Anh Chờ Em Đã Lâu

Chương 17.1: Hóa Ra Không Đi Chơi Với Tôi Là Vì Có Hẹn Với...

Phương Du cảm thấy rất sảng khoái, cuối cùng cũng đến lượt cô nói câu này với Bùi Thư Hành.

Ai mà chẳng có dịch vụ "tăng thêm tiền" cơ chứ.

Bùi Thư Hành bị cô làm cho nghẹn họng, sau đó anh hỏi: [Thêm bao nhiêu?]

Phương Du mở miệng nói luôn: [Một nghìn tệ.]

Không ngờ Bùi Thư Hành lại dứt khoát chuyển cho cô một nghìn tệ thật.

Phương Du: Anh làm thật đấy à?

Rồi cô nghĩ thông suốt, nhìn cách chung sống giữa Bùi Ứng Dĩ và Bùi Thư Hành, ước chừng hai người đã không ưa nhau từ nhỏ đến lớn, Bùi Thư Hành không thể chịu nổi việc có người khen Bùi Ứng Dĩ trước mặt mình.

Giữa một nghìn tệ và việc trả thù, Phương Du do dự một chút rồi chọn trả thù.

Ai bảo ban ngày, anh cứ bắt cô phải gọi là anh Tiểu Hành làm chi.

Phương Du: [Ngại quá, tôi vẫn không nhận số tiền này đâu.]

Bùi Thư Hành gửi lại một dấu chấm hỏi: [?]

Phương Du: [Tôi nghĩ lại rồi, chắc chắn việc tùy tiện chặn fan như vậy sẽ ảnh hưởng đến ấn tượng của họ dành cho tôi.]

Phương Du: [Cho nên, tôi không thể bị tiền làm mờ mắt được.]

Bùi Thư Hành không nói gì, lại chuyển thêm cho cô hai nghìn tệ nữa.

Phương Du: ... Làm ơn đừng thử thách tôi như vậy có được không?

Cô đau khổ đấu tranh tư tưởng hồi lâu, cuối cùng vẫn chính trực từ chối: [Bùi Thư Hành, tôi muốn làm một blogger có nguyên tắc, không thể cứ không vừa ý là chặn người khác được.]

Bùi Thư Hành: [Được thôi.]

Bùi Thư Hành: [Có cốt cách đấy, vậy tiền này tôi giữ lại.]

Phương Du nghiến răng tự nhủ: Phương Tiểu Du ơi Phương Tiểu Du, tuy mất tiền nhưng mày đã có được niềm vui trả thù.

Video kỳ này nhận được phản hồi rất tích cực, mấy ngày sau, hộp thư của Phương Du nhận được tin nhắn riêng từ một thương hiệu đồ gia dụng nhỏ. Họ nói nếu sau này cô có những cảnh quay sinh hoạt tương tự như chuyến cắm trại lần này thì có thể liên hệ trước để đặt quảng cáo.

Lúc nhìn thấy tin nhắn là thời gian chờ trước buổi họp chiều, vị phó tổng giám đốc phụ trách cuộc họp vẫn chưa đến. Lộ Hà ngồi bên cạnh bỗng liếc mắt nhìn điện thoại của cô một cái.

Phản ứng của cô rất nhanh, lập tức thoát trang, cũng không biết ông ta có nhìn rõ hay không.

Lúc đó Lộ Hà không nói gì, đến khi cuộc họp kết thúc, mọi người rời khỏi phòng họp, giữa đám đông lộn xộn, ông ta nói với Phương Du: "Mạnh Ngưng lướt thấy video của em rồi đấy."

Mạnh Ngưng là cộng sự hiện tại của Phương Du, vào công ty trước cô một năm.

Phương Du ngẩn người, trong hành lang mờ tối, Lộ Hà tiếp tục nói: "Sau này đừng đăng video lên mạng nữa, đặc biệt là đừng nhắc đến chuyện công việc."

"Hình như trong quy định của công ty không có mục nào cấm đăng video cả." Phương Du không nhịn được lên tiếng.

Tuy cô có phàn nàn về công việc trong video nhưng không hề tiết lộ chi tiết cụ thể, càng không nhắc đến tên công ty hay bất kỳ lãnh đạo, đồng nghiệp nào.

Lộ Hà không ngờ cô sẽ phản bác lại, chớp mắt vài cái rồi nói lảng sang chuyện khác: "Tôi sợ giới trẻ các em không nắm vững được chừng mực, tốt nhất là đừng đăng."

Phương Du muốn nói thêm gì đó, song ông ta có điện thoại nên xua xua tay ra hiệu cho cô có thể đi trước.

Quay lại chỗ làm việc, Phương Du thấy hơi bực bội, cô cầm cốc nước uống một ngụm. Mạnh Ngưng ngồi cạnh cô cũng vừa về tới.

"Phương Du, cuối tuần tôi xem video của cô rồi, cô hot thật đấy, có gần một nghìn fan rồi cơ à." Mạnh Ngưng ghé sát vào cô: "Thế cô với anh chàng đẹp trai kia là yêu thật hay diễn theo kịch bản vậy? Làm một video như vậy chắc kiếm được nhiều tiền lắm nhỉ?"

Phương Du không trả lời mà hỏi ngược lại: "Cô xem xong rồi lại gửi cho người khác à?"

Gương mặt Mạnh Ngưng thoáng lúng túng, cô ta lập tức dùng nụ cười che đậy: "Đúng vậy, tôi nghĩ công ty mình có một hot girl mạng, thấy cũng mới lạ nên chia sẻ cho mọi người cùng xem."

Phương Du liếc nhìn cô ta một cái rồi quay đầu lại, mở máy tính tiếp tục làm việc.

Một văn bản cần ban hành mới viết được một nửa, giọng của Lộ Hà đã bất thình lình vang lên bên tai: "Tiểu Phương, đang bận gì thế?"

Ông ta tự mình nghiên cứu màn hình của Phương Du một lúc rồi nói: "Ồ, viết văn bản à, tôi cứ tưởng em đang dựng video cơ."

Khoảnh khắc đó, rất nhiều lời lẽ khó nghe lướt qua đại não của Phương Du nhưng cô vẫn nhịn xuống, lẳng lặng gõ bàn phím cho đến lúc tan làm.

Trong đám đông không giấu được bí mật, không ít người đã nghe được chuyện cô làm blogger. Giữa chừng, cô còn bị đồng nghiệp kéo lại trong nhà vệ sinh để hỏi bằng được xem trong video dạy trang điểm "vứt bỏ mùi công sở" kia, đoạn cô phàn nàn có người não bộ phát triển không hoàn thiện là đang ám chỉ ai.

"Là Chủ nhiệm Lộ hay là Mạnh Ngưng? Cô cứ yên tâm, tôi tuyệt đối không nói cho người khác đâu." Đối phương nói.

Phương Du kiên nhẫn đáp: "Tôi không nói cụ thể một cá nhân nào cả."

Ra khỏi nhà vệ sinh, cô đứng ở góc hành lang, cúi đầu gửi tin nhắn cho Bùi Thư Hành: "Cái video anh trang điểm cho tôi lần trước ấy, anh xóa mấy đoạn hậu trường trên tài khoản của anh đi nhé."

Phương Du lại nhấn vào tài khoản của mình, vốn dĩ muốn xóa video đó đi nhưng do dự một chút vẫn thấy tiếc, cuối cùng cô chỉ để chế độ ẩn.

Cứ hễ nghĩ đến việc Mạnh Ngưng có thể đã gửi video đó cho tất cả đồng nghiệp quen thuộc, rồi những người đó sẽ tụ tập lại vừa xem vừa chỉ trỏ mình, Phương Du cảm thấy rùng mình như có con gián vừa bò qua điện thoại.

Khéo thế nào, lúc tan làm Phương Du lại gặp Lộ Hà đang chuẩn bị đi đón con tan học ở cửa thang máy.

Lộ Hà nhìn đồng hồ, vẻ mặt như vô tình hỏi Phương Du: "Tiểu Phương này, em đến cũng được một thời gian rồi, có phải khối lượng công việc giao cho em vẫn chưa đủ nhiều không? Tan làm sớm thế này, em thấy Mạnh Ngưng chưa, ngày nào người ta cũng ở lại đến hơn tám giờ tối mới về đấy."

Chương 17.1: Hóa Ra Không Đi Chơi Với Tôi Là Vì Có Hẹn Với... - Anh Chờ Em Đã Lâu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia