Tôi cầm lại cốc nước lá vối.  

Hút thêm một ngụm nhỏ.  

Lần này vị đắng hòa quyện cùng vị ngọt của kẹo.  

Tạo ra một hương vị kỳ lạ nhưng dễ chịu hơn nhiều.  

Vạt váy lụa mỏng manh cọ qua những nếp cát ẩm ướt dọc bờ biển.  

Tôi nhấc gấu váy lên cao một chút.  

Tránh những mảng rong biển tấp vào bờ.  

Gió biển tạt qua mặt.  

Mang theo vị mặn chát đặc trưng.  

Tiểu Tuế đang ngồi xổm cạnh một tảng đá lớn.  

Thằng bé gầy gò.  

Gập người lại thành một cục nhỏ xíu.  

Hai tay vật lộn với một đống bùi nhùi lấm lem bùn đất.  

Tôi tiến lại gần thêm vài bước.  

Đống bùi nhùi đó là Bát Bảo.  

Một chú ch.ó hoang lông lá xơ xác.  

Bốc mùi tanh tưởi của bùn lầy, cá ươn và rác thải lâu ngày.  

Khắp cổ và thân chú ch.ó bị quấn c.h.ặ.t bởi một đoạn lưới đ.á.n.h cá bằng cước nilon đứt lìa.  

Mắt chú ch.ó lờ đờ.  

Tứ chi giãy rụa yếu ớt.  

Tiểu Tuế ra sức kéo đoạn dây cước.  

Cố gắng nới lỏng vòng thít quanh cổ Bát Bảo.  

Sự sạch sẽ ăn sâu vào m.á.u khiến tôi lập tức lùi lại ba bước.  

Khoảng cách an toàn để vi khuẩn và mùi hôi không bám vào người.  

Tôi cau mày.  

Đưa tay che ngang mũi.  

Những vết bùn nhão nhoét b.ắ.n từ bộ lông của Bát Bảo lên tận vạt áo phông cũ kỹ của Tiểu Tuế.  

Tiểu Tuế dùng sức giật mạnh đoạn dây cước.  

Dây cước nilon sắc mảnh cứa sâu vào lòng bàn tay thằng bé.  

Da thịt rách toạc.  

Máu đỏ tươi ứa ra.  

Hòa lẫn vào lớp bùn đen trên tay.  

Nhỏ xuống mặt cát.  

Thằng bé không khóc.  

Cắn c.h.ặ.t môi.  

Tiếp tục dùng những ngón tay rướm m.á.u cố gỡ mắt lưới.  

Màu m.á.u đỏ trên nền cát đen.  

Ký ức ba năm trước ùa về.  

Hình ảnh nam diễn viên đóng thế ngã vật xuống nệm an toàn.  

Lòng bàn tay bị sợi dây cáp mòn vẹt cứa rách nát.  

Máu chảy ròng ròng dọc theo cánh tay.  

Cậu ta cũng c.ắ.n c.h.ặ.t môi chịu đựng.  

Không dám hé răng oán thán nửa lời vì sợ mất việc.  

Ngày hôm đó tôi đã đứng ra.  

Ngày hôm nay tôi lại định quay lưng bỏ đi chỉ vì một chút bùn đất rơi bẩn?  

Tôi buông thõng tay.  

Thói quen sạch sẽ lập tức bị đè bẹp.  

Tôi ném thẳng chiếc túi xách bản giới hạn xuống nền cát ướt.  

Tôi bước tới.  

Quỳ hẳn hai đầu gối xuống vũng bùn cạnh tảng đá.  

Lớp váy lụa trắng kem lập tức hút nước.  

Chuyển sang màu xám ngoét dính sát vào da thịt.  

Tôi gạt tay Tiểu Tuế ra.  

Ngón tay tôi luồn vào giữa cổ Bát Bảo và vòng dây cước.  

Tạo ra một khoảng trống.  

Tôi dồn sức kéo ngược chiều mắt lưới.  

Sợi cước cứng cáp cọ sát vào ngón tay tôi đau rát.  

Vòng lưới nới lỏng.  

Bát Bảo thoát khỏi sự kìm kẹp.  

Nằm bẹp xuống cát thở dốc.  

Tôi mở nắp túi xách.  

Moi ra một hộp băng cá nhân chống nước hàng hiệu nhập khẩu.  

Tôi xé vỏ.  

Kéo tay Tiểu Tuế lại.  

Thằng bé rụt tay.  

Giấu ra sau lưng.  

Ánh mắt lấm lét nhìn bộ váy lụa lấm lem của tôi.  

"Đưa tay đây."  

Tôi gằn giọng.  

Ra lệnh dứt khoát.  

Tiểu Tuế chìa bàn tay nhỏ xíu đầy m.á.u và bùn ra trước mặt tôi.  

Tôi dùng khăn giấy ướt lau sạch vết m.á.u.  

Bóc miếng băng cá nhân dán c.h.ặ.t vào vết cứa.  

Dán xong, tôi đứng dậy.  

Luồn hai tay xuống bụng Bát Bảo.  

Nhấc bổng chú ch.ó hôi hám lên ngang n.g.ự.c.  

Bùn đất, nước biển, mùi cá ươn lập tức bám c.h.ặ.t vào lớp áo lụa của tôi.  

"Đi."  

Tôi hất cằm về phía Tiểu Tuế.  

Tôi bế Bát Bảo đi thẳng một mạch đến quầy nước của Ngô Quyện.  

Hắn đang nằm ườn trên chiếc ghế mây.  

Gác chân lên mặt bàn gỗ.  

Tay cầm chiếc quạt nan phe phẩy.  

"Đứng lên, lái xe ba gác."  

Tôi đặt Bát Bảo xuống mặt bàn gỗ của hắn.  

Ngay cạnh ly trà đá đang uống dở.  

"Đưa tôi đến trạm thú y ngay bây giờ."  

Ngô Quyện trợn tròn mắt nhìn con ch.ó bẩn thỉu nằm vắt vẻo trên bàn mình.  

Rồi nhìn sang bộ dạng lem luốc của vị ảnh hậu kiêu kỳ.  

Hắn thả chiếc quạt nan xuống.  

Không nói một lời.  

Ngoan ngoãn vào lấy trùm chìa khóa.  

Nổ máy chiếc xe ba gác sập xệ.  

Trạm thú y duy nhất trên đảo Lạc Châu nằm ở cuối con dốc.  

Bác sĩ thú y tiêm t.h.u.ố.c giảm đau.  

Cạo sạch lớp lông bết dính.  

Bôi t.h.u.ố.c sát trùng lên những vết xước quanh cổ Bát Bảo.  

Chú ch.ó được tắm rửa sạch sẽ.  

Cuộn tròn trong một chiếc khăn bông trắng.  

Tôi rút thẻ đen từ trong ví đặt lên quầy thanh toán.  

Bác sĩ thú y nhìn chiếc thẻ.  

Lại nhìn tôi bằng ánh mắt hoang mang.  

"Cô gái, chi phí khám, tiêm t.h.u.ố.c và tắm rửa hết tổng cộng 55 tệ."  

"Máy quẹt thẻ của tôi hỏng từ tháng trước rồi."  

"Trạm nhỏ chỉ nhận tiền mặt hoặc chuyển khoản mã vạch."  

Tôi khựng lại.  

Ngô Quyện đứng dựa lưng vào khung cửa.  

Rút điện thoại từ trong túi quần đùi ra.  

Quét mã vạch trên tường thanh toán xong xuôi.  

Hắn đút điện thoại vào túi.  

Nhướn mày nhìn chiếc thẻ đen trên tay tôi.  

Khóe môi cong lên một nụ cười đầy châm biếm.  

Tôi cất thẻ vào ví.  

Cúi đầu nhìn lại bộ dạng của mình.  

Váy lụa cao cấp biến thành một đống giẻ lau lốm đốm bùn đen.  

Đầu gối bám đầy cát ướt.  

Ngón tay xước xát.  

Sự hoàn hảo không tì vết biến mất.  

Trái lại tôi lại thấy cơ thể nhẹ bẫng.  

Một lớp vỏ bọc nặng nề vừa được lột bỏ.  

Trả lại sự thoải mái đến kỳ lạ.  

Ra khỏi trạm thú y.  

Tiểu Tuế bế Bát Bảo đi sát ngay bên cạnh tôi.  

Một đứa trẻ mồ côi bố mẹ và một chú ch.ó hoang.  

Từ ngày hôm đó, chúng chính thức trở thành hai cái đuôi trung thành.  

Đi theo tôi đến bất cứ góc nào trên hòn đảo.  

Phiên chợ hải sản buổi sáng đông đúc.  

Mùi tanh của tôm cá tươi sống lấn át mọi thứ hương thơm nhân tạo.  

Thím Đào xách giỏ nhựa đi phía trước.  

Tôi theo sau.  

Hai người len qua những lối đi chật hẹp, trơn trượt vũng nước.  

Thím Đào dừng lại trước một sạp bán cá lớn.  

Gã bán cá cởi trần.  

Da đen nhẻm.  

Tay cầm con d.a.o bầu to bản thái.  

Từng khúc cá đều luyện.  

"Con cá mú này bao nhiêu?"  

Thím Đào chỉ tay vào con cá đang bơi trong chậu nước sủi bọt.  

Gã bán cá liếc nhìn thím Đào.  

Đáp cộc lốc.  

"80 tệ một cân."  

"Con này 2 cân rưỡi, 200 tệ không bớt."  

Thím Đào trợn mắt.  

Xắn tay áo nỉ lên tận khuỷu.  

"Ông ăn cướp à?"  

"Hôm qua bán 60 tệ, nay tự dưng tăng giá lên 80."  

"Cá ông mạ vàng chắc."  

"Gió mùa về, thuyền không ra khơi được, khan hàng thì tăng giá."  

Gã bán cá hất hàm.  

Thái độ ngang ngược.  

"Không mua thì đi chỗ khác."  

"Đừng đứng cản trở người ta làm ăn."  

"Thiếu gì khách du lịch sẵn sàng trả 100 tệ một cân."  

Thím Đào tức tối định cự cãi tiếp.  

Bầu không khí căng thẳng.  

Tôi tiến lên một bước.  

Chắn trước mặt thím Đào.  

Tôi đưa tay vuốt nhẹ mái tóc xõa ngang vai.  

Kéo vài lọn tóc lòa xòa xuống.  

Che bớt một phần khuôn mặt.  

Tạo cảm giác tiều tụy yếu đuối.  

Tôi điều chỉnh nhịp thở.  

Hạ thấp l.ồ.ng n.g.ự.c.  

Kỹ năng kiểm soát cơ mặt hoạt động tối đa.  

Chỉ trong 3 giây, hốc mắt tôi ửng đỏ.  

Một lớp nước mỏng phủ lên đồng t.ử trực chờ rơi xuống.  

Tôi quay sang kéo tay Tiểu Tuế ôm c.h.ặ.t vào lòng.  

Ánh mắt xót xa nhìn con cá mú trong chậu.  

"Anh trai, anh thương tình bớt cho chúng tôi một chút được không?"  

Tôi cất giọng.  

Âm sắc hơi run rẩy, nghẹn ngào.  

Mang theo sự khẩn cầu của một kẻ bị dồn vào bước đường cùng.  

Khẩu hình miệng mở vừa phải.  

Đài từ chuẩn xác, nhả chữ rõ ràng đến từng âm tiết.  

Gã bán cá dừng tay d.a.o.  

Ngơ ngác nhìn tôi.  

Thím Đào đứng bên cạnh cứng đờ người.  

Tôi vuốt ve mái tóc rối bù của Tiểu Tuế.  

Cố tình để gã bán cá nhìn thấy vết thương trên tay thằng bé.  

"Chồng tôi c.ờ b.ạ.c ôm hết tiền tiết kiệm bỏ theo người đàn bà khác."  

Mắt tôi chớp nhẹ.  

Một giọt nước mắt rơi đúng lúc lăn dài trên gò má.  

Dừng lại ở khóe môi.  

"Bọn đòi nợ đến phá nát nhà cửa."  

"Tôi không còn cách nào khác."  

"Đành ôm con dắt díu nhau ra hòn đảo này trốn tránh."  

"Đã nửa tháng nay, cháu nó chưa được ăn một miếng thịt, miếng cá nào đàng hoàng."  

"Ngày nào cũng húp cháo loãng với rau dại."  

"Hôm nay là sinh nhật cháu."  

"Tôi đi nhặt vỏ chai, bán giấy vụn mãi mới gom được 120 tệ."  

Tôi lôi từ trong túi áo ra một mớ tiền lẻ nhăn nhúm.  

Vuốt ve từng tờ một.  

Đưa ra trước mặt gã bán cá bằng đôi tay run rẩy.  

"Anh xem 120 tệ này anh có thể bán cho mẹ con tôi con cá kia được không?"  

"Để cháu nó có một bữa cơm sinh nhật đàng hoàng."  

"Tôi xin anh."  

Tôi gục đầu xuống vai Tiểu Tuế.  

Vai rung lên từng nhịp thổn thức.  

Cả khu chợ bỗng nhiên im lặng.  

Mấy người mua hàng xung quanh chép miệng thở dài.  

Ánh mắt đầy thương cảm.  

Tiểu Tuế ngơ ngác nhìn tôi.  

Thằng bé không hiểu chuyện gì đang xảy ra.  

Đành đứng im chịu trận.  

Gã bán cá buông con d.a.o bầu xuống.  

Gã đưa cánh tay to bè quệt vội khóe mắt cay cay.  

Vẻ ngang ngược kiêu ngạo ban nãy bay sạch.  

Thay vào đó là sự áy náy tột độ.  

"Chị gái, chị đừng khóc."  

Gã bán cá vội vàng vớt con cá mú ra khỏi chậu.  

Làm sạch nhanh ch.óng rồi cho vào túi nilon.  

Gã ấn cái túi vào tay Thím Đào.  

Để lại mớ tiền lẻ vào tay tôi.  

"Con cá này tôi biếu chị, không lấy tiền."  

"Khổ thân thằng bé sinh nhật mà đói khát thế này."  

"Loại đàn ông c.ờ b.ạ.c bỏ vợ con đúng là cặn bã."  

Gã bán cá quay sang chậu hải sản bên cạnh.  

Xúc thêm hai c.o.n c.ua biển to đùng nhét nốt vào túi.  

"Cua này tôi cho cháu nó."  

"Chị cầm về luộc cho cháu ăn tẩm bổ."  

"Đừng nghĩ ngợi gì cả."  

"Khó khăn quá cứ ra đây tôi hỗ trợ."  

Tôi ngẩng đầu lên.  

Đôi mắt ngập nước liên tục cúi đầu cảm ơn gã bán cá tốt bụng.  

Gã xua tay quay mặt đi chỗ khác giấu sự xúc động.  

Thím Đào xách túi hải sản nặng trĩu.  

Bước đi như người mộng du.  

Vừa ra khỏi cổng chợ.  

Ngô Quyện từ sau gốc cây bước ra.  

Hắn ôm bụng gập người lại.  

Che miệng cười không phát ra tiếng.  

Mặt hắn đỏ bừng vì nhịn cười.  

Hai vai run rẩy liên tục.  

Tôi đưa tay rút tờ khăn giấy.  

Lau sạch giọt nước mắt trên mặt.  

Biểu cảm bi thương, yếu đuối thu lại ngay lập tức.  

Sống lưng thẳng tắp.  

Đồ Nam kiêu ngạo thường ngày đã trở lại.  

Thím Đào quay sang nhìn tôi.  

Ánh mắt như nhìn thấy yêu quái biến hình.  

"Cô... cô không phải vợ bị bỏ rơi à?"  

"Thằng bé này là trẻ mồ côi bố mẹ trên đảo cơ mà."  

"Cháu đóng phim thím ạ."  

Tôi mỉm cười.  

Chỉ tay vào túi hải sản.  

"Kỹ năng cơ bản của ảnh hậu thôi."  

"Hôm nay chúng ta ăn cá mú hấp xì dầu, cua biển hấp sả."  

"Coi như cháu mời."  

Tôi bước đi về phía nhà trọ.  

Gió biển lùa qua mái tóc.  

Một cảm giác mãn nguyện kỳ lạ dâng lên trong n.g.ự.c.  

Bầu trời chiều chuyển màu xám xịt.  

Mây đen từ ngoài khơi ùn ùn kéo tới.  

Phủ kín hòn đảo Lạc Châu.  

Gió bắt đầu rít từng đợt mạnh.  

Đẩy những ngọn cây dừa cong v.út về một phía.  

Ngô Quyện đi bên cạnh tôi.  

Vẫn còn cười.  

"Đồ Nam, chị diễn giỏi thật."  

"Tôi suýt tin."  

"Đó là nghề của tôi."  

"Vậy còn chuyện cứu ch.ó?"  

"Cũng là nghề?"  

Tôi dừng lại.  

Nhìn Bát Bảo trong lòng Tiểu Tuế.  

"Không."  

"Chuyện đó là thật."  

Hắn im lặng.  

Rồi gật đầu.  

"Biết rồi."  

Bão sắp vào.  

Thím Đào hối.  

"Về nhanh, đóng cửa sổ."  

Chúng tôi chạy về nhà.  

Đóng c.h.ặ.t cửa.  

Gió gào ngoài biển.  

Tôi ngồi trong phòng.  

Ôm Bát Bảo.  

Tiểu Tuế ngồi cạnh.  

Đèn dầu chập chờn.  

"Chị Đồ Nam."  

"Sao?"  

"Chị tốt thật."  

"Không có."  

"Có."  

Tôi xoa đầu thằng bé.  

"Ngủ đi."  

Ngoài kia, bão bắt đầu.

Chương4 - Ảnh Hậu Về Quê Nuôi Cá - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia