“Con phố thương mại này sau này cũng là một trong những con phố sầm uất nhất Bắc Thành.”
Căn nhà rộng tám mươi mét vuông, một loáng là đi hết rồi.
Căn nhà này là nhà cũ, nghe nói trước đây dùng để làm xưởng làm nước tương, bên trong vẫn còn vương lại chút mùi nước tương.
Vốn dĩ đã chuẩn bị phá bỏ căn nhà này nên Hà Ngọc Yến không có yêu cầu gì nhiều đối với môi trường bên trong.
Thấy không có bao nhiêu r-ác thải xây dựng, cô liền từ bên trong bước ra.
Sau đó lại xem xét xem xung quanh mở những cửa hàng gì, lúc này cô mới chốt hạ:
“Căn nhà tôi lấy rồi.
Anh nói với chủ nhà xem có thể giảm bớt chút tiền không.
Tiền mua nhà, vào ngày sang tên tôi sẽ trực tiếp thanh toán toàn bộ tiền mặt.”
Người giới thiệu nghe thấy vậy thì mừng rỡ.
Phía chủ căn nhà này yêu cầu nhanh ch.óng bán nhà để lấy tiền.
Nghe nói là đơn vị sắp phân nhà rồi, lần này là nhà phúc lợi, phải tự mình bỏ ra một ít tiền bù vào mới lấy được.
Loại nhà này có quyền sở hữu, giá lại không đắt, cực kỳ đắt hàng.
Chủ nhà đang thiếu tiền, người mua ở đây thì tài lực hùng hậu.
Người giới thiệu thầm nghĩ mình sẽ nhanh ch.óng nhận được một khoản tiền giới thiệu lớn.
Có lẽ hôm nay là ngày may mắn của người giới thiệu.
Vừa tiễn Hà Ngọc Yến đi, lại có một ông chủ khác tới xem nhà.
Người giới thiệu hớn hở bước tới tiếp đón, sau đó bị sự vung tiền như r-ác của đối phương làm cho suýt chút nữa rớt cả cằm.
Thế là, khi Hà Ngọc Yến gọi điện cho người giới thiệu vào buổi chiều để xác định chi tiết mua bán căn nhà, đối phương đã đổi giọng:
“Cô Hà à!
Ngại quá rồi, căn nhà này có người đưa giá cao hơn cô.”
Hà Ngọc Yến nghe vậy, lập tức nhíu mày:
“Ý anh là sao?
Tôi nhớ trước khi rời đi vào buổi sáng, tôi đã đưa một trăm tệ tiền đặt cọc rồi mà.”
Vì căn nhà đã nhắm trúng rồi, tuy rằng cô có thương lượng với người giới thiệu bảo anh ta hỏi xem chủ nhà có thể giảm chút giá không, nhưng tiền đặt cọc là cô đã đưa rồi.
Bởi vì căn nhà này rất phù hợp với một số kế hoạch cho cửa hàng văn phòng phẩm trong tương lai của cô.
Vì vậy đặt cọc trước để tránh những vấn đề phát sinh sau này.
Không ngờ, tiền đặt cọc cô đã đưa rồi, kết quả nghe ý của người giới thiệu thì đây là muốn hủy bỏ hợp tác.
“Ây da, hòa khí sinh tài, hòa khí sinh tài mà.
Căn nhà này chẳng phải cô nói muốn mặc cả sao?
Chủ nhà đã đưa ra cái giá thấp nhất rồi, không thể mặc cả nữa.
Chẳng phải sao, đúng lúc có một khách hàng, cô ấy không mặc cả.
Thế nên tôi liền nói với chủ nhà bán nhà cho đối phương.”
Lời này nghe qua đầy rẫy sơ hở, Hà Ngọc Yến trực tiếp nói ra điểm mấu chốt của vấn đề:
“Anh có quyền giúp chủ nhà quyết định bán nhà cho ai sao?
Hừ hừ, chủ nhà có biết anh đang tự ý làm chủ không?”
Người giới thiệu ở đầu dây điện thoại bên kia bị câu nói này của Hà Ngọc Yến làm cho nghẹn lời.
Sau đó thẹn quá hóa giận:
“Tôi chính là đến để thông báo cho cô thôi.
Một trăm tệ tiền đặt cọc đó cô mau cầm về đi.
Còn căn nhà này, đã có người lấy rồi.”
Loại chuyện người giới thiệu hủy bỏ hợp tác này Hà Ngọc Yến đã thấy không ít, nhưng đều là thấy ở đời sau.
Thời đại này đa số mọi người rất coi trọng lời hứa, người gió chiều nào theo chiều nấy như người giới thiệu này rất hiếm.
Muốn trả lại một trăm tệ tiền đặt cọc của cô, cũng không xem cô có đồng ý hay không.
Không mua được nhà cũng đành chịu, nhưng người giới thiệu đơn phương hủy bỏ hợp tác thì nhất định phải bồi thường tiền.
Bực bội cúp điện thoại, Lư Đại Niễu ngồi bên cạnh nhỏ giọng hỏi:
“Có chuyện gì xảy ra sao?”
Hà Ngọc Yến cũng không giấu giếm đối phương, ba hồi bốn chuyện kể lại việc đi xem nhà.
Sau đó, liền thấy vẻ mặt Lư Đại Niễu có chút ngập ngừng.
Lần này Hà Ngọc Yến thấy tò mò rồi.
“Cô có chuyện muốn nói với tôi sao?”
Lư Đại Niễu nghe thấy vậy, vẻ mặt càng thêm ngập ngừng.
Ngẩng đầu nhìn nhìn Hà Ngọc Yến, lại cúi đầu nhìn nhìn mũi chân mình, động tác đó nhìn qua là biết đang đấu tranh tư tưởng.
Cô bật cười lắc đầu, nghĩ thầm biểu hiện này của Lư Đại Niễu, xem ra đã bước ra khỏi chuyện chia gia sản của gia đình rồi.
Việc chia gia sản của nhà họ Lư rất thuận lợi, tiệm đồ cũ giải tán cũng rất thuận lợi.
Hà Ngọc Yến nghe nói Lư cả đã tranh thủ trước tết mua được một căn nhà tập thể.
Diện tích không lớn nhưng nhà lầu rất giữ nhiệt, nghe qua thì tốt hơn nhiều so với những người ở nhà cấp bốn như họ.
Lúc này, Lư Đại Niễu đang trong cơn ngập ngừng dường như đã nghĩ thông suốt, trực tiếp đứng dậy đi vào phòng đọc sách bên trong.
Vài phút sau liền dẫn Tiêu Phi ra ngoài.
Lần này Hà Ngọc Yến thực sự tò mò đến cực điểm rồi.
Đây là chuyện gì mà lại gọi cả Tiêu Phi ra.
Tiêu Phi không phải người lề mề, thấy Hà Ngọc Yến, liền cầm giấy b-út trên bàn lên, xoèn xoẹt viết một dòng chữ rồi đẩy tới trước mặt Hà Ngọc Yến.
Hà Ngọc Yến định thần nhìn lại, trời ạ!
Chính là địa chỉ căn nhà mà buổi sáng cô đi xem.
Cô nhìn nhìn địa chỉ, lại nhìn nhìn Tiêu Phi, thầm nghĩ không thể có chuyện trùng hợp như vậy chứ!
Tuy nhiên, đúng là có chuyện trùng hợp như thế thật.
“Cho nên, cửa hàng đó là của nhà anh sao?”
Ba người chào hỏi các đồng nghiệp khác rồi đi thẳng đến phòng trà của thư viện.
Ở đây có thể nói chuyện mà lại không có gió lạnh bên ngoài.
“Cửa hàng đó nói chính xác là của ông bà nội tôi.
Những năm trước vì nhiều lý do nên đã giao nộp lên trên từ rất sớm.
Mấy năm trước chẳng phải đã trả lại hàng loạt sao?
Cửa hàng này của nhà tôi cũng được trả lại.”
Loại nhà có cửa hàng do tổ tiên để lại như thế này, xem ra lại không gặp bất kỳ vấn đề gì trong cuộc vận động.
Nghĩ lại thì gia đình Tiêu Phi đúng là có chút bản lĩnh.
Tiêu Phi nhìn một cái là biết suy nghĩ của Hà Ngọc Yến, đưa tay gãi gãi đầu:
“Được rồi, đừng nhìn tôi như vậy.
Nhà tôi bình thường lắm.
Căn nhà đó cũng là nhà cũ tụi tôi từng ở.
Nhưng sau này ông bà, bố mẹ đều được đơn vị phân nhà, sợ có vấn đề nên nhà tôi mới giao nộp căn nhà cấp bốn đó.”
Hà Ngọc Yến nghe xong, thốt lên một tiếng “ồ”, khiến Lư Đại Niễu đứng bên cạnh phì cười.
“Dù sao thì nếu cô muốn mua căn nhà đó, trực tiếp nói với tôi là được.
Người giới thiệu đó cũng không phải do nhà tôi tìm.
Nhà tôi chỉ là nhắc vài câu với họ hàng, bà ta liền dẫn một đống người qua xem.
Bà nội tôi nói dù sao người ta cũng muốn kiếm tiền giới thiệu, vậy thì cứ để bà ta làm đi.”
Hà Ngọc Yến không ngờ chỉ là mua một cửa hàng mà lại mua trúng nhà đồng nghiệp.
Cô cũng không có ý gì khác, chỉ muốn nhắc nhở một chút:
“Vậy anh có biết vị trí của cửa hàng đó rất tốt không?
Biết đâu có ngày giá trị căn nhà sẽ tăng vọt đấy.”
Tiêu Phi nghe thấy vậy thì vô cùng phóng khoáng:
“Vậy cũng là do vận khí của cô tốt.
Liên quan gì tới tôi đâu?
Dù sao căn nhà đó người nhà tôi cũng không biết kinh doanh, tiền thuê nhà mỗi tháng chỉ có bấy nhiêu, cực kỳ phiền phức.”