“Hoàng Mỹ Liên thấy Hà Ngọc Yến cứ nhìn chằm chằm xuống sàn nhà vài cái, cơn giận trong lòng vẫn chưa nguôi ngoai.”

Ban đầu cô ta định chất vấn Hà Ngọc Yến có phải đang đứng xem kịch hay không, nhưng suy nghĩ lại rồi nuốt những lời đó vào trong.

Sau đó cô ta không nói lời nào mà thu dọn mỹ phẩm trên bàn, tống hết vào trong hộp rồi khóa lại và rời đi.

Còn về thỏi son bị giẫm nát dưới sàn, cô ta cũng chẳng thèm dọn dẹp.

Đến nước này Hà Ngọc Yến cũng chỉ thấy cảm thán chứ không nghĩ ngợi gì nhiều.

Nhưng khi buổi chiều cô tan học chuẩn bị về nhà thì lại bị Hoàng Mỹ Liên chặn đường.

“Cái gì cơ?”

Hà Ngọc Yến không ngờ Hoàng Mỹ Liên chặn mình lại hóa ra là để báo tin cho cô.

“Tớ muốn nói là tớ từng nhìn thấy Cố Kiều nhét thứ gì đó vào trong đống sách cậu để ở ký túc xá.

Còn nhét cái gì thì tự cậu tìm xem là biết.

Hôm nay tớ nói với cậu chuyện này chỉ là muốn cho cậu biết Cố Kiều không phải hạng tốt đẹp gì.

Hôm nay cậu ta đối xử với tớ như vậy, ngày mai cũng có thể đối xử với cậu như thế.

Tớ định liên kết với những người khác trong phòng cùng đi tìm giáo viên chủ nhiệm để đuổi cái người này ra khỏi ký túc xá.”

Nếu những gì đối phương nói là sự thật thì Hà Ngọc Yến chắc chắn sẽ ủng hộ.

“Tớ cần phải xác nhận lại xem những lời cậu nói có đúng không đã.

Thứ hai đi học tớ sẽ cho cậu câu trả lời.”

Nói xong Hà Ngọc Yến không thèm quan tâm đến phản ứng của đối phương, quay người đi thẳng về phía ký túc xá.

Vừa mới tan học nên ký túc xá chưa có ai khác.

Hà Ngọc Yến mở cửa đi vào, nhìn thẳng về phía bàn học của mình.

Ký túc xá tám người ở nên có bốn chiếc giường tầng bằng gỗ và tám chiếc bàn học cũ kỹ.

Bàn học còn đi kèm một cái hộc tủ nhỏ có thể khóa lại được.

Hà Ngọc Yến bình thường rất ít khi để đồ trong hộc tủ nhỏ.

Còn sách vở vì thường xuyên dùng đến nên có một số cuốn cô không mang về nhà để tiện cho việc lên lớp ban ngày.

Cô đi tới cũng không kiểm tra ngay tại đó mà gom hết tất cả sách vở trên bàn lại thành một chồng, sau đó vác chúng lên xe buýt đi thẳng về nhà.

Cố Lập Đông hôm nay về nhà trước tiên rửa tay cho các con, chia cho mỗi đứa nửa cái bánh trứng lót dạ.

Nhìn hai đứa nhỏ ngồi trên ghế, đôi chân ngắn cũn cứ đung đưa ăn một cách ngon lành, anh mới nhìn đồng hồ thắc mắc tại sao hôm nay vợ lại về muộn.

Thông thường mới bắt đầu năm học vợ anh sẽ không gặp tình trạng bài vở căng thẳng đến mức về muộn hay phải ở lại ký túc xá.

Nếu có thì cô ấy chắc chắn sẽ gọi điện thoại cho anh.

Trong lòng tuy thắc mắc nhưng trong nhà còn có hai đứa trẻ nên anh cũng không tiện bỏ con lại để đi hỏi, chỉ đành kiên nhẫn đi chuẩn bị bữa tối trước.

May thay vợ anh về muộn gần hai mươi phút cuối cùng cũng đã về đến nhà.

Cố Lập Đông nghe thấy tiếng động chạy ra xem thì thấy một chồng sách để ở gian chính.

Chỉ cần nhìn qua là biết ngay đó là sách học tập của vợ mình.

“Có chuyện gì xảy ra vậy?

Sao em lại mang hết sách về thế này?”

Hà Ngọc Yến lắc đầu:

“Em cũng không rõ lắm.

Cái cô Hoàng Mỹ Liên cùng phòng bảo với em rằng nhìn thấy Cố Kiều lén nhét thứ gì đó vào đống sách của em.”

Dù đã qua thời kỳ biến động nhưng làm những trò tiểu nhân như thế này không hại c.h.

ế.t người thì cũng khiến người ta thấy ghê tởm.

Hơn nữa Hà Ngọc Yến đang thầm tính toán xem mục đích cuối cùng của kẻ này rốt cuộc là gì.

Cố Lập Đông nghe vậy vẻ mặt lập tức sa sầm xuống.

“Cái người này đúng là thiếu giáo d.ụ.c.”

Hà Ngọc Yến thấy vậy liền đi tới vỗ vỗ cánh tay chồng:

“Thôi bỏ đi, tức giận với loại người cực đoan đó cũng chẳng ích gì.

Hôm nay...”

Cô đại khái kể lại những xích mích trong ký túc xá cho Cố Lập Đông nghe, mục đích là để anh hiểu được dụng ý của Hoàng Mỹ Liên.

“Cái cô bạn học họ Hoàng này cũng chẳng phải hạng người tốt lành gì.”

Sự nhận xét sắc bén của Cố Lập Đông khiến Hà Ngọc Yến bật cười.

Đúng vậy!

Trong ký túc xá Hoàng Mỹ Liên, Điền Tâm, Cố Kiều, Lư Đại Nữu, Hứa Linh, vài người này Hà Ngọc Yến đã có cái nhìn đại khái.

Còn lại hai người nữa thì thích tụ tập với đồng hương của họ nên tạm thời cô chưa hiểu rõ con người họ lắm.

Nhưng chỉ bấy nhiêu thôi, Hoàng Mỹ Liên và Cố Kiều vừa mới khai giảng đã nảy sinh mâu thuẫn đều chẳng phải hạng người dễ đối phó.

Có điều cái cô Cố Kiều này đúng là nên tìm cách đuổi đi.

Còn có Điền Tâm nữa, đi lại với cô ta quá gần gũi.

Hai người này đều là những yếu tố gây bất ổn.

Tiếc là trường học có quy định cứng nhắc sinh viên năm thứ nhất bắt buộc phải ở nội trú.

Giống như Hà Ngọc Yến dù không ở lại thì vẫn phải giữ chỗ giường, nếu không cô thực sự đã muốn trả phòng ký túc xá quách cho xong.

Cùng lắm sau này cô sẽ qua căn viện nhỏ kia để nghỉ trưa, hai nơi đó cũng không cách nhau quá xa.

Ăn xong bữa tối, để mặc bọn trẻ tự chơi đùa với nhau.

Hai vợ chồng cùng nhau hợp sức tìm kiếm tỉ mỉ từng cuốn sách một.

May mà đối phương không trực tiếp viết gì vào trong sách mà chỉ kẹp vài tờ giấy vào bên trong.

Vì thế mất khoảng nửa tiếng đồng hồ họ đã tìm ra tờ giấy đó.

Hay thật, tờ giấy này còn được dùng một chút keo dán vào góc của một trang sách.

Hơn nữa màu sắc của tờ giấy và mực viết đều khá tương đồng với cuốn sách.

Trang sách bị dán tờ giấy này tình cờ lại nằm ở phần cuối học kỳ mới lật đến.

Nếu không có sự nhắc nhở của Hoàng Mỹ Liên, Hà Ngọc Yến có lẽ thực sự sẽ bỏ qua.

Nhưng bây giờ họ đã tìm thấy rồi.

Sau khi hai vợ chồng đọc xong nội dung viết trên tờ giấy, sắc mặt cả hai đồng loạt trở nên vô cùng khó coi.

Họ thực sự không hiểu nổi tại sao lại có loại người kinh tởm đến mức này, lại dám lén lút làm những trò hèn hạ sau lưng như vậy.

Cố Lập Đông còn nói thêm:

“Chúng ta hãy kiểm tra đống sách lại một lần nữa.

Lần này tốt nhất là phải rà soát qua từng trang một.”

Hơn hai mươi cuốn sách, khối lượng công việc này nghe qua thì thấy rất lớn.

Nhưng Hà Ngọc Yến không hề phản đối.

Hai vợ chồng đêm đó đã nỗ lực làm việc đến tận 1 giờ sáng mới kiểm tra xong toàn bộ số sách.

Kết quả vẫn khá khả quan, đối phương không viết thêm bất cứ thứ gì khác vào trong sách.

Tuy nhiên chỉ riêng nội dung trên tờ giấy đó thôi cũng đủ khiến hai vợ chồng phải cảnh giác cao độ.

“Sáng sớm mai anh sẽ ra ngoài nghe ngóng xem chuyện đó đã xảy ra chưa?

Nếu chưa thì anh sẽ tìm người ngăn chặn.”

Hà Ngọc Yến gật đầu:

“Anh cẩn thận một chút, đừng có đi lẻ loi một mình.”

Dù cảm thấy đối phương không dám ra tay công khai nên mới lén lút làm trò sau lưng, nhưng cẩn tắc vô ưu.

Ngày hôm sau là cuối tuần, sáng sớm Cố Lập Đông đã thức dậy, ngay cả bữa sáng cũng không ăn đã vội đi nghe ngóng xem chuyện đó rốt cuộc đã xảy ra chưa.

Chương 406 - Ăn Dưa Mỗi Ngày Sau Khi Đổi Chồng [thập Niên 70] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia