“Hà Ngọc Yến là tới để trò chuyện với các bác gái, ai mà ngờ được còn chưa kịp ngồi xuống đã nghe thấy một tin tức chấn động.”
Đó chính là Đống Kiến Thiết và Tôn Tiêu Nhu vậy mà đã kết hôn rồi.
Lần kết hôn này là tổ chức ở Cảng Thành.
Và Đống Kiến Thiết vì phát triển sự nghiệp nên đang xin quyền cư trú ở Cảng Thành.
Tin tức như vậy vì lý do ăn tết nên hai người họ vẫn chưa biết.
Vô cùng chấn động nha!
Hà Ngọc Yến kinh ngạc nhìn bác Trịnh, người đang chia sẻ tin tức với họ.
Đúng vậy, chính là bác Trịnh, mẹ ruột của Đống Kiến Thiết.
Bác gái này cũng thú vị, đang chê bai việc con trai làm không có đạo nghĩa.
Hà Ngọc Yến ngồi đó nghe mười mấy phút mới đi ra, cảm thấy thế giới thay đổi đúng là nhanh thật!
Cô chẳng qua chỉ là bận rộn đi thăm họ hàng vài ngày thôi sao?
Vậy mà còn xảy ra chuyện này.
Mặc dù Đống Kiến Thiết kết hôn với ai không liên quan gì tới họ, nhưng liên tưởng tới chuyện của nhà họ Tôn thì không thể không khiến họ lo lắng.
Đống Kiến Thiết sẽ lợi dụng sự tiên tri của mình để liên thủ với nhà họ Tôn.
Nếu là làm ăn lương thiện thì thôi, chỉ sợ những kẻ đã quen đi đường tắt này sẽ không chịu làm ăn đàng hoàng.
Đợi tới mùng sáu, hai vợ chồng tới siêu thị trung tâm thành phố, chuẩn bị xem tình hình mở cửa kinh doanh như thế nào, liền phát hiện tiệm trang sức Tôn thị đối diện treo một tấm băng rôn lớn.
“Chủ nhà có hỉ sự, tặng quà cho thành viên.”
Tiệm trang sức nhà họ Tôn trong năm vừa qua luôn vô cùng náo nhiệt.
Tuy nhiên dù có náo nhiệt thế nào thì Hà Ngọc Yến và những người khác cũng chưa từng tới đó.
Hôm nay trông có vẻ người đặc biệt đông, ước chừng là liên quan tới tấm băng rôn lớn treo kia.
Cửa hàng này theo ấn tượng dường như thường xuyên tổ chức hoạt động.
Màn kịch hôm nay chắc là liên quan tới việc chúc mừng đám cưới của Đống Kiến Thiết và Tôn Tiêu Nhu.
Cái này đúng là...
Hà Ngọc Yến cũng không biết đ.á.n.h giá cặp đôi này như thế nào, dứt khoát cũng không thèm quản nhiều như vậy.
Vừa định bước vào siêu thị thì nghe thấy những người đi ngang qua trước mặt đang trò chuyện.
Nội dung trò chuyện chính là về món quà mà tiệm trang sức nhà họ Tôn tặng.
Hà Ngọc Yến đưa mắt nhìn qua, quả nhiên phát hiện mỗi người đi ra từ tiệm trang sức nhà họ Tôn đều cầm một chiếc túi giấy màu đỏ trên tay.
Có người vừa đi vừa mở túi giấy ra, để lộ chiếc vòng tay pha lê bên trong.
“Cái này đúng là đẹp thật!
Cửa hàng này luôn rất hào phóng, nghe nói mỗi người đều có thể nhận miễn phí một chiếc.”
“Không phải mỗi người đâu, là thành viên mới được nhận.
Mà phải nói thật chiếc vòng tay này đeo vào xong, cảm thấy cổ tay tôi đẹp lên không ít.”
Dưới ánh mặt trời, chiếc vòng tay quả thực có chút lấp lánh.
Loại vòng tay pha lê này, ở đời sau trên Pinduoduo 9 tệ 9 bao phí vận chuyển một chiếc.
Nhưng công nghệ sản xuất thời bấy giờ vẫn chưa đạt tới trình độ đó, có thể mang ra nhiều như vậy để tặng thành viên, đúng là hào phóng.
Hà Ngọc Yến nghĩ một lát, nói với Cố Lập Đông:
“Em muốn qua tiệm trang sức nhà họ Tôn xem thử.”
Cố Lập Đông gật đầu, thầm nghĩ Tôn Tiêu Nhu và Đống Kiến Thiết đều không có ở đây, lại là ban ngày ban mặt, vợ qua đó chắc là không có vấn đề gì.
Tuy nhiên anh vẫn dặn dò:
“Nếu có chuyện gì thì cứ hét lớn về phía này vài tiếng.
Anh vào siêu thị nói chuyện với Giải Phóng vài câu.”
Hai vợ chồng hẹn lát nữa gặp nhau xong liền tách ra.
“Chiếc vòng tay này có được chọn màu không vậy?”
“Ây, vậy mà còn có loại hạt to hơn nữa.
Mấy hạt to hơn này không được tặng sao?”
“Cái này bao nhiêu tiền một chuỗi vậy?”
Lúc nhìn từ xa thì thấy trước cửa tiệm nhà họ Tôn rất đông người, đợi sau khi băng qua đường, Hà Ngọc Yến phát hiện âm thanh do đám đông tạo ra này khá là đáng sợ.
Rõ ràng bây giờ mới là mùng sáu, nhiệt độ vẫn đang quanh quẩn ở mức dưới 0 độ C, nhưng những người này dường như không thấy lạnh vậy, tự giác xếp hàng trước cửa tiệm để nhận vòng tay miễn phí.
Có người vừa xếp hàng vừa trò chuyện, kích động tới mức trán lấm tấm mồ hôi.
Nhiều người tụ tập lại một chỗ như vậy, hơi thở bốc ra chẳng khác nào đang tu tiên.
“Ây, ai nhận quà thì mau ra phía sau xếp hàng đi.”
Hà Ngọc Yến vừa xuất hiện đã bị người trong hàng kéo đi xếp hàng.
“Tôi vẫn chưa phải thành viên, chỉ thấy ở đây náo nhiệt nên qua xem chút thôi.
Tôi không nhận quà đâu, yên tâm.”
Nghe thấy lời này của Hà Ngọc Yến, người kia mới buông tay ra, nhưng mắt vẫn cứ nhìn chằm chằm Hà Ngọc Yến, chỉ sợ cô chen hàng.
Ánh mắt này khiến Hà Ngọc Yến dở khóc dở cười.
Nhưng cô quả thực đi dọc theo hàng người, đứng thẳng trước cửa kính trưng bày bên trái cửa tiệm.
Cửa của tiệm này không lớn lắm, người phát quà miễn phí bày một chiếc bàn trước tủ kính trưng bày.
Những người xếp hàng đứng sau chiếc bàn đó.
Mỗi người tới nhận quà đều đưa một tấm thẻ nhựa cầm trên tay cho nhân viên.
Nhân viên sau khi đối chiếu liền đưa chiếc túi giấy màu đỏ vào tay người xếp hàng.
Một lần phát quà vô cùng đơn giản.
Nhưng sự chú ý của Hà Ngọc Yến lại đặt lên người nhân viên phụ trách đối chiếu thông tin thành viên kia.
Chỉ thấy trên tay đối phương cầm một cuốn sổ tay dày cộp viết bằng tay.
Tuy rằng không nhìn rõ nội dung bên trong cuốn sổ, nhưng Hà Ngọc Yến đoán đây là một cuốn sổ đăng ký thông tin thành viên.
Dày như vậy một cuốn, bên trên ghi chép chi chít rất nhiều thông tin, có thể thấy số lượng thành viên của cửa hàng này đặc biệt nhiều.
Cũng đúng thôi, một cửa hàng mỗi tháng đều tổ chức hoạt động thì thành viên không nhiều mới là lạ.
Dù sao những hoạt động đó nghe nói chỉ dành cho thành viên tham gia.
Cửa hàng này thậm chí còn có những chiêu trò phục vụ thường thấy ở đời sau như tiền mừng sinh nhật thành viên, giảm giá dành riêng cho thành viên...
“Thưa bà, bà có hứng thú với bộ trang sức này không ạ?
Có thể vào trong tiệm xem thử.
Tiệm trang sức Tôn thị của chúng tôi là chuỗi cửa hàng trang sức lớn, có chi nhánh ở Cảng Thành, Quảng Thành, Thâm Thành.
Nguyên liệu trang sức đến từ các nước trên thế giới...”
Hà Ngọc Yến không ngờ cô chỉ đứng ở cửa xem chút thôi mà đã bị nhân viên bán hàng trực tiếp mời vào trong.
Khả năng ăn nói của nhân viên bán hàng này rất tốt, ăn mặc chỉnh tề, khiến người ta nhìn thấy khá là dễ chịu.
Hơn nữa cô vừa vào trong là đã chào mời cô qua xem đồ trang sức trưng bày trong tủ kính, vô cùng nhiệt tình chu đáo nhưng lại không khiến người ta cảm thấy phiền phức.
Giới thiệu các loại thông tin về trang sức vô cùng chuyên nghiệp.
Hà Ngọc Yến nghe mà cũng nảy sinh ý định muốn móc ví tiền ra.
Nếu không phải chủ của cửa hàng này là nhà họ Tôn thì chắc là cô sẽ mua bộ trang sức này.
Dù sao giá cũng không đắt, kiểu dáng mới lạ, nhân viên bán hàng lại khiến người ta cảm thấy như gió xuân tràn về.
Tuy nhiên Hà Ngọc Yến vẫn từ chối.
Sau khi từ chối cô chuẩn bị rời đi, nhưng lại bị nhân viên bán hàng kia hỏi:
“Nếu bây giờ vẫn chưa có bộ trang sức nào ưng ý thì cũng không sao.
Bà có muốn làm một chiếc thẻ thành viên không ạ?
Sau này có hoạt động thì dùng thẻ thành viên có thể được giảm giá.
Mỗi tháng cửa hàng chúng tôi đều có ngày thành viên, định kỳ sẽ tặng quà cho thành viên...”