“Ý định của đối phương cũng vô cùng đơn giản.

Đó là muốn hợp tác với Hà Ngọc Yến mở một cửa hàng đồ cũ.”

Lúc đó, Hà Ngọc Yến nghe thấy chuyện này là định bụng cho hai anh em vay tiền để mở cửa hàng cho xong chuyện.

Cô không muốn can thiệp quá nhiều vào các loại hình kinh doanh khác nhau.

Chỉ là anh em nhà họ Lư lại không đồng ý.

Cả hai đều bày tỏ đây là sự hợp tác thương mại bình thường.

Họ không muốn cứ mãi chiếm hời của Hà Ngọc Yến.

Bây giờ nhìn thấy cửa hàng của họ có thể kiếm được tiền nên muốn kéo Hà Ngọc Yến cùng vào hùn vốn.

Coi như là một kiểu báo đáp cho cô.

Cuối cùng Hà Ngọc Yến đã đồng ý hợp tác.

Nhưng Hà Ngọc Yến nêu rõ sẽ không can thiệp vào công việc kinh doanh cụ thể.

Cô chỉ chịu trách nhiệm nhận cổ tức là được.

Cuối cùng, một cửa hàng bán lẻ đồ cũ do nhiều người hùn vốn đã khai trương.

Đương nhiên ngoài việc bán đồ điện gia dụng, đồ nội thất cũ ra, cửa hàng còn thu mua những thứ này.

Ngoài ra còn đặc biệt mở thêm khu vực sửa chữa.

Cung cấp các dịch vụ bao gồm sửa chữa xe đạp, đồng hồ, đồ điện gia dụng, đồ nội thất...

Cửa hàng mang tính chất dịch vụ như vậy khiến Hà Ngọc Yến cảm thấy rất vui mừng.

Lúc đầu khi mua lại trạm thu mua phế liệu Hà Hoa, cô cũng từng nghĩ sau này sẽ mở một cửa hàng như vậy để thử nghiệm.

Nếu khả thi thì tương lai cô có thể mở một nhà máy tái sử dụng tài nguyên ở mức độ cao.

Nhưng bây giờ cô phải bận rộn thực tập, không có thời gian để quản lý một sự nghiệp như vậy.

Cho nên cuối cùng Hà Ngọc Yến quyết định làm một cổ đông góp vốn.

Cổ đông của cửa hàng đồ cũ này ngoài anh em nhà họ Lư, Hà Ngọc Yến ra thì còn có mấy người thợ sửa chữa cùng làm việc với hai anh em.

Mọi người cùng bỏ tiền ra, trực tiếp gây dựng cửa hàng lên.

Người thời nay vẫn còn rất tiết kiệm.

Cho nên làm cửa hàng đồ cũ chắc chắn có chỗ để kiếm tiền.

Lư Đại Niễu nghe lời Hứa Linh nói cũng lắc đầu theo.

Trong nhà đã kiếm được không ít tiền rồi, mẹ cậu ấy tuổi tác đã lớn, phải chăm sóc sức khỏe cho tốt.

Ngay cả ba cậu ấy, Lư Đại Niễu cũng muốn ông đừng làm nhiều việc như vậy nữa.

Dù sao trước đây ba mẹ ở trong núi cuộc sống khổ cực, sức khỏe bị thâm hụt nhiều.

Hà Ngọc Yến nhìn ra ý của Lư Đại Niễu, mỉm cười đưa tay gõ nhẹ vào Hứa Linh một cái.

“Cậu đó nha, vẫn nên suy nghĩ cho kỹ xem muốn đăng ký đơn vị nào đi?

Nếu thật sự không có đơn vị nào nhận cậu thì cứ về Quảng Thành đi.

Dù sao nhìn ý của Giải Phóng là có thể theo cậu về đó trực tiếp đấy."

Lời trêu chọc này của Hà Ngọc Yến quá đậm đặc, làm cho Hứa Linh la oai oái nói Hà Ngọc Yến ăn h.i.ế.p người.

Điều này lại khiến Lư Đại Niễu mím môi cười trộm.

Bốn chỗ ngồi trong hàng của họ, người cuối cùng còn lại là Hoàng Mỹ Liên.

Hoàng Mỹ Liên trái lại không vui vẻ như họ.

Chỉ thấy cô ấy vừa ăn bánh mì kẹp thịt vừa thở dài.

Thở dài đến mức Hà Ngọc Yến cũng không nhịn được mà nhìn cô ấy mấy lần.

Sau đó Hoàng Mỹ Liên mới nói:

“Các cậu đều rất tốt, đều có mục tiêu.

Không giống như tớ, trong túi chẳng có mấy đồng tiền, cũng chẳng nghĩ ra là nên đi đơn vị nào.

Nếu về Hải Thành thì tớ cũng không cam tâm."

Chồng cũ của Hoàng Mỹ Liên là Bàng Chí Cường cùng con tiểu tam Cố Kiều - hai kẻ không biết xấu hổ đó - gần đây đều đang hoạt động ở khu ngõ nhỏ nhà mẹ đẻ cô ấy.

Hoàng Mỹ Liên cảm thấy nếu về đó mà nhìn thấy hai kẻ này, cô ấy lại không nhịn được mà đ.á.n.h người mất.

Như vậy sẽ ảnh hưởng đến hai đứa con của cô ấy.

Đúng vậy, bởi vì Cố Kiều năm ngoái đã sinh một đứa con trai.

Lúc cô ấy ly hôn, đứa con trai út được phân cho Bàng Chí Cường liền bị ghét bỏ không chịu được.

Hoàng Mỹ Liên ngay lập tức chạy về Bắc Thành gây lộn với nhà họ Bàng một trận.

Cộng thêm việc Cố Kiều thực sự không thích đứa con trai út của cô ấy nên cuối cùng đứa con út cũng được Hoàng Mỹ Liên đòi lại, mang đến Bắc Thành này rồi.

Đứa trẻ này lúc mới đến trên người có không ít thói hư tật xấu.

Chỉ riêng việc sửa thói quen sinh hoạt cho con thôi Hoàng Mỹ Liên đã tốn không ít công sức rồi.

Vì lý do đó cô ấy cũng không có thời gian đi bày hàng kiếm tiền.

Cộng thêm việc phải nuôi hai đứa con, túi tiền liền trở nên eo hẹp.

Hà Ngọc Yến cũng không biết nói lời an ủi gì.

Cô nói thẳng luôn:

“Thực ra đơn vị hay không đơn vị bây giờ cũng không quan trọng đến thế đâu.

Cậu làm mấy cái dây buộc tóc, kẹp tóc, bông tai dây chuyền đó đều rất đẹp.

Đợi khi nghỉ lễ nếu không sợ vất vả, cậu có thể đến đối diện siêu thị của nhà tớ bên đó bày hàng.

Bây giờ bên đó người bày hàng đông lắm.

Hơn nữa cuối năm rồi, rất nhiều người đều đến bên đó dạo phố."

Đối diện siêu thị ở trung tâm thành phố cách một con đường là mấy đơn vị quốc doanh, còn không phải làm về bán lẻ.

Cho nên cửa của mấy đơn vị này đều trống không.

Từ nửa cuối năm ngoái đã có những dũng sĩ bắt đầu bày hàng ở đó rồi.

Hà Ngọc Yến đã nhìn thấy đồ đạc ở những sạp hàng đó không ít lần.

Bởi vì nhà làm về bán buôn bán lẻ nên Hà Ngọc Yến rất dễ dàng ước tính ra lợi nhuận của những sạp nhỏ này.

Những món đồ được làm ra từ tay Hoàng Mỹ Liên như dây buộc tóc, kẹp tóc, bông tai dây chuyền đều vô cùng đẹp mắt.

Nếu không phải cô ấy thực sự không biết vẽ bản thiết kế gì đó thì ước chừng đã sớm bị Hứa Linh kéo đến tiệm trang sức nhà họ để giúp thiết kế trang sức rồi.

Hoàng Mỹ Liên nghe thấy lời này của Hà Ngọc Yến, cảm kích nói:

“Vậy đến lúc đó nếu tớ không tìm được chỗ bày hàng, tớ sẽ mặt dày chạy đến siêu thị của cậu để xin xỏ đấy nhé..."

Hà Ngọc Yến xua xua tay tỏ ý không bận tâm.

Cô đã giúp qua không ít người rồi.

Giúp bạn học và bạn bè của mình thì lại càng không nề hà.

Một hành động giơ tay nhấc chân của cô có lẽ có thể thay đổi cả cuộc đời của người khác.

Đây là điều mà Hà Ngọc Yến chân chân chính chính cảm nhận được khi giúp đỡ mọi người.

Bốn người họ rôm rả nói về những viễn cảnh tương lai, biểu cảm tràn đầy hy vọng trên khuôn mặt một lần nữa lại khiến cho một số người nhìn vào thấy vô cùng khó chịu.

Nhưng rất nhanh sau đó, giáo viên chủ nhiệm đã mang một xấp tài liệu đi vào.

Và rồi buổi giới thiệu bắt đầu.

Sau buổi giới thiệu chính là buổi tư vấn du học mà rất nhiều người mong đợi.

Đi du học, cho dù là diện công lập thì cũng phải biết một ngoại ngữ.

Cho nên rất nhiều bạn học không giỏi ngoại ngữ chỉ có thể tiếc nuối rời khỏi hội trường.

Hà Ngọc Yến tuy rằng ngoại ngữ đã đạt chuẩn nhưng cô thật sự không có hứng thú.

Cho nên sau khi điền xong đơn đăng ký đơn vị thực tập, cô liền trực tiếp đi ra ngoài.

Có bạn học nhìn thấy cô định đi, còn tò mò hỏi:

“Bạn Hà, thành tích của bạn tốt như vậy.

Chắc chắn có thể đi theo diện công lập mà!

Sao không nghe thử xem!"

Hà Ngọc Yến nhìn ra bạn học này thực sự có lòng tốt nhắc nhở.

Cô mỉm cười lắc đầu:

“Tớ không dự định ra nước ngoài."

Cô vừa đi khỏi, gót chân sau phòng học đã có người bắt đầu bàn tán.

Ba người Hứa Linh chậm hơn một nhịp liền nghe thấy những lời bàn tán của bạn học.

Lúc trước có mấy người thích nói lời mỉa mai.

Thấy Hà Ngọc Yến thực sự không tham gia buổi tư vấn du học, lúc này mới tin vào những lời cô đã từng nói.

Chương 668 - Ăn Dưa Mỗi Ngày Sau Khi Đổi Chồng [thập Niên 70] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia