Đổng Kiến Thiết thấy chị cả như vậy, thực sự không biết nói gì hơn.
Anh ta ngồi bệt xuống ghế, một lát sau mới hỏi:
“Anh rể có nói đi mấy ngày không?”
Đổng Hồng Mai:
“Ba ngày, nói là đi ba ngày.”
Đổng Kiến Thiết c.ắ.n răng:
“Thế thì được, ba ngày không dài.
Người bạn đó của anh ta có tên có họ có đơn vị, muốn chạy cũng không dễ dàng thế đâu.”
Thế là cả nhà họ Đổng nhất trí quyết định đợi Đỗ Lý - người con rể cả này về rồi mới đi tính sổ với kẻ l.ừ.a đ.ả.o.
Nói là vậy nhưng suốt dọc đường về nhà, Đổng Kiến Thiết và bà Trịnh cứ lầm bầm c.h.ử.i rủa không thôi.
“Không đúng nha mẹ!
Lúc mẹ đi tìm anh rể cả nhờ vả sao không hỏi Cố Lập Đông trước?”
Vừa mới về biết nhà bị lừa mất năm trăm tệ, Đổng Kiến Thiết cuống cuồng lên nên không nghĩ tới chuyện này.
Giờ bình tĩnh lại, anh ta chợt nhớ tới hai ngày mình bị bắt, anh ta đã nhìn thấy em vợ của Cố Lập Đông, chính là đồng chí công an họ Hà kia.
Người này là anh ba của Hà Ngọc Yến, không lý nào chuyện mình bị bắt mà đối phương lại không biết.
Bà Trịnh:
“Hỏi rồi!
Họ vừa về là mẹ đã qua hỏi rồi.
Nhưng người ta bảo chỉ nhìn thấy con một lần ở cái bến tàu nào đó thôi.
Sao hả?
Có phải họ ngáng chân con không?”
Đổng Kiến Thiết lắc đầu, nhưng vẻ mặt vô cùng khó coi.
Anh ta kể lại chuyện anh ba Hà, rồi khẳng định chắc nịch:
“Họ chắc chắn biết con bị bắt.
Nếu chịu giúp một tay thì nhà mình đã không bị người ta lừa rồi.”
Bà Trịnh nghe đến đây liền muốn xông về đại tạp viện tính sổ với Hà Ngọc Yến.
Nhưng ngay lập tức bị Đổng Kiến Thiết giữ lại.
“Mẹ, giờ mẹ tìm họ thì có ích gì không?
Anh ruột người ta là công an, cùng một hội cả.
Chúng ta có thể làm gì được?”
Hai mẹ con ôm cục tức trở về ngõ Đinh Hương.
Thấy gia đình Hà Ngọc Yến đang vui vẻ ngồi đó xem tivi, lửa giận trong lòng càng bùng lên dữ dội.
Đúng lúc này bộ phim truyền hình không biết chiếu tới đoạn nào, mọi người đột nhiên cười rộ lên một tràng.
Tiếng cười lọt vào tai Đổng Kiến Thiết như thể đang cười nhạo sự ngu ngốc của họ, vậy mà lại bị người ta lừa mất năm trăm tệ.
Hà Ngọc Yến vừa quay đầu lại đã thấy vẻ mặt hung tợn của Đổng Kiến Thiết, bị anh ta làm cho giật mình.
Người đàn ông bên cạnh cô cũng phát hiện ra ánh mắt của Đổng Kiến Thiết, ngay lập tức đối đầu với đối phương.
Cuối cùng vẫn là Đổng Kiến Thiết có tật giật mình, cúi đầu kéo bà Trịnh đi sâu vào trong ngõ.
“Anh ta định đổ lỗi lên đầu chúng ta à?”
Vừa rồi biểu cảm đó của Đổng Kiến Thiết nhìn như thể đã ghi thù nhà họ vậy.
Hà Ngọc Yến có chút không hiểu nổi mạch não của anh ta nữa.
Cố Lập Đông nhíu mày gật đầu:
“Chắc là cảm thấy chúng ta không giúp liên lạc gì đó chăng!”
Nói là vậy nhưng sự cảnh giác của hai vợ chồng đối với người nhà họ Đổng lại tăng thêm một bậc.
Đợi xem xong phim dẫn con về đại tạp viện, Hà Ngọc Yến liếc nhìn thấy cửa nhà họ Đổng đóng c.h.ặ.t, cũng không thèm để ý đến họ nữa.
Dù sao thật sự có chuyện gì thì nhà cô tuyệt đối sẽ không nương tay.
Ngày hôm sau là ngày làm việc, Cố Lập Đông phải đi làm, Hà Ngọc Yến cũng có chuyện quan trọng cần làm.
“Lát nữa anh lái xe đưa em đến cửa hàng trước đã.
Con cái thì anh dẫn đến văn phòng là được.”
Hà Ngọc Yến pha cho chồng một ly sữa mạch nha, nhìn hai đứa nhỏ đang cúi đầu ăn mì sợi, khẽ nói:
“Thứ hai không phải phải họp sao?
Dẫn con qua đó có làm phiền anh làm việc không?”
Cố Lập Đông nhận lấy ly uống một ngụm, chỉ thấy ngọt lịm.
“Không đâu, Viên Viên và Đan Đan ngoan lắm!
Hôm nay qua đó cũng chỉ xử lý mấy văn kiện thôi.”
Hà Ngọc Yến nghe xong cũng không nói thêm gì nữa.
Hôm nay cô phải đến cửa hàng bên kia xem sao.
Cửa hàng mua cũng gần một năm rồi, trước đó đã làm xong thủ tục treo biển nhưng vì nhiều lý do nên vẫn chưa bắt đầu kinh doanh.
Lần này đi Quảng Châu nhập về rất nhiều hàng mẫu mới.
Hôm kia bên Lâu Giải Phóng đã bắt đầu sắp xếp đưa hàng vào, hôm nay cô qua đó là để giúp xem còn chỗ nào cần sửa đổi hay không.
Dù sao cửa hàng này tương lai sẽ kinh doanh theo hình thức siêu thị.
Đúng vậy, chính là hình thức kinh doanh siêu thị kiểu cảng Hồng Kông.
Sau khi từ Quảng Châu về, chồng cô đã bắt tay vào sắp xếp chuyện này.
Vì hình thức kinh doanh này mà còn cùng mấy người cộng tác khác bàn bạc mấy lần.
Cuối cùng mọi người nhất trí lấy cửa hàng này làm thí điểm để xem hình thức siêu thị tự chọn này có thành công hay không.
“Vậy em qua đó xem trước.
Buổi trưa nếu anh rảnh thì dẫn con lái xe qua cửa hàng, lúc đó cả nhà mình ăn cơm gần cửa hàng luôn.”
Hai vợ chồng vừa trò chuyện vừa ăn sáng.
Sau khi ăn no bụng, gia đình bốn người liền ra khỏi cửa.
Các bà thím trong đại tạp viện sáng sớm nếu không phải đang giặt đồ thì cũng là đang quét sân.
Nghe thấy bên ngoài sân truyền đến tiếng động cơ xe hơi nhỏ, ai nấy đều cảm thán:
“Nhìn xem, vẫn là làm kinh doanh tốt thật đấy!
Nếu không xe hơi nhỏ bao giờ mới lái được!”
“Hì hì, chúng ta không lái được xe hơi nhỏ nhưng máy giặt này là dùng được rồi.”
Mấy bà thím khác trong nhà có mua máy giặt ai nấy đều hì hì cười rộ lên.
Có máy giặt rồi, đôi tay của họ được giải phóng.
Giặt đồ nửa đời người, giờ có thể sống những ngày tốt đẹp thế này, ngay cả bà Chu tính tình không tốt thì nụ cười trên khóe môi cũng chưa từng tắt.
“Đúng rồi bà Chu à!
Hôm qua thấy Lập Đông đưa cho nhà bà một gói đồ.
Thế nào?
Thằng Văn Lý nhà bà vậy mà lại nhờ Lập Đông mua nhiều đồ thế à!”
Nhắc đến chuyện này bà Chu cũng thấy hơi thắc mắc.
Nhưng hỏi con trai thì con trai không thèm để ý đến bà.
Một câu nhà đã phân gia, có những chuyện không cần hỏi quá rõ ràng thế là đuổi khéo bà đi rồi.
Nghĩ đến đây lòng bà Chu thấy không thoải mái.
Vừa vặn thấy cửa nhà họ Đổng mở ra, bà Trịnh từ bên trong bước ra ngoài.
Bà Chu lập tức oang oang:
“Lão Trịnh à!
Chẳng phải bảo Kiến Thiết nhà bà cũng mua máy giặt cho bà sao?
Máy giặt nhà bà đâu rồi?”
Bị hỏi đến vấn đề này, mặt bà Trịnh lập tức cứng đờ.
“Hỏi cái gì mà hỏi?
Rảnh rỗi thế thì lo mà tìm cho con trai bà một người bạn đời đi.
Đã làm lính phòng không mấy năm rồi, không tìm nữa là già mất đấy.”
Bà Chu không ngờ bà Trịnh đột nhiên lại phát tác như vậy, trực tiếp bị câu nói này làm cho mặt xanh mét.
Thế là sáng sớm tinh mơ đại tạp viện số 2 đã vang lên tiếng cãi vã của hai bà thím.