Sau khi cùng Tuyên Lý Hòa nói chuyện điện thoại xong, Phó Kỳ Tu lập tức một mình lái xe phóng như bay đến Hoa Liên.
Anh lần này trở về vốn là muốn có tự mình nghỉ ngơi mấy ngày, không có dự tính sớm đến công ty, vốn tưởng rằng có thể đưa Vũ Đồng đi ra ngoài chơi một chút, không nghĩ tới lại gặp loại chuyện này, khiến kế hoạch hảo hảo nghỉ ngơi cùng cầu hôn của anh đều đi tong .
May là Tuyên Lý Hòa đối với anh tuy rằng ấn tượng không tốt, cũng còn sáng suốt, sau khi anh liên tục bảo đảm anh và La Dĩ Na tuyệt đối không có quan hệ, Tuyên Lý Hòa mới chịu nói ra địa điểm nơi bọn họ đang ở. Bọn họ hiện tại ở Hoa Liên, nơi mẹ và cha dượng của bọn họ đang kinh doanh.
“Chị vẫn khỏe, sau khi khóc một hồi rốt cục cũng tỉnh táo lại. Tôi sợ tiếp tục đợi ở đó sẽ bị giới truyền thông làm phiền, cho nên tạm thời đem chị ấy đưa đây, coi như đi hóng mát một chút, thay đổi tâm tình.”
“Nếu không phải chị vẫn còn chờ anh trở lại tự mình hướng chị ấy giải thích chuyện này, tôi cũng không muốn nói cho anh biết hanh tung hiện tại của bọn tôi.”
“Tôi trước cảnh cáo anh, nếu anh thật sự làm chuyện có lỗi với chị tôi, anh cứ chờ đi, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho anh!”
Nhớ tới cuộc nói chuyện mới vừa rồi của hai người, anh vốn trong lòng hoảng loạn liền an tâm không ít, theo như lời nói Tuyên Lý Hòa có thể biết, cô cũng chưa hoàn toàn hủy bỏ lòng tin với anh, lòng của cô vẫn là hướng về anh.
Chỉ cần có thể thuận lợi cùng cô đối mặt, liền có thể giải thích này hết thảy, anh tin tưởng quan hệ giữa hai người sẽ không bởi vì chuyện này mà d.a.o động, anh sẽ càng thêm vững vàng nắm c.h.ặ.t lấy cô.
Anh vừa lên đường, vừa thử liên lạc với La Dĩ Na muốn làm rõ ràng trạng huống, nhưng La Dĩ Na đang lúc tránh đầu sóng ngọn gió, điện thoại di động không liên lạc được, anh cũng không thể gọi được.
Cô cùng anh, đều có người yêu khác, nhưng không hi vọng đối phương bị đưa ra ánh sáng, miễn cho đoạn tình cảm này bị đem ra soi mói, mà những nhóm đối tượng có tin đồn xấu với cô, đều không phải là người cô chân chính yêu thương.
Cô lần này cũng với nam nhân cô thật lòng yêu có chút tranh chấp, cho nên thường hay tìm anh tả oán, anh vốn không quan tâm, không nghĩ tới anh vừa ra nước ngoài không lâu, cô lại tuôn ra tin tức kinh người như thế, còn hại anh gặp vạ lây.
Xe băng qua đường hầm Tuyết Sơn, đi tới phía Đông Đài Loan. Dựa vào hệ thống định vị vệ tinh, anh rốt cục thuận lợi tìm được địa chỉ khu dân túc Tuyên Lý Hòa đã nói.
Đó là một chỗ được rừng cây to lớn bao quanh, nhà gỗ theo phong cách Nhật, có diện tích không nhỏ, gồm hai tầng lầu, mỗi một tầng lầu có mười mấy gian phòng. Sau phòng có đình viện được bố trí tỉ mỉ, cảnh sắc thanh u nhã trí.
Phó Kỳ Tu đến gần mười một giờ đêm mới tới nơi, trong phòng khách lầu một đèn vẫn còn sáng.
Tuyên Lý Hòa vừa nghe thấy tiengs xe bên ngoài, liền ra trước cửa, thấy xe của anh, tức giận hừ nhẹ một tiếng:
“Động tác rất nhanh.”
“Lý Hòa, Phó thiếu gia tới sao?”
Bà Tuyên từ phòng bếp bên trong đi ra, bà rất biết cách chăm sóc bản thân, cho dù đã hơn năm mươi tuổi, thoạt nhìn cũng chỉ giống như mới bốn mươi mà thôi.
Phó Kỳ Tu xuống xe, cẩn thận hướng Tuyên mẫu chào hỏi.
“Dì, đã lâu không gặp .”
Thật ra anh nên sớm tìm đến chào bà, bất quá chưa có dịp nào thuận tiện, cái này vừa lúc, sau khi anh thuận lợi giải quyết xong cái sự kiện “hắc ám” kia, có lẽ có thể trước mặt bà bàn chút chuyện về hôn sự của anh và Vũ Đồng.
“Đã lâu không gặp.”
Bà Tuyên ôn hòa cười một tiếng, không giống Tuyên Lý Hòa bày ra gương mặt tăm tối.
“Cháu ăn cơm chưa, ta chuẩn bị ít thức ăn khuya, có muốn ta cũng giúp cháu chuẩn bị một phần hay không?”
Vũ Đồng đã đem chuyện hơn một tháng trước cùng anh hẹn hò nói cho bà biết, bà lúc mới nghe được cũng cảm thấy rất kinh ngạc, nhưng sau khi tỉnh táo ngẫm lại, thật ra có rất nhiều dấu vết có thể nhìn ra. Từ lúc bà vẫn còn ở Phó gia giúp việc, anh và con gái bà đã rất thân thiết.
Tin tức về La Dĩ Na bà đương nhiên biết, cũng biết anh đuổi thoe con gái mình đến đây là vì nguyên nhân gì, trên căn bản trước lúc chân tướng rõ ràng, bà vẫn là bảo trì thái độ trung lập.
Huống chi lấy thời gian bà lúc trước ở Phó gia giúp việc đối với anh hiểu rõ, bà cảm thấy anh không phải là loại người hoa tâm.
“Cám ơn dì, cháu trên đường đã ăn rồi, không biết Vũ Đồng cô ấy… Có khỏe?”