“Nghĩ như vậy, rất nhiều chuyện đã có thể giải thích được rồi.”
“Được, anh sẽ dẫn người đến trạm rau quả tìm thử.
Em ở nhà đóng c.h.ặ.t cửa chờ anh về.”
Nhìn bóng lưng cao lớn của chồng rời đi, Hà Ngọc Yến hy vọng anh có thể tìm thấy đứa trẻ ngoan ngoãn kia.
Suy luận của Hà Ngọc Yến là chính xác.
Bởi vì ở trạm rau quả lúc này thực sự đang có một đứa trẻ vẫn luôn bám theo sau chị em nhà họ Tôn.
Không ai biết quãng đường đi bộ mất hơn mười phút này, một đứa trẻ sáu tuổi đã đi đến đây bằng cách nào.
Nhưng khi nhìn thấy sắc trời xung quanh ngày càng tối, trong lòng bé rất sợ hãi.
Tiểu Xuân Mai chỉ có thể nắm c.h.ặ.t miếng gỗ nhỏ đeo trước ng-ực để bản thân thêm dũng cảm.
Bà nội nói kiếm tiền là vất vả, bé không sợ vất vả, bé có thể chịu khổ được.
Nhưng rất nhanh sau đó tiểu Xuân Mai đã không hiểu nổi rốt cuộc dì Tôn và mọi người đang làm gì.
Tại sao cứ đi đi lại lại quanh trạm rau quả là có thể kiếm tiền?
Trạm rau quả này lúc nhỏ tiểu Xuân Mai thường xuyên cùng bà nội đến đây.
Lần nào bà nội cũng mua đồ ăn ngon cho bé.
Tuy hiện tại bà nội không thích mình nữa, nhưng tiểu Xuân Mai vẫn nhớ những điều tốt đẹp đó của bà.
Lần này bé nhất định phải kiếm được tiền, sau đó đưa tiền cho bà nội để bà đừng bắt cha phải kiếm tiền suốt ngày nữa.
Ngay lúc tiểu Xuân Mai đang suy nghĩ thì phía bên kia ba người bọn Tôn Tiếu Nhu đã dừng bước.
Đây là nhà kho nhỏ phía sau trạm rau quả.
Xung quanh nhà kho nhỏ đều là mặt đường lát gạch xanh.
Khe hở giữa các viên gạch rất lớn, chỉ cần lấy một cái xẻng sắt là có thể cậy viên gạch xanh lên, sau đó có thể đào bới đồ giấu bên dưới.
“Chính là chỗ này, đại tiểu thư.
Đồ nằm ngay dưới viên gạch xanh này.”
Dưới ánh sáng đèn pin có thể thấy viên gạch xanh đó hơi khác so với những viên khác.
Ở giữa có một vết khắc chữ “Tôn” mờ mờ.
Tuy nhiên vết khắc qua nhiều năm mài mòn, nhiều chỗ đã không còn nhìn rõ nữa.
Tôn Tiếu Nhu hành động rất quyết đoán.
Lúc này trên người cô ta không còn chút khí chất yếu đuối nào.
Theo chỉ dẫn của bác Tôn, cô ta cầm xẻng sắt dùng sức một cái đã cậy được cả viên gạch xanh lên.
Viên gạch xanh không lớn lắm, nhưng hành động cậy gạch này vẫn làm bụi bay mù mịt.
Sau khi bụi bặm tản đi, ba người nhìn xuống mặt đất đã mất đi viên gạch xanh.
Rất bình thường, chỉ là một mảnh đất sét vàng.
Nhưng rất nhanh sau đó bác Tôn giàu kinh nghiệm đã phát hiện ra điều bất thường.
“Tiểu thư, cô khoan hãy động đậy.”
Nói xong, bác Tôn nhìn quanh những viên gạch xanh xung quanh.
Quả nhiên phát hiện khe hở của mỗi viên gạch xanh hầu như đều mọc không ít cỏ dại.
Có chỗ chỉ có rễ cỏ, có chỗ cỏ mọc khá dài.
Nhưng không có viên gạch nào sạch sẽ như chỗ trước mắt này.
Không có một cọng cỏ hay mẩu đá vụn nào.
Chẳng lẽ đồ đã bị người ta đào đi rồi sao?
Nghĩ đến khả năng này, bác Tôn thấy không thể tin nổi.
Khoảng đất trống này lát tới hàng trăm viên gạch xanh, ai có thể trùng hợp đào trúng ngay viên gạch này trong số đó chứ?
Trong lòng không tin, nhưng bác Tôn vẫn nói kết quả quan sát được cho Tôn Tiếu Nhu.
Tôn Tiếu Nhu nghe xong thì lông mày nhíu c.h.ặ.t lại.
Nhưng cô ta cũng không trì hoãn, lập tức gọi em gái và bác Tôn cùng hành động.
Có nghi ngờ bao nhiêu cũng vô ích, cứ bắt tay vào tìm là biết ngay.
Thế là ba người bắt đầu hì hục đào bới.
Mà ở một góc không xa, tiểu Xuân Mai nhìn thấy cảnh này thì đã trợn mắt há mồm.
Mấy người lớn này định làm cái gì thế nhỉ?
Phía bên kia, Cố Lập Đông đi đến giữa sân nhưng không nói thẳng chuyện của chị em nhà họ Tôn ra, mà trực tiếp tìm anh em nhà họ Tào, nói vài câu với người dẫn đầu tìm người là bác Tào.
Sau đó ba người cùng nhau đi về phía trạm rau quả.
Sợ chậm trễ thời gian, cả ba người đều cưỡi xe đạp.
Thế là quãng đường đi bộ hơn mười phút đã được họ rút ngắn xuống còn tám phút là tới trạm rau quả.
“Tôi còn chưa bao giờ đến trạm rau quả vào giờ này đâu!”
Tào Đức Tài không hiểu vì sao Cố Lập Đông lại trực tiếp dẫn anh em họ đến đây.
Vừa xuống xe thấy trạm rau quả đen thui trước mặt thì không nhịn được mà cảm thán một câu.
“Nói nhỏ thôi, đi theo.”
Cố Lập Đông nói xong liền bảo hai người tắt đèn pin đi.
Ba người mượn chút ánh sáng của mặt trăng lén lút đi vòng quanh trạm rau quả.
Cũng chính lúc này, họ nghe thấy từ nhà kho nhỏ phía sau trạm rau quả truyền đến tiếng đào đất.
Thế là Cố Lập Đông đi đầu chạy qua đó ngay.
Rất nhanh sau đó đã nhìn thấy ba người đang miệt mài đào hố trên mảnh đất trống lát gạch xanh.
Ba người đang đào hố vô cùng hăng say, hoàn toàn không chú ý đến sự xuất hiện của Cố Lập Đông.
Cố Lập Đông nhìn họ vài cái, lập tức quay người ra hiệu cho anh em nhà họ Tào phía sau đừng lên tiếng.
Cẩn thận quan sát xung quanh, Cố Lập Đông nhanh ch.óng phát hiện ra bóng dáng nhỏ bé đang ngồi xổm trong góc.
Lại gần nhìn kỹ, quả nhiên là bé Hồ Xuân Mai.
Đứa trẻ này chắc là có chút sợ hãi, đang dùng tay bịt c.h.ặ.t miệng, thân hình nhỏ nhắn hơi run rẩy.
Nhìn cảnh đó mấy người đàn ông đều thấy không đành lòng.
Sự xuất hiện của bọn Cố Lập Đông ban đầu làm tiểu Xuân Mai rất sợ.
Nhưng khi họ lại gần, bé nhận ra người dẫn đầu là cha của Viên Viên và Đan Đan thì không sợ nữa.
Đây là một người cha tốt, chắc chắn là người tốt rồi.
Người tốt Cố Lập Đông thấy đứa trẻ dường như không còn run nữa, liền ngồi xuống, từ trong túi lấy ra một viên kẹo sữa đặt vào tay đứa trẻ.
Sau đó ra hiệu cho bé đừng lên tiếng.
Anh em nhà họ Tào thấy vậy cũng học theo dáng vẻ của Cố Lập Đông ngồi xuống, đầu ngó về phía ba người đang bận rộn bên kia.
Thực ra họ cũng rất tò mò ba người này đêm hôm khuya khoắt ở đây đào hố là định làm gì?
Chẳng lẽ định đào hố chôn người?
Vừa hay lúc này một cơn gió lạnh rít lên thổi qua, làm anh em nhà họ Tào đồng loạt rùng mình một cái.
Ở phía bên kia, bác Tào dẫn người đi tìm khắp xung quanh đại tạp viện, cảm thấy đứa trẻ chắc không còn ở trong ngõ nữa rồi.
Nếu có ở đây thì với tiếng hò hét tìm người của họ nãy giờ, đứa trẻ sớm đã chui ra rồi.
Có người không nhịn được lẩm bẩm có phải bà Chu đã làm gì nên một đứa trẻ đang yên đang lành mới phải chạy ra ngoài vào đêm hôm thế này không.
Có người hỏi hay là quay về hỏi bà Chu xem sao rồi mới tiếp tục tìm?