Nhìn thấy ống dẫn lưu vẫn đang cắm trên n.g.ự.c mẹ, tôi nghẹn ngào đến mức không thể giữ được giọng nói bình thường.

“Mẹ, con xin lỗi.”

Vì bận chuẩn bị buổi phát sóng kỷ niệm bảy năm thành lập công ty, tôi đã không thể ở bên cạnh mẹ trong ca phẫu thuật bắc cầu động mạch vành.

Tôi để một người phụ nữ gần sáu mươi tuổi phải cô độc nằm trong bệnh viện một mình.

Không những vậy, bà còn phải tận mắt chứng kiến con gái mình bị mọi người công khai vây quanh chế giễu.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, tôi ngồi yên trên ghế sô pha, lặng lẽ suy nghĩ vài phút rồi mới đứng dậy đi vào phòng thay đồ.

May mắn thay, căn nhà này là tài sản do chính tôi bỏ tiền mua.

Vì thế, người phải rời khỏi đây không thể là tôi.

Tôi tùy tiện lấy vài bộ quần áo của Cố Thừa Trạch rồi nhét chúng vào vali.

Sau đó, tôi một mình bước đến căn phòng vốn được chuẩn bị cho em bé.

Hai năm trước, tôi từng có một đứa con.

Năm ấy là giai đoạn cạnh tranh khốc liệt nhất trong ngành truyền thông trực tuyến.

Khi đó, một lô đơn hàng lớn bất ngờ bị đối thủ cướp mất, tôi buộc phải thức trắng đêm để gọi điện cho nhiều nhà cung cấp và liên tục sửa đổi phương án.

Vì cơ thể quá mệt mỏi, cuối cùng tôi đã không thể giữ được đứa bé.

Thời điểm ấy, Cố Thừa Trạch cũng đang vô cùng bận rộn, anh ở lại bệnh viện chăm sóc tôi được hai ngày rồi lập tức quay về vùi đầu vào việc xây dựng nền tảng trực tuyến.

Mãi đến sau này, tôi mới nghe người của bộ phận kỹ thuật nói rằng anh và Tô Vân đã cùng nhau nghiên cứu cấu trúc thuật toán nền tảng, còn ở riêng với nhau suốt mấy ngày liền.

Tôi lấy tấm ảnh siêu âm cùng cuốn sổ hướng dẫn chăm sóc trẻ nhỏ được cất dưới đáy giường em bé ra, lặng lẽ nhìn thật lâu.

Thế nhưng vào chính giây phút này, trong lòng tôi lại cảm thấy may mắn vì đứa trẻ ấy đã không đến với thế giới.

Bên dưới tấm ảnh siêu âm là một bức ảnh chụp chung của tôi và Cố Thừa Trạch.

Bức ảnh được chụp khi cả hai chúng tôi mới hai mươi ba tuổi, lúc ấy chúng tôi vẫn chưa bước chân vào lĩnh vực thương mại điện t.ử.

Để có thể tiếp tục trụ lại Trung Hải,

ban ngày anh đi làm công việc chính, đến buổi tối lại tranh thủ nhận thêm việc phát tờ rơi trong trung tâm thương mại.

Trong bức ảnh ấy, anh đang mặc một bộ đồ thú bông dày cộp, ngồi xếp bằng trên mặt đất cùng tôi ăn một hộp cơm đơn giản.

So với những người mặc áo ngắn tay đang đứng xung quanh, dáng vẻ của anh trông vô cùng lạc lõng.

Nhìn lại vẫn cảm thấy có chút chua xót.

Khi ấy, một cư dân mạng còn tình cờ chụp được khoảnh khắc này rồi đăng bức ảnh lên nền tảng video ngắn.

Phần bình luận phía dưới gần như bị các tài khoản nam giới chiếm kín.

【Vợ hiền giúp ta nuôi chí vươn tận mây xanh, sau này ta nhất định sẽ đáp lại nàng bằng vạn lượng vàng.】

【Nếu là tôi, tôi chắc chắn sẽ đối xử tốt với cô ấy suốt cả cuộc đời!】

【Những cô gái chỉ biết tiền bạc nên nhìn cho kỹ đi, đừng hễ mở miệng là nói trên đời này không tồn tại tình yêu chân thành.】

Cố Thừa Trạch cảm thấy bức ảnh ấy được chụp rất đẹp nên đã nhờ người rửa ra, sau đó đặt bên cạnh tủ ti vi suốt nhiều năm.

Anh từng nói rằng bức ảnh này có thể luôn nhắc nhở anh phải cố gắng làm việc hơn nữa, để tôi sớm được sống những tháng ngày đầy đủ và hạnh phúc.

Hai năm sau, anh vừa hay nắm bắt được thời cơ phát triển mạnh mẽ của lĩnh vực bán hàng qua phát sóng trực tiếp.

Nhờ ngoại hình nổi bật cùng khả năng ăn nói khéo léo, anh từ một nhân viên bán hàng bình thường nhanh ch.óng trở thành người dẫn phát sóng sở hữu lượng truy cập lớn.

Anh bắt đầu bận rộn với việc lựa chọn sản phẩm, phát sóng trực tiếp, ngày đêm hoàn toàn đảo lộn.

Tôi cũng nghỉ công việc của mình, vừa chăm sóc cuộc sống hằng ngày cho anh, vừa giúp anh xử lý tất cả vấn đề liên quan đến nguồn hàng.

Vào những thời điểm bận rộn nhất, mỗi ngày chúng tôi chỉ có thể chợp mắt khoảng bốn tiếng.

Chuyện kết hôn vốn đã được hai người quyết định từ trước cũng vì thế mà dần dần bị gác lại.

Chỉ trong chớp mắt, năm năm dài đã lặng lẽ trôi qua.

Chúng tôi bận rộn đến mức không một ai chủ động nhắc lại chuyện kết hôn, giống như cả hai đều ngầm mặc định rằng mình đã là vợ chồng.

Nhưng trên thực tế, mọi chuyện chẳng qua chỉ là một người vẫn luôn tìm cách trốn tránh, còn người kia vẫn ngốc nghếch đứng yên chờ đợi.

Bên dưới bức ảnh còn có một tấm thẻ tha thứ đã hơi ngả vàng theo thời gian.

Tấm thẻ ấy là do chính tôi làm.

Sau khi công ty được thành lập, Cố Thừa Trạch cũng bắt đầu xuất hiện trong những bữa tiệc và cuộc xã giao mà anh luôn nói rằng mình không thể từ chối.

Lần anh cùng Tô Vân đưa khách hàng đi xem triển lãm, tôi đã bị hạ đường huyết rồi ngất xỉu một mình trong nhà.

May mắn là đồng nghiệp phát hiện kịp thời, sau đó vội vàng đưa tôi đến bệnh viện.

Khi đi công tác trở về, anh đã đứng trước mặt tôi vô cùng hối hận, liên tục nói rằng mình không nên ngắt cuộc gọi của tôi.

Cũng sau lần đó, tôi mới làm ra những tấm thẻ tha thứ này.

Khi ấy, tôi còn cố ý tỏ ra giận dữ, nghiêm túc cảnh cáo rằng nếu anh dùng hết toàn bộ số thẻ thì tôi nhất định sẽ chia tay.

Thời gian đã trôi qua lâu như vậy, mấy chục tấm thẻ cuối cùng cũng chỉ còn sót lại một tấm duy nhất.

Đó là tấm thẻ tôi cố tình giấu dưới đáy hộp, không muốn lấy ra thêm lần nào nữa.

4 - Anh Đeo Nhẫn Tôi Cho Trợ Lý, Tôi Cho Anh Mất Cả Người Lẫn Nghiệp - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia