4.
Nam Nam tới nhà của tôi được 2 ngày, cô ta đã liền làm ra cái vẻ yêu như thiêu thân.
Trên bàn giấy tờ tán loạn, sắc mặt Kỳ Chiêu ảm đạm không rõ, ngồi ở sofa, môi mỏng nhếch lên.
“Anh yên tâm, chỉ cần anh cùng kết hợp với em, bí mật này em sẽ không nói với chị.”
Bí mật?
Bí mật gì cơ?
“Thật sao?”
Nam Nam yếu đuối tựa như động vật không xương dựa trên người Kỳ Chiêu, ôm lấy vai anh: “Đương nhiên rồi.”
Tôi nhíu mày, nấp sau bức tường.
“Được.”
Tôi không hiểu nổi, từ trong bóng tối đi ra, nhìn hai người trên sofa, lên tiếng hỏi: “Anh có chuyện gì giấu em sao?”
Kỳ Chiêu không ngờ tôi sẽ ở nhà, đáy mắt anh hiện lên một tia kinh ngạc nhưng trong nháy mắt đã khôi phục lại được vẻ bình tĩnh.
Anh thu lại giấy tờ trên bàn, nhàn nhạt quét mắt nhìn tôi: “A Nam nghe nhầm rồi, làm gì có bí mật gì chứ?”
Tôi nhìn giấy tờ trong tay anh, ngồi đối diện hai người bọn họ, môi nở nụ cười: “Ồ? Thật vậy sao?”
“Đúng thế đấy ạ.” Nam Nam cười híp mắt nhìn tôi, trên mặt là biểu cảm của tiểu nhân đắc ý: “Chắc chị nghe nhầm rồi. Không khéo chị nên vào bệnh viện kiểm tra một chút xem, có bệnh thì cần phải trị đó.”
“Anh cảm thấy em nói có đúng không?”
Nam Nam ôm lấy cánh tay Kỳ Chiêu, hỏi anh.
Kỳ Chiêu không nói chuyện, cụp mi nhìn tôi.
“Không bằng em gái qua đây một chút.” Tôi ngoắc ngoắc ngón tay về phía Nam Nam: “Đề cử với chị gái một số bệnh viện tốt có được không? Chiếu cố bệnh nhân, chắc hẳn em gái sẽ không ngần ngại đúng không?”
Phản ứng đầu tiên của cô ta là sững sờ, sau đó làm vẻ rất tốt bụng tới trước mặt tôi, cúi người nói với tôi tên bệnh viện.
Cô ta lại nhẹ giọng bổ sung thêm một câu mà chỉ hai chúng tôi mới có thể nghe thấy: “Chị gái nên kiểm tra kỹ một chút, nếu như có thể, thì nhớ kiểm tra đầu óc nữa nha.”
Tôi cười lạnh một tiếng, đứng dậy đẩy cô ta bằng một bàn tay: “Em gái lại sủa bậy gì đó?”
Cô ta không ngờ rằng tôi sẽ đẩy mình, nhất thời không phòng bị, bị tôi đẩy nằm rạp trên mặt đất.
Tôi lạnh lùng liếc nhìn cô ta: “Cô thì có là gì chứ?”
Ánh mắt sau đó của tôi chuyển tới chỗ Kỳ Chiêu, cong môi hỏi anh: “Kỳ Chiêu, anh cảm thấy có nên đ.á.n.h cho em gái mới của anh một trận không?”
Kỳ Chiêu đứng dậy, tới trước mặt, tôi, nắm cằm của tôi, môi mỏng khẽ mở, nói một câu.
5.
Lông mày tôi cau nhẹ, lùi lại 1 bước.
“Cho nên… em muốn sao?”
Khóe môi Kỳ Chiêu hơi nhếch lên, đi tới trước mặt Nam Nam, chậm rãi ngồi xuống, khuỷu tay chống vào đầu gối, ngữ khí nhẹ nhàng: “Em muốn sao đây?”
Đáy mắt Nam Nam đều là đắc ý không thể giấu, nhưng vẫn tội nghiệp cầu xin giúp tôi: “Anh đừng trách chị ấy. Có lẽ vừa rồi em hơi quá phận một chút rồi…”
Cô ta gục đầu xuống, một giọt nước mắt rất hợp tình hợp lý rơi xuống mu bàn tay: “Anh, em không muốn vì em mà anh với chị ấy tổn thương tình cảm đâu”
Tình cảnh này, tôi thực sự rất muốn đứng đó hát vang khúc ca: “Đóa Bạch Liên Hoa nhỏ tự mình đa tình.”
“Ồ”. Âm cuối của Kỳ Chiêu kéo dài: “Nam Nam quả thực là rất hiểu chuyện.”
Anh quét mắt về phía tôi, yếu ớt nói: “Tốt hơn chị gái em nhiều.”
Đuôi lông mày tôi nhướn lên: “Hửm?”
“Kỳ Chiêu !” Nghe anh nói như thế, đương nhiên tôi không đồng tình rồi.
Kỳ Chiêu đứng dậy, đưa lưng về phía Nam Nam, khóe môi ngập tràn ý cười, nói với tôi bằng khẩu hình.
Tôi bình tĩnh lại, ho nhẹ một tiếng, ánh mắt lướt qua Kỳ Chiêu nhìn về phía Nam Nam: “Sao cô vẫn còn nằm ra đất thế? Cô muốn làm miếng giẻ chùi sàn sao?”
Mặt Nam Nam đỏ lên: “Em…”
Tôi đương nhiên biết cô ta nghĩ cái gì trong đầu, chẳng phải là muốn Kỳ Chiêu kéo lên sao. Được, tôi đây để cô ta thỏa nguyện.
“Haiza.” Tôi nhìn Kỳ Chiêu, khóe môi cười nghiền ngẫm: “Tại sao anh lại không giúp em gái ngoan của anh đứng lên thế? Dù sao em ấy cũng tốt như thế cơ mà?”
Tôi đặc biệt nhấn mạnh câu cuối, tậc lưỡi: “Nhưng nếu là tốt thật thì có lẽ không nên đợi anh trai giúp đứng lên, có đúng không Nam Nam ha?”
Nam Nam nhanh ch.óng liếc về phía Kỳ Chiêu, ấp úng: “Ừm…”
Kỳ Chiêu đứng bên cạnh cô ta, khoanh tay, từ trên cao nhìn xuống chỗ cô ta, thanh âm không một chút ấm áp: “Cần anh kéo lên?”
“Không cần không cần.” Nam Nam trở mình một cái đứng lên: “Em tự đứng được rồi.”
Nam Nam phủi bụi bẩn trên người. Tôi đến trước mặt cô ta, giả giả đỡ lấy bờ vai, nhẹ nhàng liếc nhìn trang phục của cô ta, dùng âm thanh chỉ hai chúng tôi có thể nghe được: “Em gái cẩn thận đó, lần sau còn dám nói loại lời đó thì không chỉ là cái đẩy này đâu.”
Nam Nam cười, đáy mắt xẹt qua vẻ hung ác, tiếng nói vẫn ôn nhu như trước nhưng lại ẩn chút hung ác: “Chị cũng cần cẩn thận đó, không chừng người tiếp theo ngã ra đất là chị đấy.”
“Mà…” Trên mặt Nam Nam hiện ra 2 lúm đồng tiên, thật giống một người vô hại: “Khả năng chị sẽ không… gượng dậy nổi đâu. Có khả năng cũng phải xuống đất đen phụng dưỡng mẹ chị đó.”
Mắt của tôi toàn là hàn ý, nhưng ý cười vẫn bên môi: “Thật thế sao?”
Bên tai truyền đến âm thanh mở mật khẩu khóa nhà.
Rõ ràng, Nam Nam cũng nghe thấy.
Cô ta nắm lấy tay tôi, hét lớn một tiếng, ngã xuống đất. Cửa mở ra, Triệu Yên và Nam Tưởng bước vào, từ góc nhìn của họ, tôi rõ ràng đã đẩy Nam Nam một cái thật mạnh.
Thời điểm đều vừa vặn.
"Nam Lý.”
Không ngoài dự đoán, tiếng quát lớn vang lên cùng với tiếng thân thể của Nam Nam ngã ra đất
"Mày quá quắt lắm rồi!"
6
Nam Tưởng và Triệu Yến gần như vọt ngay tới trước mặt Nam Nam, đau lòng đỡ con gái họ đứng dậy.
Nam Nam yếu ớt dựa vào trong lòng Triệu Yên, bộ dạng khóc nức nở và ngây thơ khiến người ta muốn ọe.
"Rất xin lỗi chị, em làm chị thấy phát phiền phát chán rồi." Nam Nam lau nước mắt, "Nhưng em cảm thấy chị không cần phải đẩy em như vậy…"
Triệu Yên cố gắng hết sức để giữ vẻ đoan trang: "Dì biết là Nam Lý có thể có chút không tình nguyện với bọn dì, nhưng dù sao thì cháu cũng không nên đẩy Nam Nam chứ? Dù thế nào thì cháu cũng là chị, mà là chị thì phải nhường nhịn em một chút. "
Tôi ghét nhất lời bao biện chị phải bao dung cho em gái vì chị lớn hơn này.
Triệu Yên này quả thực biết chọn bãi mìn mà đi vào.
Nam Tưởng cau mày: “Nam Lý, mày xin lỗi em mày mau.”
Triệu Yên dựa vào Nam Tưởng, tôi và Kỳ chiêu đứng ở phía đối lập.
Ba người họ giống như một gia đình vậy.
Tôi quay lại và trao đổi ánh mắt với Kỳ Chiêu.
Nhiều năm quen nhau đã khiến chúng tôi rất thân thuộc.
"Được thôi." tôi mỉm cười, "Chị xin lỗi nha."
Ba người đối diện chắc cũng không ngờ tôi nói dễ nói chuyện như vậy, vì thế nghe xong lời này hiển nhiên có phần sửng sốt.
Sắc mặt Nam Tưởng hiền hòa lại: "Con biết mình sai là tốt rồi."
“Chậc chậc, xin lỗi thì phải có thành ý chứ.” Tôi chuyển ánh mắt sang Nam Nam, “Không bằng em tới đây, chị sẽ xin lỗi em thật chân thành, có được không?”
Nam Nam hơi rụt lại, kéo tay Triệu Yên.
Triệu Yên vỗ vỗ nhẹ vào tay cô ta, nhẹ nhàng thì thầm gì đó bên tai Nam Nam.
Tôi không nghe rõ nội dung, nhưng từ nét mặt của Nam Nam, tôi cũng đoán được tám chín phần.
Chỉ là mấy câu như "Nam Tưởng ở đây, Nam Lý không dám làm gì đâu...", v.v. mà thôi.
Nam Nam đắc ý bước tới trước mặt tôi.
Chậc chậc, thật đáng tiếc, quá đáng tiếc.
Mấy ả này sai hết cả rồi.
Tôi nhìn vào lòng bàn tay của mình, sau đó siết c.h.ặ.t lại.
“Nam Nam.” tôi nhìn vào mặt cô ta, “Là chị gái không đúng…”
Lông mày Nam Nam tràn ngập vui sướng, nhẹ giọng nói: "Không có việc gì đâu chị…"
Với tiến triển này, theo logic thông thường, tiếp theo là khoảnh khắc cảm động tình chị em cảm động trời xanh.
Nhưng--
Chơi thế thì còn gì vui nữa chứ.
Nam Nam mím môi, vẻ muốn nói thêm gì đó.
Tôi không cho cô ta cơ hội ấy nữa, trực tiếp tát vào mặt cô ta.
Vào thời khắc này, thời gian như dừng lại.
Tất cả đều bị hành động này của tôi làm cho không thể nói được một lời, trên mặt là vẻ đóng băng.
À không, ngoại trừ Kỳ Chiêu ra.
Anh vẫn mím môi, cười nhạt và lặng lẽ đứng nhìn trò hề đang diễn ra trong phòng này.
Nam Tưởng phản ứng lại, mặt đỏ bừng: "Nam Lý!"