Ngày chúng tôi chốt ngày cưới, anh vui đến mức uống hết ly này sang ly khác, say đến đỏ cả mắt.
Đám bạn trêu anh, bảo anh kể thử tám khoảnh khắc khiến anh nhớ nhất giữa anh và tôi.
Nhưng trong những câu chuyện anh vui vẻ kể ra hôm ấy, có đến năm chuyện vốn chẳng thuộc về tôi.
Mãi đến khi Trần Uẩn Gia kể xong chuyện thứ tám, cả bàn bạn bè đều vỗ tay rào rào, ai nấy đều khen anh đúng là yêu tôi đến tận xương tủy.
Tôi ngồi bên cạnh anh, miệng vẫn gượng cười theo mọi người.
Không ai biết dưới gầm bàn, bàn tay tôi đã lặng lẽ siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
Ban đầu tôi thật sự không cố ý, mọi thứ chỉ là phản ứng vô thức.
Khi anh kể ra câu chuyện đầu tiên không thuộc về chúng tôi, tôi bất giác gập một ngón tay xuống.
Đến cuối cùng, cả bàn tay tôi đã nắm c.h.ặ.t lại lúc nào không hay.
Nếu tính theo xác suất, tôi đã thua một người phụ nữ nào đó trong ký ức của anh.
Anh vẫn chưa tỉnh rượu, vẫn giống như tất cả mọi người, ngồi đó vỗ tay theo đầy vui vẻ.
Đến lúc cảm xúc dâng lên cao, ánh mắt anh bỗng chạm vào mắt tôi.
Lần đầu tiên tôi nhận ra, thì ra bao lâu nay tôi chưa từng thật sự nhìn thấu con người trước mặt mình.
Giữa tiếng bạn bè hò hét trêu chọc, anh nghiêng người lại gần, như muốn hôn tôi.
Tôi đưa tay đẩy anh ra một chút rồi nói: “Anh uống nhiều quá rồi, trên người toàn mùi rượu, nồng đến mức làm em khó chịu.”
Hoặc nói cho đúng hơn, cuối cùng tôi cũng từ chính anh mà hiểu ra rằng trong câu chuyện của chúng tôi, vẫn luôn có bóng dáng của một người khác.
Chuyện đầu tiên anh kể ra nhưng không thuộc về tôi chính là “hôn nhau trong cơn mưa lớn”.
Đó là trải nghiệm mà tôi và anh chưa từng có.
Từ trước đến nay, tôi vốn không cảm thấy làm bất cứ chuyện gì trong một trận mưa lớn là điều lãng mạn.
Thậm chí tôi còn nghĩ rằng trời mưa như trút nước mà không nhanh ch.óng tìm chỗ trú, lại đứng giữa mưa ôm nhau hôn, thì chỉ có kẻ ngốc mới làm ra chuyện ấy.
Mà kẻ ngốc ấy, sau khi uống say, đã đem ký ức giữa mình và một người phụ nữ nào đó nhầm thành ký ức của tôi.
Anh không nhận ra sự khác thường của tôi, chỉ nghĩ rằng tôi vì ngại trước mặt mọi người nên mới né tránh nụ hôn của anh.
Tôi ngồi yên ở đó, hết ly này đến ly khác uống nước, rồi lại nhiều lần tìm cớ đi vào nhà vệ sinh.
Tôi cũng không nhớ nổi mình đã đứng dậy đến lần thứ bao nhiêu thì cuối cùng anh mới từ cơn say nhận ra tôi có gì đó không ổn.
Anh nắm lấy tay tôi, thấp giọng hỏi: “Vãn Huân, em sao vậy? Nếu em thấy không khỏe thì bây giờ chúng ta về luôn.”
Tôi lại nhớ đến câu chuyện thứ hai không thuộc về tôi mà anh đã kể.
“Cô ấy chỉ nói một câu muốn gặp anh, anh liền rút kim truyền dịch ra để chạy đi gặp cô ấy.”
Thật ra kiểu lãng mạn ấy đối với tôi mà nói, nhiều hơn cả cảm động chính là ấu trĩ.
Loại tình cảm bốc đồng như vậy chỉ hợp với những năm cuối tuổi thiếu niên đến đầu những năm hai mươi tuổi.
Có lẽ vào độ tuổi ấy, hành động đó còn có thể được hiểu theo một cách nào đó rằng em chính là mạng sống của anh.
Nhưng đối với một người đã gần ba mươi tuổi như tôi, tôi chỉ thấy chuyện ấy quá hoang đường.
Một người rõ ràng biết đối phương đang truyền dịch mà vẫn có thể nói ra câu muốn gặp anh.
Một người rõ ràng biết đối phương chỉ thuận miệng nói một câu, vậy mà vẫn bất chấp tất cả để đi gặp cô ấy.
Khi anh kéo tôi đi ra ngoài, tôi nhìn bóng lưng anh trước mắt.
Bóng lưng ấy đã từng rất nhiều lần nắm tay tôi đi qua hết đoạn đường này đến đoạn đường khác.
Và đó là lần đầu tiên tôi ý thức được rằng sau bóng lưng ấy, không phải chỉ có một mình tôi từng tồn tại.
Sau khi đưa anh về nhà, tôi lại tự mình lái xe ra ngoài.
Lúc rời đi, tôi tiện tay cầm theo cả tấm thiệp mời đang đặt trên bàn trà.
Đó là mẫu thiệp mà hai chúng tôi đã bàn bạc rất lâu, cuối cùng mới cùng nhau quyết định.
Khoảng thời gian ấy, chúng tôi cùng đau đầu vì một chuyện thật sự thuộc về riêng hai đứa.
Khi chốt được mẫu cuối cùng, cả hai đều cảm thấy những ý tưởng nhỏ bé của mình cuối cùng cũng có chỗ dùng, như thể đó là một thành tựu đáng tự hào lắm.
Nhưng đêm nay, anh lại chẳng nhắc đến chuyện ấy dù chỉ một lần.
Tôi ngồi trên bậc thềm nơi chúng tôi thường hẹn hò.
Lần đầu tiên tôi và anh gặp nhau cũng là ở nơi này.
Khi đó tôi đọc sách đến mệt, liền cúi người gục lên chân nghỉ một lát.
Lúc anh đi xuống bậc thềm ngang qua, anh tưởng tôi không khỏe nên dừng lại hỏi tôi có cần giúp gì không.
Chuyện này thì anh có nhắc đến.
“Một lần quan tâm tình cờ lại vô tình giành được trái tim cô ấy, trong chuyện duyên phận này, vận may của anh có lẽ tốt hơn một chút.”
Khi tỏ tình với tôi, anh cũng cố ý chọn chính nơi này.
Hôm đó anh đứng dậy, nói rằng có lời muốn nói với tôi, rồi bạn bè bỗng từ bốn phía xuất hiện, ai nấy đều bật đèn điện thoại để phối hợp với màn tỏ tình của anh.
Anh nhìn tôi rồi hỏi: “Tống Vãn Huân, làm bạn gái anh được không?”
Tôi và anh nắm tay nhau đi xuống bậc thềm.
Tôi chợt nhớ ra bó hoa anh vừa đưa cho tôi vẫn còn đặt ở phía trên, chưa kịp cầm theo.
Khi quay đầu lại, tôi mới phát hiện dưới những bậc thềm đều được dán đầy những chữ hỷ nhỏ xíu.
Tôi quay đầu nhìn anh.
Anh đắc ý đến mức không giấu nổi, hỏi tôi: “Anh lợi hại lắm đúng không?”
Chuyện này đêm nay anh cũng đã nhắc đến.
Anh nói: “Để tỏ tình với cô ấy, anh đã dán chữ hỷ suốt hơn nửa đêm.”