Bước sang năm thứ hai hẹn hò với Chu Úc Bạch, vị thái tử gia danh tiếng của giới thượng lưu Hồng Kông, tôi vẫn chỉ là một người không được phép xuất hiện dưới ánh sáng.
Trong buổi dạ tiệc xa hoa bậc nhất Hồng Kông, tôi là nữ minh tinh đứng trên sân khấu, khoác lên mình ánh đèn rực rỡ và cất tiếng hát.
Còn anh lại là vị khách quý ngồi giữa hàng ghế danh dự, được vô số người vây quanh tâng bốc như mặt trăng giữa muôn vì sao.
Mỗi khi nhắc đến tôi trước mặt người khác, mẹ anh chỉ thản nhiên buông một câu nhẹ tênh: “Cùng lắm chỉ là một cô ca sĩ thôi, Úc Bạch tự biết phải giữ chừng mực.”
Đến lúc anh chuẩn bị đính hôn với thiên kim của một gia đình thế giao, có người tò mò hỏi anh định thu xếp cho tôi ra sao.
Chu Úc Bạch chỉ cười hờ hững, giọng điệu thản nhiên như đang nói một chuyện chẳng đáng bận tâm: “Một người ở Hồng Kông, một người ở đại lục, có gì khó đâu, tôi cũng đâu đến mức không nuôi nổi.”