Dứt lời, tôi siết c.h.ặ.t nắm tay, lòng bàn tay mướt mồ hôi lạnh. Bụng bắt đầu quặn lên từng cơn đau, sắc mặt tôi tái nhợt trong nháy mắt.

Lúc này, Trần Thụy Thăng mới như "ban ơn" mà liếc nhìn tôi một cái. Giây tiếp theo, hắn thoáng hốt hoảng, lo lắng nhìn tôi chằm chằm: "Em sao thế? Đau bụng à?"

Không đợi tôi trả lời, hắn cầm điện thoại nội bộ trên xe thông báo cho tài xế: "Đến bệnh viện, nhanh lên!"

Sự lo lắng của hắn trông không giống giả vờ. Hắn nhìn chằm chằm vào bụng tôi, khiến trong lòng tôi nhen nhóm một tia hy vọng mà chính mình cũng không nhận ra. "Có phải gia đình ép anh không? Họ bắt anh phải liên hôn đúng không?" "Họ không chấp nhận đứa bé này sao?"

Khoảnh khắc đó, tôi thầm nghĩ: Chỉ cần hắn chịu lừa tôi một câu thôi, nói rằng vì gia đình phản đối nên hắn không còn cách nào khác... thì dù có phải làm "chim yến trong l.ồ.ng", làm kẻ thứ ba không danh phận, tôi cũng cam lòng.

Trần Thụy Thăng mím môi, ôm tôi vào lòng nhưng không hề trả lời.

Trái tim tôi dần nguội lạnh, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi. Tài xế nhanh ch.óng đưa chúng tôi tới bệnh viện. Nằm trên giường bệnh, tôi nhìn Trần Thụy Thăng làm thủ tục nhập viện cho mình.

Y tá cầm tờ đơn đẩy cửa bước vào: "Bệnh nhân và anh có quan hệ gì?" Tôi ngước mắt nhìn người đàn ông cao quý đang đứng đó, hắn khẽ đáp: "Bạn bè."

Ánh sáng trong lòng tôi vụt tắt hẳn. Đợi y tá rời đi, tôi mới khàn giọng hỏi: "Tôi còn đang m.a.n.g t.h.a.i con của anh, mà giờ đến tư cách bạn trai bạn gái chúng ta cũng không còn sao?"

Trần Thụy Thăng khựng lại, vẻ mặt vẫn bình thản đi tới bên giường, tự nhiên khoác áo và tém góc chăn cho tôi: "Đối tượng kết hôn của anh hy vọng danh tiếng bên ngoài của anh phải sạch sẽ."

Hắn nói rất tùy tiện, như thể đang bàn về việc thời tiết hôm nay rất đẹp vậy. Tôi cười cay đắng. Hóa ra cái gọi là "sạch sẽ" của hắn chính là cần phải xóa sạch sự hiện diện của tôi, coi tôi như một quá khứ cần che giấu. Cả tôi và đứa trẻ này đều là những thứ cần bị vứt bỏ.

Tôi đột nhiên tò mò: "Hai người bắt đầu từ khi nào?" Trần Thụy Thăng trả lời rất thản nhiên, thản nhiên đến mức chẳng buồn lừa dối tôi lấy một câu: "Vào đúng tháng em mang thai." "Nhưng quyết định kết hôn thì mới là chuyện của mấy ngày gần đây."

Đầu ngón tay tôi run rẩy, tôi đột ngột vớ lấy cái cốc bên cạnh ném thẳng vào người hắn. Cái cốc đập trúng trán hắn rồi rơi xuống vỡ tan tành. Ngày tôi phát hiện mình mang thai, Trần Thụy Thăng đi công tác. Đó lẽ ra phải là một tin vui, là khoảnh khắc chúng tôi hạnh phúc nhất.

Bụng tôi lại bắt đầu đau. Tôi hít một hơi lạnh: "Vậy tôi là cái gì? Đứa trẻ này là cái gì?"

Trần Thụy Thăng không quan tâm đến vết thương trên trán, để mặc m.á.u chảy dọc xuống thái dương. Hắn cho trợ lý lui ra, nắm lấy tay tôi, giọng điệu vô cùng nghiêm túc: "Trân Trân, anh sẽ cho hai mẹ con đủ tiền sinh hoạt phí cả đời." "Đây là con của chúng ta, Trân Trân." "Anh vô cùng mong chờ nó."

Tôi nhắm mắt lại, không muốn nhìn hắn thêm một giây nào nữa: "Cút đi."

Trần Thụy Thăng không hề lay chuyển, vẫn kiên trì ngồi bên cạnh canh chừng. Ngay cả vết thương trên đầu cũng chỉ xử lý qua loa. Đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên, hắn không tránh né mà nghe máy ngay trước mặt tôi.

Trong lòng tôi rối bời, tôi cầm điện thoại lên lướt web để giải tỏa. Chẳng bao lâu sau, một tin tức nóng hổi đập vào mắt: "Trời ơi, lại thêm một màn cầu hôn cực phẩm! Nào là du thuyền hạng sang, nào là bảng màn hình LED siêu lớn, lại còn dùng cả flycam nữa!" "Các bà xem chưa, cô gái đồng ý rồi, họ còn b.ắ.n pháo hoa rất lâu, nhìn hạnh phúc thật đấy."

Khi lướt thấy tin này, tim tôi bỗng thắt lại. Ngón tay run rẩy nhấn vào xem ảnh. Giữa bầu trời đêm, hàng ngàn chiếc flycam xếp thành hai cái tên l.ồ.ng vào nhau: CRS & BXW (Trần Thụy Thăng & Bạch Hiểu Vi).

Da đầu tôi tê rần, tôi ném chiếc điện thoại đi như ném một hòn than nóng. Hơi thở bắt đầu dồn dập, bụng lại quặn đau dữ dội. Máy giám sát t.h.a.i nhi bắt đầu phát tín hiệu cảnh báo dồn dập.

Y tá nghe tiếng động liền đẩy cửa xông vào: "Bố đứa bé đâu? Sao lại để sản phụ ở đây một mình?" "Tôi đã dặn phải giữ tâm trạng ổn định, đừng kích động, có chuyện gì cũng đừng để đứa trẻ phải chịu khổ chứ!"

Tôi lặng lẽ nghe y tá càm ràm, nước mắt lã chã rơi. Y tá sững người, không mắng nữa mà thở dài: "Mau gọi bố đứa bé vào đi, một mình ở bệnh viện thế này không ổn đâu."

Tôi ậm ừ trong cổ họng, giọng khản đặc vì khóc. Sau khi y tá ra ngoài, tôi lại cầm điện thoại lên như một cách tự hành hạ bản thân. Trần Thụy Thăng – người vốn có vòng bạn bè luôn trống trơn – cuối cùng đã đăng bài viết đầu tiên: Là tấm lưng của một người phụ nữ.

Chương 1 - Anh Hứa Hẹn Chốn Thiên Đường, Em Trả Lại Anh Biển Hận Trời Tình - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia