Ván cờ này, tôi đã thắng. Nhưng tại sao trong lòng lại không hề cảm thấy vui vẻ như tôi tưởng?

Ngày quyết định sa thải Lục Hoài được ban hành, cả Hoàn Vũ Kiến Thiết chấn động. Thiên tài thiết kế từng là niềm tự hào của công ty, người được mệnh danh là sẽ trở thành kiến trúc sư hàng đầu A Thị, giờ đây bị đóng dấu sa thải và đưa vào danh sách đen.

Không một công ty nào trong ngành dám nhận anh ta nữa.

Tôi đứng trước khung cửa kính văn phòng mới của mình, nhìn xuống dòng người tấp nập bên dưới. Trợ lý gõ cửa bước vào, đặt lên bàn một tập hồ sơ.

"Giám đốc Thẩm, đây là báo cáo thanh lý cuối cùng với Ngữ Vi Nghệ Sáng. Anh trai cô ta là Tần Hạo sau khi bị chúng ta kiện vì tội l.ừ.a đ.ả.o thương mại và đe dọa, đã phải bồi thường một khoản tiền rất lớn, công ty thì phá sản. Nghe nói anh ta đang bị chủ nợ truy lùng khắp nơi."

"Ừ."

"Còn cô Tần Ngữ Vi... sau vụ ồn ào ở xưởng vẽ hôm đó, cô ta đã đóng cửa xưởng vẽ, trả lại mặt bằng và biến mất khỏi khu nghệ thuật rồi. Có người nói thấy cô ta bán hết tranh, về quê rồi."

Tôi khẽ gật đầu, không nói gì. Đó là kết cục mà cô ta tự chọn, không đáng để tôi phải bận tâm thêm nữa.

"Còn Lục Hoài thì sao?"

Trợ lý do dự một chút rồi nói:

"Anh ta... sau khi rời khỏi công ty thì không đi tìm việc nữa. Nghe bảo anh ta nhốt mình trong căn hộ mấy ngày liền không ra khỏi cửa. Bạn bè anh ta nói, anh ta như biến thành một người khác vậy."

Tôi im lặng. Trong đầu lại hiện lên hình ảnh Lục Hoài của bảy năm trước, chàng sinh viên đeo kính, mặc áo sơ mi trắng, đứng dưới tán cây long não trong sân trường, cười rạng rỡ vẫy tay với tôi.

"Tinh Nhược, đợi anh nhé, sau này anh nhất định sẽ thiết kế cho em một ngôi nhà thật đẹp, chỉ có hai chúng ta thôi."

Lời hứa năm đó vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng người nói lời hứa ấy đã không còn là anh ta của ngày xưa nữa, và tôi cũng không còn là cô gái ngây thơ năm đó.

Buổi tối, Cố Ngôn Chi hẹn tôi ăn tối để chúc mừng tôi chính thức nắm quyền ở Hoa Đông.

Nhà hàng trên tầng 88, toàn bộ thành phố A thu gọn trong tầm mắt. Cố Ngôn Chi rót cho tôi một ly rượu vang, ánh mắt dịu dàng nhìn tôi.

"Chúc mừng em, Tinh Nhược. Em làm tốt hơn anh tưởng rất nhiều. Dự án Viên Kim Cương Bên Biển qua tay em, anh rất yên tâm."

"Cảm ơn anh, Ngôn Chi. Nếu ba năm trước không có anh kéo em ra khỏi vũng bùn ở nước ngoài, cho em cơ hội vào Viễn Tinh, thì đã không có Thẩm Tinh Nhược của ngày hôm nay."

Ba năm trước, khi tôi một mình bơ vơ ở nước ngoài, vừa mất đi tình yêu, vừa mất đi tất cả, chính Cố Ngôn Chi đã chìa tay ra với tôi. Anh ấy dạy tôi cách đàm phán, cách nhìn người, cách để trở nên mạnh mẽ và lạnh lùng.

"Đừng nói vậy. Em vốn dĩ đã rất giỏi, anh chỉ là cho em một sân khấu thôi."

Cố Ngôn Chi nhìn tôi, ngập ngừng một chút rồi nói tiếp:

"Lục Hoài... em định xử lý thế nào? Anh ta đã đến tìm anh, muốn nhờ anh nói với em cho anh ta một cơ hội giải thích."

Tôi lắc đầu, uống một ngụm rượu.

"Không cần đâu anh. Giữa tôi và anh ta, không còn gì để giải thích nữa rồi. Mọi chuyện đã kết thúc từ ba năm trước, vào cái ngày tôi bước ra khỏi lễ cưới đó."

Cố Ngôn Chi thở dài, không ép tôi nữa.

Ăn tối xong, tôi một mình lái xe về căn hộ ở Bình Giang Số 1. Vừa xuống hầm gửi xe, tôi đã thấy một bóng người quen thuộc ngồi xổm trước cửa thang máy.

Là Lục Hoài.

Anh ta gầy đi rất nhiều, râu ria lởm chởm, áo sơ mi nhăn nhúm, hoàn toàn không còn dáng vẻ của vị giám đốc thiết kế cao ngạo ngày nào. Anh ta ngồi đó, đầu cúi gằm, giống như một con ch.ó hoang bị bỏ rơi.

Nghe thấy tiếng giày cao gót của tôi, anh ta ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, đầy tơ m.á.u.

"Tinh Nhược!"

Anh ta đứng bật dậy, lao về phía tôi, nhưng rồi lại khựng lại khi thấy ánh mắt lạnh lùng của tôi, không dám tiến thêm bước nào nữa.

"Tinh Nhược, anh xin lỗi... anh thật sự xin lỗi em..."

Giọng anh ta khàn đặc, mang theo tiếng nức nở kìm nén.

"Anh đã biết hết rồi, tờ siêu âm đó là giả, là Tần Ngữ Vi lừa anh, lừa cả em. Là anh ngu ngốc, là anh không tin em, là anh đã đẩy em đi. Ba năm qua, anh sống không bằng c.h.ế.t, anh luôn nghĩ em phản bội anh, anh hận em, nhưng thật ra người đáng hận nhất chính là anh."

Anh ta quỳ xuống, quỳ ngay trước mặt tôi trong hầm gửi xe lạnh lẽo.

"Tinh Nhược, anh biết bây giờ anh không còn gì cả, sự nghiệp mất rồi, danh dự cũng mất rồi, anh không xứng với em nữa. Nhưng anh chỉ cầu xin em cho anh một cơ hội, một cơ hội để anh bù đắp cho em, được không? Anh thề, cả đời này anh sẽ không bao giờ để em phải chịu tổn thương nữa."

Nhìn người đàn ông từng là cả thế giới của mình quỳ gối trước mặt, van xin sự tha thứ, lòng tôi không hề có chút hả hê hay rung động nào. Chỉ có một sự bình thản đến đáng sợ.

Tôi đã từng mơ về cảnh này biết bao nhiêu lần trong ba năm qua. Mơ rằng anh ta sẽ biết được sự thật, sẽ hối hận, sẽ quỳ xuống cầu xin tôi quay lại. Nhưng khi khoảnh khắc này thật sự đến, tôi lại thấy nó thật vô nghĩa.

Tình yêu đã c.h.ế.t rồi thì không thể sống lại được nữa, dù có tưới bao nhiêu nước mắt lên nó.

Tôi lùi lại một bước, giữ khoảng cách với anh ta.

"Lục Hoài, anh đứng dậy đi."

"Không, em không tha thứ cho anh, anh sẽ không đứng dậy."

"Giám đốc Lục."

Tôi đổi cách xưng hô, giọng nói trở nên xa cách và chuyên nghiệp.

"Thứ nhất, chuyện ba năm trước, người sai không chỉ có Tần Ngữ Vi, mà còn có anh. Nếu anh đủ tin tưởng tôi, nếu anh không mập mờ với cô ta, thì cô ta đã không có cơ hội để lừa cả hai chúng ta. Cho nên, đừng đổ hết lỗi lên đầu cô ta."

"Thứ hai, tôi đã không còn là Thẩm Tinh Nhược của ba năm trước nữa rồi. Thẩm Tinh Nhược yêu anh đến c.h.ế.t đi sống lại đó, đã c.h.ế.t ngay trong lễ cưới ba năm trước rồi. Người đứng trước mặt anh bây giờ là Thẩm Tinh Nhược của Viễn Tinh Capital, là đối thủ, là cấp trên cũ của anh, không phải là vị hôn thê của anh."

"Thứ ba, tôi chưa bao giờ cần sự bù đắp của anh. Ba năm qua, tôi sống rất tốt, không có anh, tôi càng sống tốt hơn. Cho nên, sự hối hận của anh đối với tôi không có bất kỳ giá trị nào cả."

Từng lời tôi nói ra, như từng nhát d.a.o đ.â.m vào tim Lục Hoài. Anh ta ngẩng đầu lên, sững sờ nhìn tôi, ánh mắt đầy tuyệt vọng.

"Tinh Nhược... em thật sự... không thể cho anh một cơ hội nào nữa sao? Dù chỉ là một cơ hội làm bạn thôi cũng được..."

"Không thể."

Tôi trả lời dứt khoát, không một chút do dự.

"Con đường của anh và con đường của tôi, từ ba năm trước đã rẽ sang hai hướng khác nhau rồi. Anh nên đi con đường của anh, và tôi sẽ đi con đường của tôi. Đừng quay đầu lại nữa."

Nói xong, tôi vòng qua người anh ta, bước thẳng vào thang máy, không hề ngoảnh đầu lại.

Cửa thang máy từ từ khép lại, tôi nhìn thấy hình ảnh Lục Hoài vẫn quỳ gối ở đó, bóng lưng cô độc và t.h.ả.m hại, ngày càng nhỏ dần rồi biến mất.

Lần này, là tôi thật sự bỏ anh ta lại phía sau, và sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa.

Tôi lấy điện thoại ra, gọi cho Cố Ngôn Chi.

"Ngôn Chi, em xong rồi. Ngày mai em muốn bắt đầu triển khai giai đoạn hai của dự án Viên Kim Cương."

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười ấm áp của Cố Ngôn Chi.

"Được, anh đợi em ở công ty."

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn vào gương trong thang máy. Người phụ nữ trong gương, ánh mắt kiên định, nụ cười tự tin.

Thẩm Tinh Nhược, mày làm tốt lắm. Từ nay về sau, mày chỉ sống vì chính mình thôi.

HOÀN.

Chương 5 - Ánh Sao Và Bầu Trời - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia