn ra được, nhưng anh từ nhỏ đã cực kỳ hiểu rõ biểu cảm của Đổng Kiến Thiết.

Tất cả mọi người đều nói Đổng Kiến Thiết là người tốt, chỉ có anh là nhìn ra được sự bất thường của đối phương.

Giống như lúc này, cái khóe miệng mím c.h.ặ.t đó đã bộc lộ sự căng thẳng của Đổng Kiến Thiết.

Rõ ràng đối phương chắc chắn biết được điều gì đó.

Trong phòng Hà Ngọc Yến đã vệ sinh cá nhân xong xuôi, cũng đã nghe thấy động tĩnh bên ngoài từ sớm.

Thấy chồng mình bưng hai bát mì đi vào, lập tức hỏi về chuyện vừa xảy ra.

Anh kể lại sự việc và đưa ra suy đoán, Hà Ngọc Yến cũng gật đầu theo.

“Cứ nhìn cái kiểu tiêu tiền bình thường của Lâm Hà Hương thì đâu giống hạng người không có tiền cơ chứ."

Mà thu nhập của con người thời này cực kỳ minh bạch.

Lâm Hà Hương lại phô trương như thế, nếu thật sự điều tra ra được cái gì thì cũng chẳng có gì lạ.

“Chắc là người phía Lão Ngưu đã khai ra Phó giám đốc Lâm rồi."

Cố Lập Đông vừa ăn mì vừa nói ra suy đoán của mình.

Vấn đề của đội vận tải bắt đầu xuất hiện từ sau khi ông nội anh nghỉ hưu.

Đội trưởng đội vận tải đó không màng sự đời cũng không gánh vác trách nhiệm, trơn tuồn tuột như lươn ấy.

Đám Lão Ngưu dù có là tài xế già thì cũng không có vốn liếng để bày ra cái trận thế lớn như vậy được.

Chỉ có một khả năng, đó chính là đằng sau có người chống lưng.

Người chống lưng này là ai?

Nói thật Cố Lập Đông còn từng nghi ngờ đội trưởng đội vận tải.

Nhưng từ sau lần đi Tân Thị quay về, Cố Lập Đông liền biết ước chừng là không phải rồi.

Đối phương chỉ là một lão già đang đợi nghỉ hưu thôi, sẽ không muốn nhúng tay vào mấy chuyện này đâu.

Chương 180 - Ăn Dưa Mỗi Ngày Sau Khi Đổi Chồng [thập Niên 70] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia