Cố Lập Đông cau mày:
“Sao mọi chuyện lại thay đổi nhanh như thế?
Có ai nhúng tay vào sao?”
Việc làm ăn ở ga tàu tính ra cũng đã làm được mấy năm rồi.
Mọi người từ trước tới giờ vẫn luôn yên ổn, thật sự chưa từng xảy ra chuyện gì.
Thế nhưng hai ngày nay nơi này bắt đầu trở nên hỗn loạn.
Lâu Giải Phóng vừa đi vừa giải thích:
“Có một bên mới tới, nghe nói có quan hệ khá thân thiết với phía trưởng ga.
Giờ không cho người của chúng ta bán hàng ở đây nữa.”
Bảo là người của phía bọn anh, thật ra chính là những thanh niên lấy hàng của bọn anh rồi đi rao bán ở đây.
Những thanh niên này phần lớn đều là những kẻ lang thang không tìm được việc làm, hoặc là thanh niên trí thức mới quay về thành phố.
Trước đây họ chẳng có việc gì làm toàn đi lêu lổng, nhờ có công việc bán lẻ này mới bắt đầu kiếm được tiền và đi vào con đường chính đạo.
Nếu công việc này mất đi, e rằng những người này lại quay về bộ dạng trước kia mất.
Trưởng ga tàu thì đương nhiên Cố Lập Đông có biết mặt, nhưng người ta không biết anh.
Tìm đối phương để đàm phán ước chừng là rất khó.
Nhưng anh vẫn thử một chuyến, tìm người trung gian giúp đỡ đ.á.n.h tiếng hỏi xem rốt cuộc là có chuyện gì.
Đồng thời anh cũng cùng Lâu Giải Phóng đi xem thử bên mới tới kia.
Nhưng rất nhanh sau đó, anh phát hiện ra người mới tới này lại là một người quen mà anh biết.
Ở một hướng khác, Hà Ngọc Yến sau khi đưa con về nhà ngoại và nhắn lại lời của Cố Lập Đông cho anh Ba xong thì đi thẳng tới trạm phế liệu.
Trạm thu mua phế liệu này của bọn họ nằm ở ngõ Hà Hoa, tên trạm cũng gọi là Trạm phế liệu Hà Hoa.
Con ngõ này cơ bản đều là khu nhà ở, cư dân đều là người Bắc Thành cũ.
Những người tới trạm phế liệu này đều là hàng xóm láng giềng xung quanh.
“Yến Tử, hôm nay tới sớm thế cháu!”
Bác Khang vừa mới tới làm việc chưa lâu thì Hà Ngọc Yến đã tới rồi.
“Bác ơi, Chủ nhật bác cứ nghỉ đi cho khỏe, chạy qua đây làm gì ạ?”
Trạm phế liệu là một đơn vị khá đặc thù, người bán phế liệu không kén chọn thời gian.
Thế nên sau khi Hà Ngọc Yến thầu nơi này, cơ bản là mở cửa hàng ngày.
Bình thường ngày nghỉ thì bác Khang và bác Lư tự bàn bạc sắp xếp với nhau.
Ngày nghỉ cũng giống như các đơn vị quốc doanh, mỗi tháng được nghỉ bốn ngày.
Bình thường thì cuối tuần Hà Ngọc Yến sẽ qua đây, thỉnh thoảng Cố Lập Đông không bận việc cũng sẽ tới giúp một tay.
“Có gì đâu mà cháu.
Ở nhà cũng chỉ ngồi đọc báo thôi.
Mấy hôm nay bà nhà bác sang nhà em gái chơi rồi, ở nhà một mình chán ch-ết đi được!”
Nghe vậy, Hà Ngọc Yến mỉm cười nhún vai, đi vào văn phòng nhỏ bên trong, bắt đầu đối chiếu thông tin xuất nhập kho của tuần này.
Đúng lúc này, bên ngoài có người đi vào.
Hà Ngọc Yến nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu nhìn ra ngoài.
Thấy một bà thím trông quen mặt đang ôm một cái bình hoa đứng ở cửa nói chuyện với bác Lư.
“Ối giời, tôi đã bảo ông xem giúp tôi xem cái bình hoa này đáng giá bao nhiêu tiền mà!”
Bác Lư xua tay lia lịa:
“Chúng tôi không biết xem, không biết xem đâu ạ.”
Bác Khang cũng thò đầu ra:
“Không xem đồ, không xem đồ đâu.
Muốn xem thì bà tự ôm tới cửa hàng ủy thác mà tìm người xem.”
Nghe tới đây, Hà Ngọc Yến không định tiếp tục để ý nữa.
Thế nhưng câu tiếp theo của bà thím kia là:
“Ối giời, các ông sao lại thế này.
Mấy năm trước tôi mang cái bát qua cho các ông xem, các ông cũng bảo không xem.
Hừ, cái bát đó cuối cùng tôi bán cho cửa hàng ủy thác được gần một trăm đồng đấy!”
Hà Ngọc Yến nghe xong liền lập tức nhớ ra bà thím này là ai rồi!
Chẳng phải là bà thím mấy năm trước đã đụng độ với Hứa Thúy Bình khi cô ta đi thu mua cổ vật sao?
Không ngờ mới qua vài năm, bà thím này lại có cổ vật muốn bán.
“Bà thím ơi, chỗ chúng cháu không thu mua đồ cổ.
Bà muốn bán thì cứ tới cửa hàng ủy thác để người ta định giá.
Bán cho bọn cháu e rằng bà bị hớ đấy ạ.”
Bà thím:
“Vẫn là cô bé này biết nói chuyện hơn.
Nhưng mà bán đồ thì chẳng phải phải định giá trước sao?
Hôm qua có một gã thu mua đồ cũ, vừa mở miệng đã bảo cái này của tôi là hàng giả, chỉ chịu trả có ba đồng thôi.
Tôi tức đến mức suýt chút nữa lật tung cả cái xe ba gác của gã đó lên rồi.”
Nghe thấy chuyện xe ba gác thu mua đồ cũ, ánh mắt Hà Ngọc Yến lóe lên một cái.
Sau đó cô hỏi về đặc điểm của người kéo xe đó, cuối cùng xác định được chắc hẳn là cùng một người với gã đã tới ngõ Đinh Hương hôm qua.
Tên này đúng là rất biết dùng não.
Lúc này thị trường đồ cổ vẫn chưa thực sự hưng thịnh.
Những món đồ cổ từ thời nhà Thanh đến thời cận đại, rất nhiều gia đình vẫn còn giữ lại.
Những món đồ này nhìn có vẻ không đáng tiền, nhưng cứ để mươi mười lăm năm nữa thì giá trị có thể tăng lên gấp hàng chục lần.
Dẫu sao câu nói “thời thịnh trị chơi đồ cổ” không phải là không có căn cứ.
Vừa nhắc tới chuyện này, Hà Ngọc Yến liền nghĩ tới tầng hầm trong căn nhà tứ hợp viện nhỏ của mình cũng đang cất giấu không ít cổ vật và tranh chữ.
Những thứ này phải tìm cơ hội để chúng được lộ diện trở lại thôi.
“Yến Tử, cháu ở đây thật đúng lúc.”
Bà thím vừa bị Hà Ngọc Yến khuyên đi chưa bao lâu thì anh em nhà họ Lư đã đẩy một xe ba gác phế liệu tới.
Đây đều là những thứ họ thu gom hoặc nhặt nhạnh được ngày hôm qua.
Hôm qua muộn quá nên cũng chưa mang phế liệu về.
Hà Ngọc Yến nhìn nhìn thu hoạch của anh em nhà họ Lư, cười nói:
“Đây đúng là một vụ mùa bội thu đấy!”
Anh Lư cả cười hì hì:
“Cái này cũng bình thường thôi ạ.
Đúng rồi, trên đường về bọn em nghe nói trên đường lớn phía trước sắp mở một cửa hàng.
Không biết bán gì, hình như cuối tuần sau là khai trương rồi.
Nghe nói treo tên dưới trướng Công ty cung tiêu đấy ạ.”
Hà Ngọc Yến nghe thấy chuyện này thì có chút hứng thú.
Việc treo tên dưới trướng công ty chứng tỏ đây là cửa hàng tư nhân thầu lại.
Phía bên kia, anh em nhà họ Lư đã nhanh ch.óng dỡ phế liệu xuống, giúp đỡ bố mình là bác Lư, ba cha con hợp sức lại nhanh ch.óng phân loại phế liệu rồi xếp gọn gàng vào từng đống.
Tiện thể tiền cũng đã tính xong, sổ sách cũng đã ghi chép đầy đủ.
“Đúng rồi, chị còn muốn mua loại hộp đó nữa không?
Lần này lúc về bọn em có gặp một gã kéo xe ba gác thu mua đồ cũ, thấy trên xe gã có loại hộp như thế.
Tiếc là gã đó không chịu bán.”
Anh em nhà họ Lư đều biết Hà Ngọc Yến thích loại hộp gỗ nhỏ tinh xảo đó.
Thời gian qua họ đã đi khắp cả Bắc Thành rồi, dĩ nhiên biết loại hộp đó rất hiếm gặp.
Hà Ngọc Yến là ân nhân lớn của gia đình họ, hai anh em đều muốn giúp ân nhân hoàn thành tâm nguyện.
Nghe thấy tin tức về hộp quan bì, hứng thú của Hà Ngọc Yến càng trở nên mãnh liệt hơn.
Loại hộp quan bì này hiện tại cô đã thu thập được 7 cái rồi.
Nếu người nhà họ Tôn không nói sai thì chỉ còn thiếu 3 cái nữa là thu thập đủ bộ.