Ta cũng phản ứng lại. Đúng rồi, nàng ta muốn đ.á.n.h ai cơ?

Quý phi chỉ vào ta bảo là ta bất kính với nàng ta. 

Đánh ta tám mươi cái tát ư? 

Thế ta còn ăn cơm kiểu gì nữa?

Ta quỳ xuống đất cầu xin: "Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của Bổn cung, xin Quý phi tha tội ạ!"

Quý phi tức giận bốc khói: "Bệ hạ! Ngài xem kìa, nàng ta này còn dám công khai khiêu khích thần thiếp trước mặt ngài."

Giang Trần chỉ chỉ vào đầu: "Nàng không biết nàng ta ngã hỏng đầu rồi sao?"

"Hở chút là tát tám mươi cái, rốt cuộc là trẫm cho nàng quyền hạn quá lớn rồi. Từ hôm nay thu hồi quyền quản lý hậu cung của Quý phi."

"Tìm thêm một Ma ma dạy dỗ lại Tĩnh Tần, bao giờ học xong thì mới được ra khỏi cung Lạc Lăng."

Còn ta thì túm c.h.ặ.t vạt áo Giang Trần, mặt đầy van xin: 

"Cấm túc thì được, nhưng cơm phải cho Bổn cung ăn đấy!"

Giang Trần giật mạnh vạt áo, nghiến răng nghiến lợi: 

"Thần Thiếp! Thần thiếp!!!"

03

Giai Quý phi mất quyền quản lý hậu cung xong liền ngày ngày đến trước cửa cung ta c.h.ử.i rủa, còn không cho người đưa cơm vào.

Ta đào ra ít rễ cây đưa cho Lê Thanh: "Mấy cái này ăn được này!"

Lê Thanh sầu t.h.ả.m nhét mấy rễ cây vào miệng: "Nương nương, ngọt thật này."

Mặt ta đầy tự hào, cái sân này đủ cho ta với Lê Thanh ăn nửa tháng vẫn thừa sức.

Lúc ta với Lê Thanh ngày ngày ăn rau dại, Quỷ Vương đột nhiên xuất hiện trong sân, còn cho ta một bọc bánh mứt to.

"Ngươi có biết vì sao Giai Quý phi lại hống hách vô lối như thế không?"

Ta gật đầu: "Có Thái hậu chống lưng cho nàng ta mà."

Quỷ Vương bảo không phải.

Xác nhận được ngọn lửa hóng hớt cháy hừng hực trong mắt ta, Quỷ Vương mới nói tiếp: 

"Thái hậu và Thừa Ân Hầu không phải huynh muội ruột."

"Thái hậu từ nhỏ nuôi ở Hầu phủ, hai người là thanh mai trúc mã, suýt chút nữa đã tự định chung thân."

"Mẫu thân của Thừa Ân Hầu phát hiện ra liền đưa Thái hậu vào cung, còn ép Thừa Ân Hầu nhận làm muội muội."

Mặt ta đầy chấn động: "Tình nhân rốt cuộc thành huynh muội? Thảo nào Thái hậu tính toán đủ đường cho Thừa Ân Hầu."

Quỷ Vương không biết từ đâu lại móc ra một nắm anh đào: 

"Thái hậu không chịu sinh con cho Tiên đế, chỉ đành bế Giang Trần về nuôi."

Đến lúc ta nhè hột đầy đất mới nhớ ra hỏi Quỷ Vương lấy anh đào ở đâu. Quỷ Vương bảo lấy từ chỗ Giai Quý phi.

Ta nghiến răng nghiến lợi căm giận, dựa vào đâu mà ta chẳng có cái gì!

Còn chưa hận xong, Lê Thanh bò trên bờ tường đã truyền đến tin tức còn chấn động hơn.

"Nương nương, Quý phi chặn Tiểu Đức T.ử đến đưa cơm rồi."

Thế thì không được.

Ta xoay người trèo lên cây khuyên Quý phi đừng nhổ nước bọt vào hộp thức ăn: 

"Quý phi lãng phí lương thực thế này là phải xuống địa ngục cối xay đấy!"

Rõ ràng Quý phi không tin trên đời này có địa ngục.

Lê Thanh nhìn hộp thức ăn bị nhổ nước bọt hỏi ta tính sao. 

Ta cầm đũa do dự có nên ăn hay không thì Lê Thanh bảo hậu viện còn nửa bao khoai lang nàng giấu.

Nhưng Lê Thanh đâu có nói khoai lang này có độc!

Ta lại trở về âm tào địa phủ quen thuộc.

Lần này có thêm Lê Thanh.

Lê Thanh ôm c.h.ặ.t t.a.y ta vừa khóc vừa gào: 

"Nương nương, chúng ta đang đi đến đâu vậy?"

Ta không dám bảo Lê Thanh đây là địa phủ.

Cho đến khi Quỷ Vương cầm cây b.út phán quan hỏi hai đứa ta c.h.ế.t thế nào, Lê Thanh mới sợ quá ngất xỉu.

Hai mắt ta đẫm lệ bảo ăn phải củ khoai có độc nên tới đây.

"Giò heo kho tàu, lẩu thịt cừu, sườn xào chua ngọt, đĩa Bát Tiên, cá hấp sữa, ức ngỗng ướp hoa hồng mà Lê Thanh kể, ta còn chưa được ăn món nào hết!!"

Nói nhiều toàn là nước bọt.

Quỷ Vương nhìn ta vừa nói vừa nuốt nước bọt với vẻ ghét bỏ: 

"Về nhanh rồi ăn, ăn xong thì về đây gấp."

Ta ôm chân Quỷ Vương: "Ta... ta còn một việc cầu xin... Lê Thanh..."

Ta còn chưa nói xong, Quỷ Vương phất tay một cái bảo Hắc Bạch Vô Thường đưa cả hai chúng ta về.

Lúc tỉnh lại, Lê Thanh ngơ ngác lau bọt trắng bên mép: 

"Nương nương, hình như nô tì thấy Diêm Vương rồi!"

"Chẳng phải ông ấy nên là một ông lão sao? Trông lại có vẻ khôi ngô tuấn tú."

Ta không dám nói Quỷ Vương khôi ngô tuấn tú kia đang đứng ngay sau lưng nàng.

Quỷ Vương hất tay áo và nói rằng muốn thử món Giò heo kho tàu. 

Lý Thanh giật phắt đầu lại, hét lên "Quỷ!", rồi lập tức trợn mắt lên, ngất xỉu lần nữa. 

Ta lúng túng giải thích: "Ta thậm chí còn chưa từng được nếm thử món đó.”

"Thế lẩu thịt cừu?"

Ta lắc đầu: "Cũng chưa được ăn."

"Sườn xào chua ngọt, đĩa Bát Tiên, cá hấp sữa, ức ngỗng ướp hoa hồng, sữa chua ướp lạnh?"

Quỷ Vương nhìn ta lắc đầu như trống chầu, hỏi: 

"Thế ngươi ăn được cái gì rồi?"

Ta bới từ trong đống lửa ra mấy củ khoai nướng: 

"Hay ngài ăn chút khoai có độc đi, ăn xong vừa hay về lại địa phủ."

Lúc Quỷ Vương mặt đầy ghét bỏ, giọng nói u ám của Giang Trần vang lên từ phía sau: 

"Tĩnh Tần gan to bằng trời."

"Ở trong cung lén lút gặp gỡ nam nhân bên ngoài là tội c.h.ế.t c.h.é.m đầu đấy?"

Ta:?! 

Ta mới vừa về mà!

04

Ta chắp hai tay cầu xin Quỷ Vương tàng hình đi.

Quỷ Vương đảo mắt xem thường ta một cái thật mạnh, rồi thở ra một luồng khí lạnh lao nhanh về phía Giang Trần.

Ta rùng mình một cái.

Lê Thanh vừa mới tỉnh lại lại phát ra tiếng gào: 

"Có quỷ!"

Ta học theo Lê Thanh gào cùng: "Có quỷ!"

Quỷ Vương nhìn ta với ánh mắt không thể tin nổi rồi ẩn đi thân hình. Chỉ để lại Giang Trần và Sầm Nội thị sợ tới mức im như thóc.

Hôm sau, Giang Trần mời pháp sư đến sân nhà ta làm phép.

Nhưng ta thấy pháp sư này không chuyên nghiệp cho lắm.

Vì Quỷ Vương chẳng làm sao cả, đứng cạnh ta c.ắ.n hạt dưa: 

"Trong lòng có ma mới tin trên đời có ma."

Ta gật đầu đồng tình: "Đúng thế đúng thế, ta thấy Đại vương còn chẳng sợ, chứng tỏ lòng ta rất ngay thẳng."

Chỉ có Lê Thanh mặt đầy thắc mắc: "Nương nương, trên đất đâu ra lắm vỏ hạt dưa thế này?"

Ta tự nhận tội: "Ta c.ắ.n... à không, Bổn cung c.ắ.n."

Lê Thanh đầy uất ức, lẩm bẩm bảo tối qua kể chuyện ma sao không mang ra ăn.

Ta cười ngượng ngùng.

Nhưng đêm đến lúc ta tiếp tục kể chuyện ma cho Lê Thanh, Quỷ Vương không biết từ đâu xách tới hai bọc hạt dưa.