“Nhìn nét mặt của em tựa hồ rất sợ người đó?”

“Không có gì, không có gì.”

Cô vội mỉm cười, không muốn nói chuyện nhiều.

Nếu cô không muốn nói tới, Khang Văn Thăng cũng rất thức thời nói sang chuyện khác, muốn khôi phục vốn lại không khí vui vẻ lúc nãy. Nhưng Tuyên Vũ Đồng đã sớm không yên lòng, rất nhanh, hai người ăn tối xong, sau khi hẹn thời gian cùng địa đ**m ngày mai gặp mặt, liền tự mình về nhà.

Trở lại phòng làm việc, cô thở dài một hơi gục xuống bàn, thật không rõ tại sao mình phải khẩn trương như vậy, cô vừa không có phạm pháp, lại chỉ ăn một bữa cơm trong sáng mà thôi, cho dù anh có biết, cũng có thể đối với cô như thế nào?

Nhìn trên bàn lọ nước hoa đã vô keo, cô lại thấy nhức đầu, đây là nước hoa của La Dĩ Na, cô làm như thế nào có thể đem nước hoa giao cho La Dĩ Na?

Cô không biết cách cự tuyệt người khác, cho nên khi La Dĩ Na hướng cô cầu khẩn, cô lại kiên trì đẩy nhanh tốc độ.

“Nước hoa đã xong rồi? Thật tốt quá, Tuyên tiểu thư, thật sự rất cám ơn cô. Số tiền còn lại ngày mai tôi sẽ chuyển vào tài khoản của cô. Bất quá tôi gần đây có chút bận, không có thời gian đi lấy nước hoa. Bằng không, cô đem nước hoa giao cho Kỳ Tu! Hai chúng tôi tương đối thường gặp mặt, chờ lần gặp tới tôi sẽ lấy nước hoa từ chỗ anh ấy là được.”

Nghĩ tới nội dung cuộc điện thoại mấy ngày hôm trước cùng La Dĩ Na, cô lại càng nhức đầu hơn.

Cô hiện tại căn bản không dám đi gặp Phó Kỳ Tu, lại càng không nói đến phiền toái anh đem nước hoa giao cho La Dĩ Na.

Nhưng La Dĩ Na căn bản chưa cho cô thời gian cự tuyệt, vội vã nói điện thoại xong liền gác máy.

Làm sao bây giờ? Thật sự phải đem nước hoa giao cho Phó Kỳ Tu? Cô phải nghĩ được phương thức không đụng mặt anh, bằng không bị anh bắt được, cô sẽ xong đời …

Tuyên Vũ Đồng kể từ sau khi ngắt điện thoại ở nhà hàng kiên trì tắt điện thoại, buổi sáng hôm sau cũng không có mở, hoàn toàn không để cho Phó Kỳ Tu có cơ hội liên lạc với cô, hoàn toàn làm một con rùa rút đầu.

Đến tối, Phó Kỳ Tu thoái thác tất cả các cuộc xã giao, trước bữa ăn tối đã trở về nhà, quyết định tự mình tới cửa đi chắn Tuyên Vũ Đồng.

Anh trước về nhà mình, muốn làm xong công việc lập tức qua tìm cô, lại phát hiện căn nhà vốn tối lại có ánh đèn.

Vũ Đồng đã tới? Anh vôi vàng đi tới bên bàn ăn, nhìn thấy trên bàn có một cái hộp bọc vải nhung màu đen, bên dươi cái hộp còn có một tờ giấy, chữ viết trên đó chỉ liếc mắt một cái anh liền nhận ra, là chữ của Vũ Đồng.

Anh cầm lấy giấy, buồn bực nhìn xem trên giấy viết gì, không nghĩ tới càng xem càng hỏa đại, nữ nhân liều mạng làm con rùa rụt cổ kia có cản đảm nói anh “Hỗ trợ” đem nước hoa chuyển giao cho La Dĩ Na, cũng không dám ngay mặt cùng anh nói chuyện này!

Thật là tức c.h.ế.t người đi được, cô đem anh trở thành cái gì, người giao hàng sao?

“Tuyên Vũ Đồng, em xong rồi!”

Sự kiên nhẫn đối với cô đã dùng hết, anh không thể nhịn được nữa, tính toán muốn đem cô từ trong động bắt được. Anh đi tới tầng sáu tòa nhà đối diện nhấn chuông cửa, không bao lâu, bên trong cửa truyền đến thanh âm của Tuyên Lý Hòa.

“Tới!”

Tuyên Lý Hòa qua Miêu Nhãn trên cửa thấy người đứng bên ngoài là Phó Kỳ Tu, kinh ngạc sửng sốt.

Anh mở cửa, nét mặt có chút lãnh đạm, hoàn toàn không cho Phó Kỳ Tu sắc mặt tốt.

“Phó thiếu gia, có chuyện gì sao?”

Anh một chút cũng không ngạc nhiên vì sao Phó Kỳ Tu biết chỗ bọn họ ở, dù sao nhất định là bà chị đần kia chủ động nói cho Phó Kỳ Tu biết.

“Vũ Đồng đâu? Tôi muốn gặp cô ấy.”

Anh mặc kệ nét mặt lãnh đạm của Tuyên Lý Hòa, anh hiện tại chỉ muốn lập tức nhìn thấy Tuyên Vũ Đồng, làm cho cô không cách nào tiếp tục trốn tránh anh.

“Thật đáng tiếc, chị tôi bây giờ không có ở nhà.”

“Cô ấy không ở nhà? Cô ấy đi đâu?”

“Phó thiếu gia, chúng tôi cùng anh đã không còn quan hệ gì , chị tôi muốn đi đâu, còn cần phải thông báo với anh sao?”

Tuyên Lý Hòa lạnh lùng trào phúng nói.

Phó Kỳ Tu lông mày một chau, cố gắng đè lửa giận, cũng không dễ dàng c.h.ế.t tâm như vậy.

“Tôi có chuyện gấp muốn cùng cô ấy nói, có thể để tôi vào nhà chờ được không?”

“Có cần gấp như vậy sao? Chỉ sợ chị ấy sẽ không về sớm.”

“Tại sao?”

“Chị ấy đã là người trưởng thành, đi ra ngoài “hẹn hò”, về muộn một chút cũng là rất bình thường.”

Tuyên Lý Hòa vi câu khởi vẻ cười, cố ý k*ch th*ch Phó Kỳ Tu.

Tốt nhất hắn ta có thể thức thời một chút, đừng tiếp tục không có việc gì quấn quít lấy chị gái anh, miễn pha hỏng số đào hoa gần đây mới có của cô.

“Hẹn hò?”

Phó Kỳ Tu lông mày chau càng c.h.ặ.t hơn, có phải hay không là người tối hôm qua cùng cô ăn cơm?

“Đúng vậy, chị ấy vừa mới quen ‘Bạn trai’.”

Anh sẽ không nói cho Phó Kỳ Tu, người kia thật ra là “Nam bằng hữu”.

“Cho nên phó thiếu gia vẫn là đi về trước đi, tôi nghĩ tối hôm nay chị ấy không có thời gian cùng anh nói chuyện rồi.”

Phó Kỳ Tu sắc mặt trong nháy mắt trở nên phi thường khó coi, cô lại dám có bạn trai? Đầu của cô rốt cuộc đang suy nghĩ gì?

Cô rõ ràng là thương anh, tại sao vẫn cùng nam nhân khác gặp gỡ ?

Không đúng, này không phải là tác phong của cô, có lẽ là Tuyên Lý Hòa cố ý khuyếch đại sự thật, muốn để anh hiểu lầm. Dù sao chuyện Tuyên Lý Hòa nhìn anh không vừa mắt cũng không phải là chuyện ngày một, ngày hai, anh một chút cũng không nghi ngờ chuyện cậu ta có thể thừa cơ cản trở chuyện của anh và Vũ Đồng.

Tuyên Lý Hòa khó thấy được bộ dáng kinh ngạc khó coi của Phó Kỳ Tu, âm thầm sảng khoái không dứt.

Anh thật sự không hi vọng chị gái mình tiếp tục bị Phó Kỳ Tu kiềm chế, giống như vĩnh viễn cũng không thoát được khỏi thân phận tiểu nữ bộc, cho nên chỉ cần có cơ hội phá hư, anh luôn không chút do dự hạ thủ.

“Thật xin lỗi, quấy rầy.”

Phó Kỳ Tu cố nén khí , lập tức xoay người rời đi.

Đừng tưởng rằng như vậy anh sẽ buông tha tìm người, không có đơn giản như vậy, anh không dễ bị đ.á.n.h gục đâu!

Anh trở lại nhà mình, đầy bụng khí không chỗ phát, biết rõ chuyện Tuyên Vũ Đồng gặp “Bạn trai” có thể là Tuyên Lý Hòa lừa gạt anh, vẫn là nhịn không được rễ “toan” mọc lan tràn, bị chính mình tức làm cho chua c.h.ế.t được.

Nếu như biết cô lúc này đang ở đâu “hẹn hò”, anh nhất định lập tức chạy vội đi qua, một chút lý trí cũng không có. Nhưng anh bây giờ chỉ có thể nôn nóng ở trong phòng đi qua đi lại, giống như dã thú bị nhốt ở trong l.ồ.ng táo bạo, bất an.

Không được, anh không có biện pháp đợi ở nhà, anh phải tìm một chỗ phát tiết tâm tình, bằng không anh sẽ phát điên !

Anh nhìn về phía hộp nước hoa trên bàn ăn, tâm niệm vừa động, lập tức lấy điện thoại di động ra, giận ch.ó đ.á.n.h mèo, dùng sức nhấn mã số quen thuộc.

“La Dĩ Na, nếu như cậu muốn có được nước hoa của mình, lập tức, đến gặp tôi lấy!”

La Dĩ Na vội vội vàng vàng đến một quán rượu kín đáo, quán này áp dụng chế độ lựa chọn hội viên, chỉ có khách quen mới có thể vào.

Trong quán rượu trang hoàng theo phong cách sâu lắng, ánh đèn hoàng hôn lại thêm âm nhạc dìu dặt, làm cho người ta vừa tiến vào quán rượu, liền buông lỏng một cách tự nhiên.

La Dĩ Na thoáng cái liền thấy được Phó Kỳ Tu, anh đang một mình ngồi bên quầy bar, không đợi cô, sớm đã một mình buồn bực ngồi uống rượu.

“Trời ạ, đây là lần đầu tiên tôi bộ dạng thất hồn lạc phách như vậy của cậu.”

La Dĩ Na cười ở ngồi xuống bên cạnh anh.

Tối nay cô thật vất vả mới có thời gian rãnh rỗi để nghỉ ngơi, lại bị anh tìm được, vốn đang có chút không tình nguyện, nhưng thấy bộ dáng trăm năm khó gặp của anh, tối nay xem như cũng đáng.

“Ai thất hồn lạc phách?”

Phó Kỳ Tu tức giận trừng cô một cái, tuyệt không thừa nhận loại chuyện này.

“Chỉ cần là người có mắt đều nhìn ra được.”

Cô không sợ c.h.ế.t tiếp tục tố khổ, anh bình thường luôn là cao cao tại thượng, khó được có người có thể khiến anh như thế mất mát, thật sự thật không đơn giản.

Phó Kỳ Tu không để ý tới cô tố khổ, anh tìm cô đi ra là muốn giải buồn, không nghĩ tới buồn bực hơn, thật là thất sách.

Anh đem hộp nước hoa đưa cho cô.

“Nhanh lên cầm lấy đi, đừng nữa để tôi thấy được bình nước hoa chướng mắt này nữa.”

“Ôi, nước hoa của ta!”

Cô vui vẻ cầm lấy bình nước hoa, vội vàng mở bình ngửi chút hương nước hoa, vừa ngửi thấy liền đã yêu… Cô không biết nên như thế nào hình dung mùi thơm tuyệt diệu này, là một loại mùi thơm thần bí, khiến người ta vừa ngửi thất lại muốn tiếp tục ngửi thêm chút nữa.

Nhìn cô nét mặt say mê, Phó Kỳ Tu khinh thường hừ lạnh một tiếng, không hiểu nước hoa ở đâu ra mị lực, để nhiều như vậy nữ nhân trầm mê lệ thuộc vào.

La Dĩ Na không đếm xỉa đến ánh mắt khinh thường của anh, dù sao nam nhân không hiểu được nữ nhân lãng mạn, vui vẻ, liền nói sang chuyện khác.

“Thế nào, cậu gần đây cùng tiểu bạch thỏ có cái gì đặc biệt tiến triển không?”

Đừng nói cô không phải là bạn chí cốt, cô rất có nghĩa khí giúp anh chiếu cố, cố ý k*ch th*ch Tuyên Vũ Đồng, k*ch th*ch cô ấy phát ghen. Không chỉ thế cố còn cố ý yêu cầu Tuyên Vũ Đồng đem nước hoa giao cho Phó Kỳ Tu, cũng là giúp Phó Kỳ Tu chế tạo cơ hội, để tiểu bạch thỏ chủ động rơi vào trong n.g.ự.c của hắn. Cô chính là dụng tâm lương khổ nha!

“Đừng nói nữa.”

Vừa nói đến tiến triển anh lại khí, đích thật là rất có tiến triển, nhưng không phải là tiển triển mà anh muốn.

“Gì? Nhìn sắc mặt của cậu, nhất định không phải là tiến triển gì tốt.”

Bất quá điều này làm cho cô càng muốn biết tình hình cụ thể và tỉ mỉ hơn. Cô không sợ c.h.ế.t hỏi tới:

“Cậu cũng còn không thành thực khai ra, đem tôi hẹn đến chỗ này, tuyệt đối không phải là chỉ có giao nước hoa đơn giản như vậy, có phải hay không có cái gì nghĩ không ra? Đã như vậy còn không mau nói ra! Tôi rất sẵn lòng nghe.”

Cô căn bản là mừng rỡ xem kịch vui! Anh tức giận trừng mắt nhìn cô một cái. Nhưng thực cô nói không sai, anh chính là nghĩ không ra, mới đem cô gọi tới.

Ở La Dĩ Na không ngừng hỏi tới, anh vẫn là đem đem những chuyện gần đây phát sinh nói ra.

“Phốc… Ha ha ha, không nghĩ tới thịt thỏ đến miệng lại bay!”

La Dĩ Na phi thường không lưu tình, cuồng tiếu.

“Trời ạ, cũng chỉ có tiểu bạch thỏ mới như vậy trốn. Nàng ngốc này chắc chắn là khắc tinh của cậu. Thì ra là trên đời này cũng có chuyện cậu không làm được.”

Cô lần này xem như được mở rộng tầm mắt, thì ra là tiểu bạch thỏ năng lực cũng rất lớn. Anh vốn tưởng rằng nắm chắc phần thắng, không nghĩ tới ngược lại bị chuyện Tuyên Vũ Đồng có bạn trai khác khiến cho trở tay không kịp, mới có thể chạy đến nơi đây uống rượu giải sầu!

“Đến miệng?”

Anh tự giễu hừ một tiếng.

“Nếu quả thật đến miệng thì tốt quá, cô ấy căn bản là không thể bay mất.”

Anh không muốn hù dọa đến cô, cho nên vẫn chịu đựng không có xuất thủ, kết quả anh nhẫn lâu như vậy, nhưng vẫn là đem cô hù dọa chạy, ngược lại để một người đàn ông khác cướp mất, nghĩ như thế nào anh cũng không thể cam lòng.

Sớm biết như thế sẽ biến thành như vậy, anh đã sớm liều lĩnh trước tiên đem cô ăn!

Nhìn Phó Kỳ Tu nghiến răng nghiến lợi nét mặt phẫn hận, La Dĩ Na nhịn không được cười ra tiếng.

“Ha ha ha… Cho nên cậu quyết định từ bỏ sao?”

“Muốn tôi từ bỏ? Chờ kiếp sau đi!”

Anh uống một hớp rượu, nói tiếp.

“C.h.ế.t có cũng có thể sống tiêu (câu này không hiểu), huống chi chỉ mới là nam nữ bằng hữu gặp gỡ ?”

Anh không có dễ dàng như vậy từ bỏ, điểm tiểu ngăn trở này anh còn không để ở trong mắt, huống chi cô có phải thật vậy hay không có bạn trai cũng chưa xác định.

Trừ phi cô chính miệng nói cô không thương anh, bằng không muốn buộc anh buông tha cho, không có đơn giản như vậy!

“Nga, có người nghĩ hoành đao đoạt ái làm phá hư?” (Câu này ai hiểu giải thích giùm =.=)

La Dĩ Na cố ý giương cao âm điệu, nghe ra chính là cảm giác chờ xem kịch vui.

Chương 14 - Ăn Hết Tiểu Bạch Thỏ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia