“Và vợ chồng Hà Ngọc Yến là một tuần sau đó đã được nghe toàn bộ sự việc từ miệng của Cố Quảng Thịnh, anh ba Hà và những người có liên quan khác.”
“Chuyện này bây giờ xem ra đúng là toàn những kẻ ác, bên trong chẳng có lấy một người tốt nào."
Kỳ nghỉ hè đã sắp kết thúc, gia đình họ thường xuyên về nhà họ Cố thăm người già.
Hôm nay Cố Minh Lý cũng có mặt, chủ đề trò chuyện đương nhiên là về cái siêu thị của nhà họ Đồng.
Thực sự thì sự trỗi dậy và sụp đổ của cái siêu thị này đúng là ngắn ngủi như một ngôi sao băng vậy.
Sao băng dù sao cũng đã từng rực rỡ, nhưng cái tiếng tăm của siêu thị này thì chẳng mấy tốt đẹp.
Bởi vì ngay từ đầu nguồn gốc của cái siêu thị này chính là nẫng tay trên ước mơ được thầu quầy hàng siêu thị của mọi người.
Mặc dù Hà Ngọc Yến cảm thấy rất nhiều người sẽ không thực sự đi thầu nhưng cái cảm giác bất lực khi giấc mơ bị tư bản chặn đứng này thực sự sẽ làm nảy sinh không ít tâm trạng bất mãn.
Cố Quảng Thịnh với tư cách là giám đốc của một nhà máy vạn người dạo gần đây cũng vì chuyện này mà tham gia không ít cuộc họp ở thành phố.
Cho nên lúc này khi kể lại cảm xúc của ông đặc biệt sâu sắc, hơn nữa vừa kể là kể luôn cả một tiếng đồng hồ.
Đợi đến khi Cố Quảng Thịnh cuối cùng cũng nhớ ra phải uống vài hớp nước để thấm giọng, Hà Ngọc Yến cuối cùng mới thở dài một tiếng theo.
Cô không ngờ đằng sau lại có một câu chuyện ly kỳ đến vậy.
Hóa ra người nhà họ Đồng đã lấy được mấy cuốn sổ tay từ chỗ người nhà họ Lưu.
Trong sổ tay ghi lại những hồ sơ tham ô của mấy con sâu mọt thuộc công ty cung ứng.
Những người này khi còn trẻ đã cùng nhau tham ô không ít hàng hóa trong kho, bí mật tuồn ra ngoài bán lấy không ít tiền.
Chỉ là sau này chức vụ của mấy người này bắt đầu thăng cao nên mới dừng tay không làm nữa.
Người nhà họ Đồng cầm mấy cuốn sổ tay đe dọa Tổng giám đốc Trương, đối phương chỉ đành làm việc theo yêu cầu của nhà họ Đồng.
Ví dụ như chèn ép siêu thị của nhà họ, muốn chiếm đoạt siêu thị đó.
Sau khi thất bại lại ép Tổng giám đốc Trương mang cửa hàng bách hóa về cho anh ta, thậm chí vì thế mà ký kết cả hợp đồng thầu không công bằng.
Những lời này là do chính Tổng giám đốc Trương đã viết trong thư tố giác.
Trong thư tố giác Tổng giám đốc Trương đã tự mô tả mình như một người bị đe dọa cưỡng bức.
Bởi vì một chút tham niệm nhất thời khi còn trẻ mà bị người ta đe dọa như vậy, trong lòng ông ta cảm thấy không yên, lương tâm bị giày vò hết mức.
Cuối cùng vẫn quyết định tự tố giác mình với tổ chức.
Đồng thời cũng tố giác luôn cả những con sâu mọt khác và Đồng Đức Văn nữa.
Hơn nữa ông ta còn có thể cung cấp một lượng lớn các bản ghi âm điện thoại, các bản ghi âm cuộc trò chuyện với Đồng Đức Văn để làm bằng chứng.
Còn về việc tại sao ông ta không tố giác ngay từ lúc bắt đầu bị đe dọa, đó là bởi vì lúc đó vẫn còn mang tâm lý cầu may.
Nghe xem, cái lý do hay biết bao!
Thực tế thì ông ta chính là muốn trả thù Đồng Đức Văn.
Nhưng một sự trả thù đơn giản làm sao có thể hóa giải được nỗi lo sợ khi bị đe dọa chứ?
Tổng giám đốc Trương đã nghĩ rất nhiều, đã nghĩ đến chuyện bỏ trốn nhưng nghĩ đến người nhà họ Đồng ở nước ngoài nghe nói rất có thế lực, cuối cùng ông ta vẫn quyết định thành khẩn khai báo để được khoan hồng, nhân tiện hãm hại Đồng Đức Văn một vố cho hả giận.
Trước khi ra tự thú ông ta đã làm thủ tục ly hôn với vợ.
Vì sợ liên lụy đến con cái nên ông ta còn bắt con cái đều đổi sang họ của vợ hết.
Đem toàn bộ số tiền lương tích cóp được trong bao nhiêu năm qua giao hết cho vợ rồi mới trực tiếp đi tự thú.
Tất nhiên thời điểm ông ta đi tự thú được tính toán vô cùng tinh diệu, đúng ngay vào ngày khai trương siêu thị của nhà họ Đồng.
Vì thế kể từ ngày đó trở đi Đồng Đức Văn đã không liên lạc được với Tổng giám đốc Trương nữa.
Nhưng anh ta còn mải bận rộn với chuyện siêu thị nên hoàn toàn không rảnh tay để đi tìm người.
Đến khi phản ứng lại được thì đã bị các bộ phận liên quan vây chặn ngay tại văn phòng rồi.
Chuyện này thực sự là...
Hà Ngọc Yến nghĩ nghĩ về quy mô của cái siêu thị nhà họ Đồng, nghe nói còn trang trí lại toàn bộ tòa nhà, còn thuê rất nhiều công nhân, nhập rất nhiều hàng, tổ chức rất nhiều hoạt động lỗ vốn như vậy.
Bao nhiêu thứ đó đều là tiền cả đấy!
Bây giờ Đồng Đức Văn rơi vào rắc rối như vậy, tất cả những khoản đầu tư đó đều đổ sông đổ biển hết.
Mặc dù Tổng giám đốc Trương giăng bẫy như vậy có hơi hèn hạ nhưng Hà Ngọc Yến nghe xong vẫn không nhịn được mà khóe môi cong lên, sau đó càng ôm miệng cười không ngớt.
Thực sự là quá hả dạ!
Mặc dù không phải tự mình ra tay nhưng ác nhân tự có ác nhân trị.
Bị người ta chơi cho một vố như vậy sự t.h.ả.m hại của Đồng Đức Văn có thể tưởng tượng được.
Đáng đời!
Thực sự là đáng đời!
Lúc đầu đã ép siêu thị của họ như vậy, bây giờ xem xem anh ta có thể nhận được kết cục tốt đẹp gì.
“Thân phận của Đồng Đức Văn có chút tinh vi, anh ta là người nước M.
Cho nên nếu bên đại sứ quán ra mặt can thiệp thì có thể sẽ bị trục xuất trực tiếp khỏi biên giới.
Tất nhiên những khoản thu bất hợp pháp đó của anh ta chắc chắn không thể mang đi được, ước chừng còn phải nộp một khoản tiền phạt rất lớn mới được."
Cố Minh Lý sống ở nước M nhiều năm, lúc này bắt đầu phân tích.
Hà Ngọc Yến ngược lại không thấy bất ngờ với sự phân tích này.
Dù sao chuyện này nói cho cùng tội danh của Đồng Đức Văn được định như thế nào mới là vấn đề.
Nhưng đối phương có thể ngã một vố đau như vậy đã là một chuyện khiến người ta hả dạ rồi.
Kết quả cuối cùng của sự việc đã có trước khi khai giảng.
Nhà họ Đồng ở nước M sau những nỗ lực và nộp một khoản tiền phạt lớn đã đưa được Đồng Đức Văn đi.
Tuy nhiên người này cũng bị liệt vào danh sách những người không được chào đón, về cơ bản sau này không thể đến nước Hoa được nữa.
Hơn nữa Tổng giám đốc Trương và những người khác bị ông ta tố giác, bao gồm cả cha đẻ của Lưu Bình Bình đều đã nhận được sự trừng phạt xứng đáng.
Khi toàn bộ sự việc ngã ngũ Hà Ngọc Yến cũng đã quay trở lại trường học.
Tất nhiên sự việc này cũng dẫn đến một hiện tượng kỳ lạ.
Đó là cái siêu thị của họ bỗng dưng lại có thêm rất nhiều khách hàng.
Nhân cái lưu lượng khách hàng này chi nhánh siêu thị mới tọa lạc ở phía đông thành phố cũng chính thức khai trương.
Thành tích kinh doanh của cả hai siêu thị ngày càng thăng tiến, mỗi ngày đều khiến người ta cảm thấy ngày tháng trôi qua ngày càng tốt đẹp hơn.
Giữa bầu không khí như vậy họ nhận được một cuộc điện thoại cầu cứu từ Quảng Thành.
“Để chúng ta giúp đỡ xem có thể lấy một ít hàng của họ không?"
Cuối tuần đầu tiên sau khi khai giảng Hà Ngọc Yến ở nhà không đi ra ngoài, định bụng hôm nay sẽ thay giặt toàn bộ vỏ chăn đệm một lượt.
Mùa đông sắp đến rồi.
Vừa mới kéo cái chăn từ trong thùng vắt của máy giặt ra thì thấy chồng mình xách bữa sáng từ bên ngoài về.
Hà Ngọc Yến nhìn biểu cảm của anh thấy rất tinh vi, vừa cười vừa bảo anh đi rửa tay qua đây giúp phơi chăn, vừa hỏi anh xem gặp phải chuyện gì rồi.