Nàng phe phẩy quạt xếp, thở dài:

“Đúng là một vở kịch hay.”

Ta thở phào một hơi:

“Có điều kết quả này cũng không tệ, ta nghĩ Trưởng công chúa sẽ rất vui.”

Đã rửa sạch những lời vu oan đổ lên đầu Trưởng công chúa, mà hai trong số các hung thủ lại là Phạm Thấm Phương và Tôn Oản.

Lần này, ba nhà e rằng sẽ hoàn toàn trở mặt.

Phó Thanh Từ tán đồng gật đầu.

Ta liếc nàng một cái, chợt nhớ tới chuyện gì đó, khẽ hừ một tiếng rồi đi thẳng về phía trước, không thèm để ý tới nàng nữa.

Nay chính sự đã giải quyết xong, ta có thể tiếp tục giận rồi.

Phó Thanh Từ chậm hơn mấy bước, vội đuổi theo:

“Thư Dung ngoan, đừng giận nữa mà. Khi ấy ta khó khăn lắm mới trốn ra được, không dám để lộ thân phận, sau này lại sợ nói ra sẽ khiến các người gặp bất lợi.”

Phủ Trưởng công chúa.

Trưởng công chúa ngồi trên chính đường, nghe xong đầu đuôi sự việc liền khẽ gật đầu:

“Xem ra ta không nhìn lầm người, chỉ trong một ngày đã phá được vụ án này, làm không tệ.”

Phó Thanh Từ đứng bên cạnh cười hì hì tranh công:

“Con đã nói rồi mà, sư phụ cương trực không a dua, thích hợp nhất để làm thanh đao mở đường này. Thư Dung muội muội lại nhanh trí, có thể ở ngoài quan trường giúp xoay xở đôi phần.”

Nói xong, nàng còn chớp mắt với ta.

Ta lười để ý tới nàng, cũng không tiếp lời.

19

Từ đó về sau, ta chính thức làm nữ quan bên cạnh Trưởng công chúa.

Ngoài giúp Trưởng công chúa sắp xếp công văn, ta còn phải xử lý một số vụ việc trong nội trạch các nhà quyền quý ở kinh thành mà Đại Lý Tự không tiện nhúng tay.

Hôm ấy, ta đang ở tiền sảnh sắp xếp những tấm thiếp mới được đưa tới.

Một ma ma vội vã chạy vào bẩm báo, nói Tam tiểu thư phủ Thượng thư ngày mai xuất giá, vậy mà sáng nay lại mất tích, chỉ còn bộ giá y đỏ thẫm được xếp ngay ngắn trên giường.

Hơn nữa, đây không phải tân nương đầu tiên của phủ Thượng thư mất tích.

Một tháng trước, Đại tiểu thư cũng như vậy, biến mất không dấu vết ngay trước đêm xuất giá, đến nay vẫn chưa tìm được.

Trưởng công chúa nghe xong liền ngẩng mắt:

“Thư Dung, ngươi đi một chuyến đi.”

Ta nhận lệnh, đứng dậy bước ra ngoài.

Gió xuân trong trẻo, hoa dưới hành lang đang nở rộ vừa lúc đẹp nhất.

Bên cạnh vang lên tiếng quạt xếp khép lại khe khẽ.

Ta và Phó Thanh Từ nhìn nhau, ăn ý mỉm cười, sau đó sóng vai bước ra khỏi phủ.

-HẾT-