07

Trưởng công chúa dường như nhìn ra sự nghi hoặc của ta, bà đặt chén trà xuống, đầu ngón tay khẽ xoay một vòng quanh miệng chén rồi chỉ về phía ta:

“Thông minh có thừa, mưu lược lại chưa đủ, vẫn chưa nhìn rõ thế cục. Nếu không có Lâm Phỉ Chương, vị trí Đại Lý Tự Khanh này vốn phải thuộc về môn sinh của Triệu gia.”

“Lâm Phỉ Chương ở Huy Châu có chính tích nổi bật, lại phá được vụ án t.h.i t.h.ể không mặt từng khiến lòng người hoang mang, chuyện truyền tới tai Thánh thượng, một khi thăng chức liền được bổ nhiệm vào chức vụ trọng yếu. Chuyện ấy còn chưa tính. Phụ thân ngươi nhậm chức chưa được mấy tháng, đã xử hết những vụ án tồn đọng từ trước.”

Ta nhớ phụ thân quả thật từng nhắc tới chuyện này.

Ông nói trong kho hồ sơ có không ít vụ án, đầu đuôi sự việc đều rõ ràng, vật chứng nhân chứng cũng đủ để định án, nhưng chẳng hiểu vì sao vẫn luôn bị gác lại, hồ sơ lâu nhất đã nằm đó gần ba năm.

Lúc ấy phụ thân còn tưởng đó là những vụ án khó giải quyết, nhưng lật đi lật lại xem mấy lượt cũng chẳng phát hiện có chỗ nào khó xử, bèn cứ theo luật mà xử lý.

Trưởng công chúa vỗ tay cười:

“Hắn mới tới kinh thành, không biết những mối quan hệ rắc rối phức tạp trong đó. Những hồ sơ bị gác lại kia đều ít nhiều có dính líu tới các thế gia quyền quý, Đại Lý Tự Khanh tiền nhiệm sợ đắc tội người khác nên mới luôn để đó, không dám xử trí. Hắn thì hay rồi, vừa tới đã xử một lượt, c.h.é.m sạch người đáng c.h.é.m.”

“Ngươi nói xem, bọn họ không nhằm vào Lâm gia các ngươi thì còn nhằm vào ai? Nhà nào mà chẳng có chút chuyện mờ ám không thể để người ngoài biết, cứ để phụ thân ngươi tiếp tục làm chức quan này, sau này chuyện của từng nhà chẳng phải đều sẽ bị moi ra phơi bày hay sao?”

Lúc này ta mới hiểu ra, không khỏi toát một thân mồ hôi lạnh.

Trước đây ở Huy Châu, phụ thân vẫn luôn như vậy.

Nay tới kinh thành, ông còn tưởng vẫn giống như trước, chỉ cần chuyên tâm tra án là được.

Nào ngờ làm quan xử án ngay dưới chân thiên t.ử, nào có dễ dàng như vậy.

Ta nhớ tới mấy ngày trước, cũng từng có người tìm phụ thân, muốn hối lộ ông.

Nhưng vì đối phương nói quá vòng vo kín đáo, phụ thân hoàn toàn không hiểu, trực tiếp đuổi người ra ngoài.

Vì vậy, kẻ đứng sau phe phủ Triệu Quốc công muốn lợi dụng tiệc thưởng hoa hôm nay, biến ta thành hung thủ g.i.ế.c người, thuận thế cách chức phụ thân.

Dù sao nữ nhi phạm án, phụ thân lại giữ chức vụ trọng yếu chuyên tra xét án hình, ai có thể tâm phục khẩu phục?

Như vậy đúng là một mũi tên trúng hai đích.

Sau khi xâu chuỗi rõ ràng tất cả mọi chuyện xảy ra hôm nay, ta chỉ cảm thấy một trận sợ hãi muộn màng.

Chợt nghĩ tới điều gì đó, ta vội vàng sờ soạng trên người một lúc.

Quả nhiên phát hiện một chiếc bình sứ trắng không thuộc về ta.

— Thì ra kế hoạch ban đầu của kẻ đứng sau là đầu độc Quận chúa giả rồi giá họa cho ta.

Bởi vậy, nhất định đã có người nhân cơ hội nhét “chứng cứ” lên người ta.

Theo kế hoạch của bọn họ, đáng lẽ Quận chúa sẽ phát độc mà c.h.ế.t, sau đó người ta sẽ tìm thấy trên người ta loại độc d.ư.ợ.c tương ứng, thuận lý thành chương đóng đinh ta thành hung thủ g.i.ế.c người.

Chỉ là bọn họ không ngờ, trước khi độc trong người Quận chúa giả kịp phát tác, nàng ta đã bị người của Trưởng công chúa dìm c.h.ế.t trong ao.

Triệu Minh Dao không biết ở giữa đã xảy ra chuyện gì, khiến c.h.ế.t vì trúng độc biến thành c.h.ế.t đuối, nhưng vẫn làm theo kế hoạch, thuận thế vu oan ta đẩy Quận chúa xuống nước, c.ắ.n c.h.ế.t ta chính là hung thủ.

Nhưng dìm c.h.ế.t không giống hạ độc, không còn chứng cứ đã chuẩn bị từ trước, thế nên mới lộ ra quá nhiều sơ hở, để ta phát hiện điểm bất thường trên t.h.i t.h.ể, rửa sạch hiềm nghi.

Ta quỳ xuống đất, hành đại lễ với Trưởng công chúa:

“Đa tạ Điện hạ cứu mạng.”

Bất kể là hữu ý hay vô tình, hôm nay Trưởng công chúa quả thật đã cứu cả ta lẫn phụ thân.

Bà khẽ nâng tay, tùy ý nói:

“Chỉ là trùng hợp mà thôi. Nói ra thì ta còn phải cảm ơn ngươi, nhờ ngươi mà ta mới biết được bí mật trên người kẻ giả mạo kia.”

Về vị Quận chúa giả này, quả thật ta vẫn còn một chuyện chưa hiểu.

Nếu đã mưu tính từ lâu muốn thay thế Quận chúa, với thế lực của thế gia, sao bọn họ lại tìm một nữ t.ử quanh năm lao động nặng nhọc tới giả mạo Quận chúa?

Bọn họ hoàn toàn có thể tìm một quý nữ có dung mạo tương tự, cũng không đến mức sơ hở chồng chất như vậy.

Huống hồ, đã hao tâm tổn sức đưa Quận chúa giả tới bên cạnh Trưởng công chúa, sau đó lại g.i.ế.c nàng ta, chẳng phải thừa thãi hay sao?

Nếu ta là kẻ đứng sau, khó khăn lắm mới thay thế Quận chúa thành công, nhất định sẽ giữ lại để dò hỏi tin tức, chờ thời cơ thích hợp, lợi dụng quân cờ này tung ra một đòn trí mạng, như vậy mới xem là tận dụng hết giá trị của nàng ta.

08

Ta đang nghĩ như vậy thì nghe Trưởng công chúa lên tiếng hỏi:

“Ngươi không cảm thấy hao hết tâm tư đổi một kẻ giả mạo ngay dưới mí mắt ta, rồi lại tùy tiện g.i.ế.c đi, rất lãng phí sao?”

Không đợi ta phản ứng, bà đã tự mình nói tiếp.

Đến lúc này ta mới biết.

Thì ra Huệ An Quận chúa đã bị đ.á.n.h tráo từ một năm trước, khi còn ở đất phong.

Quận chúa giả mà bọn họ dày công chuẩn bị quả thật là một quý nữ từ nhỏ sống trong nhung lụa.

Nàng ta trước tiên tìm cách thân thiết với Quận chúa thật, làm quen với từng cử chỉ lời nói của nàng, lại moi được không ít chuyện thời thơ ấu từ miệng nàng, chuẩn bị thay thế nàng trở về kinh thành.

Sau khi phò tá Thánh thượng đăng cơ, Trưởng công chúa vẫn nắm quyền trong tay, hành sự không chút kiêng dè, chèn ép các thế gia, từ lâu đã bị rất nhiều người xem như cái gai trong mắt.

Đúng như ta suy đoán, bọn họ dự định để Quận chúa giả tiếp cận Trưởng công chúa, moi lấy cơ mật rồi từ từ mưu tính.

Sau khi phát hiện ra, Trưởng công chúa dứt khoát phái người chặn g.i.ế.c Quận chúa giả trên đường hồi kinh.

5 - Án Mạng Trong Tiệc Thưởng Hoa - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia