Đầu dây bên kia cuối cùng cũng bật cười: "Cô đúng là một người thông minh."
Tôi nhìn Trần Thụy Thăng đích thân thu dọn từng món đồ cho mình. Không kìm được, tôi khẽ nói: "Cứ để dì giúp việc dọn đi, anh bận mà."
Trần Thụy Thăng đi tới trước mặt tôi, gương mặt đầy vẻ áy náy: "Chuyện ở cô nhi viện, anh đã phái người giải quyết rồi. Muộn nhất là sáng mai, tiền tài trợ sẽ được chuyển đến."
Tôi thu tay lại, không dám nhìn vào mắt hắn nữa, chỉ lý nhí đáp một tiếng "vâng". Khóe môi hắn khẽ nhếch, hắn xoay vai tôi lại để chúng tôi đối diện với nhau: "Trân Trân, bên kia anh đã sắp xếp xong xuôi hết rồi." "Nhà cửa, bảo mẫu, bệnh viện, em đều có thể yên tâm. Đợi mọi chuyện bên này kết thúc, anh sẽ cố gắng thu xếp sang với em ngay." "Đến lúc đó, chắc con chúng ta đã biết bò rồi, nhất định nó sẽ biết gọi bố mẹ cho xem."
Đôi mắt hắn mang theo ý cười, như thể viễn cảnh ấy đã hiện ra ngay trước mắt. Nhìn hắn, nỗi thất vọng trong lòng tôi lại càng dâng cao. "Cố gắng thu xếp"? Có lẽ phải đợi đến khi đứa trẻ biết nói mất.
Hắn thực sự định nuôi tôi ở bên ngoài, nhưng chưa bao giờ hỏi xem tôi có tình nguyện hay không. Tôi không thể kìm nén được nữa, nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống. Trần Thụy Thăng cuống cuồng lấy khăn giấy lau nước mắt cho tôi, ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng dỗ dành. Hắn lặp đi lặp lại: "Trân Trân, anh yêu em."
Tôi gục đầu vào hõm cổ hắn, nấc nghẹn. Đúng, hắn yêu tôi, nhưng tình yêu đó lại khiến tôi trở thành kẻ thứ ba, khiến con tôi thành đứa con rơi, bắt mẹ con tôi phải sống trong bóng tối không danh phận. Thứ tình yêu như vậy... thật đáng sợ.
Trần Thụy Thăng làm việc rất nhanh, hành lý đã thu dọn xong xuôi. Hắn xin nghỉ một ngày để đưa tôi đi làm thủ tục tại sân bay. Trên đường đi, cả hai chúng tôi đều im lặng, không ai nói với ai câu nào.
Cuối cùng, Trần Thụy Thăng là người phá vỡ bầu không khí trước. Hắn ôm lấy tôi, giọng hơi khàn đặc: "Phải chăm sóc bản thân cho tốt nhé? Nhất định phải đợi anh ở Mỹ." "Đợi anh."
Tôi không trả lời, chỉ nhìn khuôn mặt hắn, như thể muốn khắc sâu hình ảnh này vào tâm khảm. Cuối cùng, tôi vươn tay ôm lấy hắn, cố nặn ra một nụ cười: "Anh đi đi."
Trần Thụy Thăng đứng chôn chân tại chỗ, nhìn bóng lưng cô ấy xa dần. Bụng của Tần Trân Trân ngày một lớn, cô ấy sắp sinh rồi, nhìn dáng vẻ gầy gò, bước đi lảo đảo ấy khiến hắn thậm chí không nỡ chạm mạnh.
Sống mũi Trần Thụy Thăng cay xè, một dòng lệ đột ngột trào ra. Hắn biết mình có lỗi với mẹ con cô ấy, cũng biết bản thân mình hèn hạ đến mức nào. Hắn không nỡ buông tay, nhưng cũng chẳng thể vì họ mà từ bỏ tất cả.
Khoảnh khắc Trân Trân đi qua cửa an ninh, tim Trần Thụy Thăng thắt lại dữ dội. Cảm giác như mình sắp mất đi thứ quý giá nhất khiến hắn đau đớn đến vặn vẹo. Hắn ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c, hét lớn: "Trân Trân!"
Tiếng hét vang vọng khắp sảnh, nhưng hắn không thấy Tần Trân Trân quay đầu lại. Cô cứ thế bước đi, rồi biến mất sau dòng người.
Trần Thụy Thăng không rời đi ngay. Hắn đứng trước bảng thông báo, nhìn chằm chằm vào trạng thái chuyến bay của coi. Cho đến khi nó chuyển từ "đang chờ" sang "đã cất cánh", đôi chân hắn đã tê dại.
Trở về căn hộ, theo thói quen hắn mở cửa phòng ngủ, nhưng chỉ thấy một không gian trống rỗng. Thường ngày, mỗi khi hắn về, Trân Trân luôn ngồi trước bàn trang điểm nghịch ngợm đủ thứ đồ mỹ phẩm, hoặc nằm dài xem điện thoại và ăn trái cây dì giúp việc đã cắt sẵn. Chỉ cần thấy hắn, cô ấy sẽ nhảy cẫng lên sà vào lòng hắn, líu lo kể đủ thứ chuyện trên đời.
Nhìn cảnh tượng hiu quạnh trước mắt, hắn mới thực sự nhận ra: Tần Trân Trân đi thật rồi. Chính tay hắn đã đưa cô ấy đi.
Trần Thụy Thăng tháo cà vạt ném sang một bên, gieo mình xuống giường. Căn phòng vẫn còn vương lại mùi hương của cô. Hắn trở mình, vùi mặt vào gối, hít thật sâu.
Những ngày tiếp theo trôi qua rất nhanh: đính hôn, đăng ký kết hôn, rồi đến hôn lễ. Trong phòng trang điểm, Trần Thụy Thăng nhìn những tấm ảnh gửi về từ Mỹ. Một tấm ảnh đơn giản nhưng hắn đã nhìn đi nhìn lại không biết bao nhiêu lần. Ngón tay hắn khẽ vuốt ve nụ cười của người phụ nữ trong ảnh.
Bụng cô ấy đã phẳng lại. Tin nhắn từ Mỹ báo về: Một tháng trước, Tần Trân Trân đã sinh hạ một bé trai. Đêm đó, hắn thao thức không ngủ được vì xúc động, cứ nhìn chằm chằm vào vé máy bay rồi lại thôi. Lý trí đã chiến thắng, hắn tự nhủ bây giờ chưa phải lúc. Ít nhất phải đợi đến khi Bạch Hiểu Vi mang thai, như vậy Trân Trân và đứa bé mới thực sự an toàn.
Hắn không dám gọi điện, cũng không dám nhắn tin cho cô. Hắn sợ nghe thấy tiếng cô khóc, sợ nghe thấy cô sống không tốt, và sợ chính mình sẽ bất chấp tất cả mà bay sang đó. Vì vậy, từ giây phút cô lên máy bay, hắn đã đơn phương cắt đứt liên lạc. Hắn nghĩ sau này mình sẽ bù đắp cho mẹ con cô.
"Thưa anh Trần, hôn lễ bắt đầu rồi."
Trần Thụy Thăng thu điện thoại lại, đón lấy tay Bạch Hiểu Vi từ tay bố cô ta, dắt cô bước từng bước lên lễ đài. Xung quanh, ai nấy đều nở nụ cười rạng rỡ, chỉ có hắn là giống như một cái xác không hồn.
Sau đám cưới, theo ý muốn của Bạch Hiểu Vi, họ sang Châu Âu hưởng tuần trăng mật. Hắn cùng cô ta đi check-in khắp nơi, mua đủ thứ đồ lưu niệm kỳ lạ.