Tôi dở khóc dở cười. Thực ra, nghe Lục Yến Châu tuôn ra những lời tuyệt tình như vậy, lòng tôi thế mà chẳng hề dấy lên chút gợn sóng nào.
Sự ghẻ lạnh và đối xử tệ bạc phải chịu đựng bấy lâu nay đã quá đủ để mài mòn con tim này thành một khối đá vô cảm từ lâu rồi.
Hơn nữa, tôi thực sự sắp c/h/ế/t rồi. Con người ta khi cận kề cái c/h/ế/t chỉ muốn bản thân được sống những ngày tháng ít ỏi còn lại một cách ung dung tự tại nhất, lấy đâu ra tâm trí lẫn sức lực mà dây dưa với thứ quá khứ mục nát thối rữa kia chứ.
Trước khi đi ngủ, tôi lướt qua bảng tin WeChat theo thói quen thì chợt phát hiện Lục Yến Châu —— một kẻ quanh năm suốt tháng không bao giờ đăng bài —— hôm nay lại cập nhật trạng thái mới.
Đó là một loạt ảnh xếp theo khung chín ô vuông chỉn chu.
Trong ảnh là hai người đàn ông đứng sát vai nhau, dáng vẻ vô cùng thân mật.
Người đàn ông diện bộ âu phục phẳng phiu toát lên vẻ trầm ổn cao sang, ánh mắt vốn dĩ luôn sắc bén độc đoán nay cũng dịu dàng đi vài phần vào khoảnh khắc ống kính bắt trọn khung hình. Từng cử chỉ hành động trên cơ thể đều bộc lộ rõ nét sự nuông chiều vô bờ bến dành cho người bên cạnh.
Cậu thiếu niên đứng cạnh hắn sở hữu mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, làn da trắng trẻo, gương mặt thanh tú hài hòa cùng đôi mày ngọc ôn như nước, thế nhưng sâu thẳm trong ánh mắt kia lại ngập tràn khát vọng chiếm hữu bằng được.
Làm sao tôi lại không nhìn ra được chứ.
Đó là do cậu bạn trai nhỏ của Lục Yến Châu đang mượn bài đăng trên bảng tin để thị uy, dằn mặt tôi mà thôi.
Quả thực là rất trẻ trung.
Tôi phóng to bức ảnh lên, cẩn thận chăm chú nhìn kỹ vào từng đường nét trên khuôn mặt đối phương. Đến lúc này tôi mới phần nào thấu hiểu ý tứ trong câu nói trước đó của Lục Yến Châu: Cậu ta thực sự rất giống tôi của những năm tháng thanh xuân ngày trước.
Nhưng thực ra so với tôi bây giờ thì cậu ta cũng đâu có trẻ hơn bao nhiêu tuổi đâu nhỉ? Chênh lệch cùng lắm là tầm mười tuổi chứ mấy. Đáng tiếc thay, thời gian tàn nhẫn chẳng chừa một ai.
Ngay khi tôi đang định nhấn thoát khỏi giao diện ứng dụng, Cao Trình ngồi kế bên vô tình liếc thấy tấm hình, ngọn lửa giận trong lòng cậu ta lại bùng lên phừng phừng:
"Mẹ kiếp, cái thằng rùa rụt cổ này! Dao của tao đâu rồi?"
7
Tôi cuối cùng cũng gặp được Uông Tằng.
Vị thần tượng mà tôi lẳng lặng gửi gắm cả thanh xuân suốt mười mấy năm qua, giờ đây đang đứng ngay trước mắt tôi bằng xương bằng thịt.
Anh ấy chỉ mặc một chiếc áo khoác bóng chày đơn giản bên ngoài chiếc áo thun trắng, hoàn toàn không có ý định lợi dụng câu chuyện về một người hâm mộ mang bạo bệnh như tôi để làm chiêu trò đ.á.n.h bóng tên tuổi trên truyền thông.
Ngược lại, anh ấy đã tự mình bắt chuyến bay xuyên đêm đến tận thành phố này chỉ để gặp tôi một lần, cảm giác trò chuyện giữa hai chúng tôi tự nhiên và gần gũi hệt như những người bạn cũ lâu ngày gặp lại. Ngay khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra rằng suốt bao năm qua, mình đã không thần tượng nhầm người.
Trong phòng bao ấm cúng, sau khi nghe tôi trải lòng về bệnh tình của mình, anh ấy trầm ngâm hồi lâu rồi mới chậm rãi lên tiếng: "Đứng ở góc độ của anh, anh khuyên em tiếp nhận điều trị, nếu ngặt nghèo về kinh phí, quỹ từ thiện do anh thành lập hoàn toàn có thể hỗ trợ em hết sức. Nhưng nói thật nhé, nếu đổi lại là anh, khi biết bản thân đã chẳng còn chút hy vọng cứu chữa nào, anh cũng sẽ chọn cách sống thật thoải mái và tự tại trong những ngày tháng cuối cùng."
Anh ấy lặng lẽ nhìn tôi: "Em còn tâm nguyện gì chưa kịp thực hiện không? Nếu giúp được, anh nhất định sẽ giúp em hoàn thành."
"Không có ạ."
Lòng tôi dâng lên một nỗi kinh ngạc xen lẫn mừng rỡ tột cùng.
Một ngôi sao từng đứng trên đỉnh cao danh vọng, nay lại bằng lòng lặn lội đường sá xa xôi chỉ để gặp mặt một người hâm mộ vô danh tiểu tốt như tôi, bấy nhiêu thôi đã là đặc ân quá lớn lao rồi.
Vì lịch trình vô cùng eo hẹp, Uông Tằng chỉ có thể nán lại trò chuyện cùng tôi vỏn vẹn gần một tiếng đồng hồ, thế nhưng suốt cả quá trình ấy, tôi cứ ngỡ như mình đang mơ một giấc mơ hoang đường nhất đời.
Trước lúc chia tay, tôi đ.á.n.h liều lấy hết can đảm để chủ động bắt tay anh ấy: "Anh nhất định sẽ tỏa sáng rực rỡ trở lại! Thật đấy ạ. Trực giác của em trước giờ chưa bao giờ sai đâu. Hơn nữa, một người như anh hoàn toàn xứng đáng với điều đó."
Uông Tằng mỉm cười siết nhẹ tay tôi: "Cảm ơn em. Anh cũng chúc cho quãng thời gian còn lại của em luôn ngập tràn niềm vui và vạn sự như ý."
Anh ấy khẽ gật đầu với tôi.
"Cảm ơn em vì đã yêu mến anh suốt mười mấy năm qua."
Ngay khoảnh khắc ấy, xét trên một phương diện nào đó, cuộc đời ngắn ngủi này của tôi dường như đã chạm tới một sự viên mãn tuy ngắn ngủi nhưng vô giá.