“Quan T.ử nghe xong liền đem những chuyện xảy ra ở đại tạp viện số 2 tối nay kể lại một lượt cho cha mẹ và anh chị nghe.
Chuyện lạc mất trẻ con, chuyện đào hố ở trạm rau quả, bất kể là chuyện nào lôi ra cũng đủ làm người ta trợn mắt há mồm.”
Tất nhiên cuối cùng anh cũng kể luôn cả chuyện Ngô Cáp Bình gọi mình lại.
“Con làm thế là đúng đấy.
Tâm địa của thằng Ngô Cáp Bình kia nhìn một cái là thấy lệch lạc rồi.
Với cái bộ dạng ngốc nghếch của con mà xán lại gần thì bảo đảm bị người ta bán đi còn hớn hở cười theo cho xem.”
Nghe thấy lời đ.á.n.h giá này của ông già nhà mình, Quan T.ử nhất thời không biết có nên vui vì được cha khen không nữa, bởi vì nghe qua cứ như đang mắng anh ngốc vậy.
Ông Quan chẳng màng đến sự phân vân của đứa con út ngốc nghếch, mà bàn bạc với vợ:
“Người này thực sự không thể bảo nhà máy đuổi đi được sao?
Tôi cứ nhìn thấy cậu ta là cảm thấy sớm muộn gì cũng gây ra chuyện.”
Căn nhà gia đình Ngô Cáp Bình đang ở hiện tại thuộc quyền sở hữu của nhà máy.
Lão Ngô đầu ở đó cả đời cống hiến cho nhà máy nên theo lý thì ông ấy có thể ở đó cho đến khi qua đời.
Tuy nhiên người con trai mà lão Ngô đầu nhận nuôi sau này nhìn qua đã thấy không phải hạng người lương thiện.
Hai năm nay tuy có vẻ an phận nhưng ông Quan cứ quan sát là lại thấy có gì đó không đúng.
Đặc biệt là đôi vợ chồng trẻ này thường xuyên đi sớm về muộn, thỉnh thoảng lại lén lút vác đồ đạc quay về.
Nói chung nhìn thế nào cũng thấy không ổn.
“Bà chỉ có thể nói là đề xuất với nhà máy một chút thôi.
Nhưng nhà máy thực sự không thể cứ thế mà đuổi lão Ngô đầu đi được.”
Ngô Cáp Bình không biết nhà họ Quan đang thảo luận về mình.
Thấy không hỏi được gì từ Quan Tử, anh ta lại chạy sang vài nhà khác, cuối cùng cũng hỏi ra được đại khái sự việc.
Về đến nhà Hứa Thúy Bình quan tâm hỏi:
“Thế nào rồi?”
Ngô Cáp Bình gật đầu:
“Không sao.
Chỉ là cô con dâu mới cưới của Uông Kiến Thiết đã đi đào hố ở trạm rau quả thôi.
Anh đã hỏi thăm rồi, ước chừng chính là cái chỗ tuần trước chúng ta vừa đào xong.”
Tuần trước Hứa Thúy Bình bắt đầu thường xuyên mơ thấy một giấc mơ.
Bối cảnh trong mơ chính là trạm rau quả ở gần đây, rất nhiều chi tiết đều xuất hiện trong mơ.
Cô kể giấc mơ cho Ngô Cáp Bình nghe, sau khi cả hai xác định được kế hoạch đào bới thì đã tự mình mang đồ về rồi.
Nghĩ đến chiếc hòm Quan Bì đó, Hứa Thúy Bình vẫn thấy thật không thể tin nổi.
“Chiếc hòm đó trước đây em cũng từng mơ thấy cái tương tự.
Chỉ là sau đó hòm không còn nữa.
Tuy nhiên lần này chiếc hòm may mắn đã bị chúng ta đào được.”
Nhắc đến chiếc hòm, Ngô Cáp Bình cũng không khỏi nở nụ cười.
Dù lần này đào được hai chiếc hòm kích thước không lớn, nhưng bên trong đều nhét đầy vàng miếng.
Nhìn màu sắc và hình dáng vàng miếng thì rất giống với những thỏi vàng đào được dưới nhà vệ sinh công cộng hồi đó.
Tiếc là bao nhiêu vàng miếng như thế lại không có duyên với mình.
Lần này cuối cùng cũng được bù đắp chút ít.
Bây giờ có người lại đến cùng một chỗ đó đào, vậy thì có thể khẳng định chủ nhân của những chiếc hòm đó chính là những người đã đến đào kia.
Cô con dâu mới cưới của Uông Kiến Thiết rốt cuộc là lai lịch thế nào?
Liệu đối phương trong tay có còn nhiều thông tin về báu vật khác hay không?
Nghĩ đến đây Ngô Cáp Bình dịu dàng nói với Hứa Thúy Bình:
“Em ngủ sớm đi, cố gắng đêm nay mơ thêm một giấc mơ mới nhé.”
Đêm hôm đó Hứa Thúy Bình quả thực đã mơ thấy một giấc mơ mới.
Trong mơ lại xuất hiện một chiếc hòm Quan Bì cùng loại.
Sáng hôm sau tỉnh dậy cô vui mừng chia sẻ giấc mơ của mình với Ngô Cáp Bình.
Ngô Cáp Bình nghe xong hào hứng nói:
“Đi, chúng ta đến tiệm cơm nhà nước ăn một bữa thật ngon trước đã, sau đó đi thám thính địa điểm.”
Hứa Thúy Bình nhìn bộ dạng này của anh ta trong lòng vô cùng đắc ý.
Đồng thời cô cũng thấy may mắn vì hành động tố cáo Ngô Cáp Bình hồi đó.
Nhìn xem, cái bản lĩnh này của mình đâu phải ai cũng có được.
Chính vì đã tố cáo Ngô Cáp Bình làm anh ta không thể đi học đại học được thì anh ta mới dựa dẫm và nịnh bợ mình như thế này chứ.
Khóe mắt Ngô Cáp Bình nhận ra vẻ mặt đắc ý của đối phương, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười quỷ dị.
Cố Lập Đông sáng sớm ngủ dậy đi tiệm cơm nhà nước mua sữa đậu nành, vừa hay bắt gặp Ngô Cáp Bình và Hứa Thúy Bình.
Nhìn hai người này Cố Lập Đông luôn cảm thấy có gì đó kỳ kỳ quái quái.
Đợi đến khi xách sữa đậu nành về đến nhà thì phát hiện bác Tào và chú Thẩm vắng mặt cả đêm đều đã quay về.
Đứng sau hai người họ chính là Uông Kiến Thiết và chị em nhà họ Tôn.
Xem ra sự việc ước chừng đã được giải quyết xong xuôi.
Quả nhiên khi nhà họ bắt đầu ăn bữa sáng thì bên ngoài đã náo nhiệt hẳn lên.
Hà Ngọc Yến vừa ăn bánh bao uống sữa đậu nành, vừa xách luôn một cái ghế đẩu ra ngồi ngay cửa hóng hớt.
“Không có, chúng tôi không có làm chuyện gì cả.
Hôm qua đều là hiểu lầm thôi, hiểu lầm cả.
Đã giải thích rõ ràng với trạm rau quả rồi.”
Uông Kiến Thiết đang giải thích với những người đến hỏi thăm.
Vừa giải thích vừa bảo chị em nhà họ Tôn đi về nghỉ ngơi.
Còn bác Tào với tư cách là đại gia quản sự của đại tạp viện, hắng giọng một cái rồi kể sơ qua sự việc hôm qua.
“...
Thế nên chuyện chị em nhà họ Tôn cùng người họ hàng xa đào hố ở trạm rau quả, vì không tìm thấy đồ đạc gì nên cuối cùng phía trạm rau quả không truy cứu nữa.
Chỉ đưa ra lời cảnh cáo yêu cầu họ san lấp lại mặt bằng như cũ là có thể quay về.”
Còn về lý do tại sao lại mất cả một đêm thì là vì quá trình tranh cãi ở giữa tiêu tốn không ít thời gian.
Tóm lại chuyện đêm qua kể ra bác Tào đều thấy vô cùng cạn lời.
Bởi vì cái hố lớn đó chẳng tìm thấy cái gì cả, nhà họ Tôn thì khăng khăng là bị mất đồ nên mới đào hố tìm kiếm, cái lý do này làm người ở trạm rau quả cũng chẳng thể làm gì được họ.
Mọi người nghe xong kết quả như vậy đều nhao nhao bàn tán.
Cái lý do mất đồ đào hố chẳng ai tin cả.
Có người dứt khoát đi hỏi Uông Kiến Thiết xem vợ anh ta rốt cuộc định tìm cái gì, hỏi làm Uông Kiến Thiết mồ hôi vã ra như tắm.
Bà Trịnh với tư cách là mẹ chồng cũng bị không ít người hỏi tới, kết quả đương nhiên là chẳng hỏi ra được cái gì.
Bà Trịnh thực sự cũng chẳng biết rốt cuộc là có vấn đề gì ở đâu nữa.
Đến hơn chín giờ sáng ngay cả chị gái Uông Kiến Thiết là Uông Hồng Mai cũng chạy về nhà hỏi rốt cuộc là có chuyện gì.
Suốt cả một buổi sáng toàn bộ đại tạp viện náo nhiệt như một cái chợ vỡ, làm Hà Ngọc Yến chẳng có thời gian mà làm việc gì.
Mỗi bà bác đều có thể nghĩ ra một lý do cho việc chị em nhà họ Tôn đi đào hố ở trạm rau quả.
Trong đó bà Khúc là người đoán chuẩn nhất.
“Chắc chắn là đi đào vàng rồi.
Các người đừng có không tin.
Hãy nghĩ xem hồi đó dưới nhà vệ sinh công cộng ở đầu ngõ nhà ta đã đào ra bao nhiêu thỏi vàng cơ chứ!
Biết đâu cái cô Tôn Tiếu Nhu kia biết dưới trạm rau quả có vàng nên mới lén lút đi đào thử xem sao.
Tiếc là nghe nói chẳng đào được cái gì cả.”