“Tất nhiên lúc này cô cũng không biết việc mua căn nhà này sẽ sớm khiến họ cảm thấy vô cùng may mắn.”
Sau ngày Quốc tế Lao động, thời tiết ngày càng ấm áp hơn.
Hà Ngọc Yến cũng càng cảm thấy nhẹ nhàng vui vẻ hơn.
Kể từ khi mua căn nhà trước cổng trường tiểu học phụ thuộc nhà máy cơ khí cách đây một tháng, ngoài việc học tập cô đều bận rộn với chuyện của căn nhà này.
Nghe nói những căn nhà này trước đây dùng để chứa đồ đạc lặt vặt của trường tiểu học phụ thuộc, hiện tại đều đã được dọn trống.
Căn mà bọn Hà Ngọc Yến chọn là căn nằm ngay lối ra của cổng trường, diện tích chiếm đất khoảng tám mươi mét vuông, là một căn nhà cấp bốn vuông vức.
Mặc dù căn nhà có chút lịch sử nhưng vì là tài sản của nhà máy cơ khí nên lúc xây dựng đã dùng gạch đỏ để xây.
Quan trọng hơn là mái nhà không phải kiểu mái ngói của những căn nhà cũ mà được đổ bê tông gạch xi măng thực thụ.
Loại nhà này tuy không xây tầng hai nhưng cũng có thể gọi được một câu là nhà lầu rồi.
Nếu bọn Hà Ngọc Yến muốn thì có thể trực tiếp bỏ tiền thuê người xây thêm một tầng nữa lên trên căn nhà này.
Căn nhà được sử dụng làm cửa hiệu văn phòng phẩm.
Hà Ngọc Yến nhờ Lão La giúp đỡ, thuê mấy người dân trong làng của họ tiến hành một số cải tạo đơn giản cho căn nhà.
Chưa đầy hai ngày, một gian cửa hàng phù hợp để mở tiệm đã được sửa sang xong.
Sau đó là nhập hàng, mua giá kệ các kiểu, những việc đó đều đã quen thuộc rồi.
Đã có kinh nghiệm mở siêu thị trước đó, áp dụng sang mảng văn phòng phẩm này thì có vẻ đặc biệt đơn giản như trò trẻ con.
Cố Lập Đông tranh thủ giúp đỡ, tìm mấy ông chủ ở Quảng Châu mà anh quen biết, nhờ họ gửi trực tiếp một số mẫu mã qua đây.
Nếu mẫu mã không có vấn đề gì thì phía siêu thị khi nhập hàng ở Quảng Châu sẽ thuận đường mang hàng của cửa hiệu văn phòng phẩm về luôn.
Chuyện phát triển đến mức này, tin tức cô chuẩn bị mở cửa hiệu văn phòng phẩm đã lan truyền khắp ngõ hẻm.
Các bà bác vẫn là lần đầu tiên nghe nói văn phòng phẩm mà còn có thể mở hẳn một cửa hàng chuyên dụng để bán.
Lại không phải kiểu cửa hàng b-út nghiên giấy mực như thời cổ đại, người bây giờ viết chữ nếu không phải b-út máy thì là b-út chì.
Chỉ có bấy nhiêu thứ mà còn đặc biệt mở cửa hàng thì e là cửa hàng của Hà Ngọc Yến sẽ bị lỗ vốn mất.
Hà Ngọc Yến nghe thấy lời này thì có chút vui mừng, lại có chút buồn cười.
Cô vừa dắt con đi mua thức ăn về, không ngờ lại nghe thấy những lời quan tâm như vậy của các bà bác.
“Sẽ không lỗ vốn đâu ạ.
Nói là mở cửa hiệu văn phòng phẩm nhưng đến lúc đó còn có thể kết hợp bán thêm một số kẹp tóc, ví tiền nhỏ, nhãn dán các loại nữa.
Những thứ nhỏ nhặt này rất có thị trường đấy ạ.
Hơn nữa trước cửa tiệm sau này cũng chuẩn bị làm một quầy đồ ăn nhẹ đơn giản, kết hợp bán thêm một ít nước giải khát kem que nữa.”
Quầy đồ ăn nhẹ Hà Ngọc Yến dự định làm kiểu như Oden (món hầm kiểu Nhật).
Dù sao thì những cấu hình này của cửa hiệu văn phòng phẩm vô cùng phổ biến ở hậu thế.
Bây giờ chưa có ai làm như vậy cả, cô quyết định tiên phong kiếm món tiền đầu tiên này.
Sau đó tùy tình hình sẽ xem xét có nên tăng thêm chi nhánh hay không.
Các chuỗi cửa hiệu văn phòng phẩm ở hậu thế trước khi mua sắm trực tuyến bùng nổ mạnh mẽ thì tốc độ kiếm tiền vô cùng kinh ngạc.
Sau khi mua sắm trực tuyến phổ biến, các cửa hàng thực tế ngoại trừ ngành dịch vụ ăn uống thì những thứ khác đều không dễ làm ăn nữa.
Bây giờ còn cách thời điểm mua sắm trực tuyến phổ biến hơn hai mươi năm nữa, cô chẳng lo lắng chút nào về việc không kiếm được tiền.
Hơn nữa ngoài cửa hiệu văn phòng phẩm ra, hiện tại mở cửa hàng quần áo mới là kiếm tiền nhất.
Theo tiến trình lịch sử, sau cửa hàng quần áo sẽ là cửa hàng giày dép, quán đồ ăn nhẹ, cửa hàng ngũ kim, cửa hàng quà tặng, cửa hàng mỹ phẩm...
Những cửa hàng này sẽ lần lượt trở thành những cỗ máy in tiền trong tương lai.
Hiện tại Hà Ngọc Yến vẫn chưa có ý tưởng lớn đến mức mở hết lượt các cửa hàng này.
Tất nhiên sau những năm 80, ngoài kinh tế thực thể thì ngành tài chính cũng sẽ bước vào một giai đoạn điên cuồng.
Nếu Hà Ngọc Yến nhớ không nhầm thì năm 81 sắp tới sẽ bắt đầu phát hành công trái quốc gia, lúc đó cô chắc chắn sẽ tìm cách mua một ít về.
Mặc dù cô không chuyên học về tài chính nhưng cũng ghi nhớ đại khái sự điên cuồng của thị trường tài chính trong mấy năm đó cũng như các mốc thời gian xảy ra các sự kiện lớn.
Trước đây Hà Ngọc Yến thực ra vẫn chưa có chí tiến thủ như vậy đâu.
Cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý sau khi tốt nghiệp sẽ vào làm nhân viên quản lý sách ở Thư viện Quốc gia, sau đó cứ sống nhàn nhã qua ngày.
Nhắm chuẩn thời cơ rồi sau này mua một số bất động sản ở những khu vực có tốc độ giải tỏa nhanh, ngồi đợi trở thành bà chủ cho thuê nhà là được rồi.
Nhưng nguyện vọng sống nhàn nhã này cùng với sự mở cửa thị trường ngày càng sâu rộng, cô cũng dần dần thay đổi một số quy hoạch của bản thân.
Tất nhiên sau khi tốt nghiệp cô vẫn sẽ chọn vào làm việc ở Thư viện Quốc gia.
Còn về chuyện khởi nghiệp thì cũng sẽ không dừng lại.
Bây giờ chẳng phải đang làm chuyện cửa hiệu văn phòng phẩm sao?
Ngoài cửa hiệu văn phòng phẩm, dưới tên cô còn có một trạm thu mua phế liệu.
Trạm thu mua phế liệu vì quy mô nhỏ, cộng thêm nhân viên đáng tin cậy nên cơ bản chẳng cần Hà Ngọc Yến phải bận tâm nhiều.
Chỉ là gần đây anh em nhà họ Lư có ý định phát triển theo hướng kinh doanh đồ cũ, có thể sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả của trạm thu mua phế liệu ở một mức độ nào đó.
Nhưng Hà Ngọc Yến rất ủng hộ đối phương tiến bước này, điều này có nghĩa là nhà họ Lư sau này sẽ có thêm nhiều khả năng hơn.
Số đồ điện cũ bán ra vào tháng trước chính là nhờ sự thật thà của anh em nhà họ Lư mà hiện tại không hề xảy ra bất kỳ vấn đề gì.
Hết thời gian bảo hành một tháng, nghe nói chỉ có hai khách hàng quay lại tìm họ để sửa chữa miễn phí.
Những khách hàng còn lại mua đồ điện đều phản hồi rằng đồ điện này mua rất tốt, giá rẻ không nói mà dùng còn rất sướng nữa.
Điều này khiến không ít người có lo ngại ngay lúc đó hối hận đến xanh ruột.
Sau khi số đồ điện có vấn đề đó được bán hết sạch, anh em nhà họ Lư hiện tại vẫn đang đi nhặt đồng nát.
Nhưng bên cạnh việc nhặt đồng nát, họ đã dựng bảng quảng cáo lên những chiếc xe bò nhặt đồng nát của mình.
Trên bảng quảng cáo có ghi nội dung quảng cáo về việc sửa chữa đồ điện, xe đạp, đồng hồ.
Hơn nữa họ còn tăng thêm dịch vụ thu mua đồ điện món lớn, đồ điện cũ, xe đạp, đồng hồ.
Mặc dù đây mới chỉ là giai đoạn khởi đầu, ngay cả một cửa hàng chính thức cũng chưa có, nhưng đây đã là hình hài của một cửa hàng đồ cũ đáng tin cậy.
Những đồ cũ mà họ thu mua được đều sẽ được sửa chữa tân trang lại rồi bán ra với giá thấp.
Trước khi bán sẽ nói rõ với khách hàng đây là hàng cũ.
Vì anh em nhà họ Lư rất thật thà, không đi lừa gạt người khác nên rất nhiều người dân trong ngõ biết họ bắt đầu làm mảng kinh doanh này đều vui vẻ ủng hộ.
Đây chính là kết quả của việc anh em nhà họ Lư đi nhặt đồng nát trong những năm qua và tạo dựng quan hệ tốt với những người hàng xóm xung quanh.
Hà Ngọc Yến không can thiệp nhiều vào việc khởi nghiệp của họ, chỉ nhắc nhở rằng nếu họ cần tiền để mở cửa hàng thì nhà cô có thể cho vay một ít.